Mỹ Mãn: C1_ P4: Không chủ động, không kháng cự, không chịu trách nhiệm!

Sự thật thì cô không cần trả lời câu hỏi đó. Vì gã đàn ông ở đầu dây bên kia đã mất hết sự kiên nhẫn, cũng chẳng muốn nghe cô than vãn về thảm cảnh, oan ức của cuộc sống lúc này nên đã nhanh chóng cúp máy rồi. Nghe tiếng “tút… tút…” kéo dài, Mỹ Mãn lặng một hồi rồi mới lấy lại được tinh thần, sau đó bất lực hét vào ống nghe: “Đồ khốn! Lăng Gia Khang, anh đã từng bảo sau này sẽ không bao giờ dập điện thoại của tôi nữa cơ mà!”

Tất nhiên là cô chẳng nghe thấy câu hồi đáp nào cả.

Ngay lúc ấy, Mạc Tường không biết thân biết phận, đẩy cửa đi vào, động ngay vào “tổ kiến lửa” đang bừng bừng lửa cháy: “Chị Mỹ Mãn, đây là yêu cầu của giám đốc về đề án chương trình mới của chị. Ông ấy muốn chị xem trước, có ý kiến gì thì sẽ thảo luận trong buổi họp…”

“Cô không biết thế nào là gõ cửa sao?”. Mỹ Mãn như tìm được nơi trút giận.

“Sao ạ?”. Mạc Tường chớp chớp mắt, ra vẻ vô tội, đáng thương.

“Cô đến đây là để đi làm đúng không?”

“Dạ đúng… đúng ạ!”

“Ở đây chỉ có mình tôi, không có Giả Thiên Hạ, cho nên cô không cần thiết phải mặc áo hở vai trễ ngực lượn qua lượn lại trước mặt tôi đâu. Những gì cô có tôi cũng có hết, hơn nữa còn đầy đặn, quyến rũ hơn cô nhiều!”

Sở trường giỏi nhất của lũ “hồ li tinh” là gì chứ? Mạc Tường đã lựa chọn cách hoàn mĩ nhất: ánh mắt đúng vẻ đáng thương, yếu đuối nhưng cũng không kém phần kiên trì, quật cường trong tình yêu; vẻ mặt ngây thơ, vô tội; sau đó là cất lên tiếng nói yếu ớt, khiến người khác phải thương hại: “Thế nhưng… thế nhưng… chị với anh Thiên Hạ không phải đã li hôn rồi sao?”.

“Thiên Hạ”! Nghe xem, cách gọi ấy mới thân thiết làm sao! Quen biết nhau hơn hai mươi năm nay, lại đã từng nên nghĩa vợ chồng, thế nhưng trước giờ Mỹ Mãn vẫn luôn gọi gã đàn ông khốn kiếp đó bằng cả họ và tên.

“Lẽ nào tôi đã li hôn với Giả Thiên Hạ thì không thể làm người sản xuất chương trình ở đài của cô được hay sao? Không thể yêu cầu cô ăn mặc văn minh, lịch sự xuất hiện trước mặt tôi sao?”

“Em biết rồi ạ, em sẽ cố gắng lưu ý.”

“Còn nữa, mùi nước hoa của cô hắc quá, mai đổi sang mùi khác đi!”

“Được ạ. Vừa hay hôm trước anh Thiên Hạ tặng em một lọ nước hoa mới, ngày mai em sẽ đổi liền”. Mạc Tường mỉm cười trả lời. Trước khi đi, cô ta còn kịp khoe khoang một hồi như ngụ ý từ lâu đã chẳng thèm bận tâm đến những câu nói cay nghiệt của Mỹ Mãn nữa, người phụ nữ bị bỏ rơi như cô căn bản thuộc vào loại không có sức chiến đấu nhất.

Mỹ Mãn chẳng còn tâm tư đâu mà so đo với cô ta, sau khi hắt hơi vài cái, cô liếc qua đồng hồ, chỉ còn nửa tiếng nữa là bắt đầu cuộc họp rồi. Cô chỉ còn cách ép mình không được nghĩ đến những chuyện phiền phức kia, xem qua yêu cầu của giám đốc về chương trình mới. Ngay sau đó, cô đứng bật dậy, ưỡn ngực, mau chóng đi thẳng về phòng họp.

Sẽ không có ý kiến gì hết, làm công ăn lương của người ta, tất nhiên ông chủ nói gì thì mình cũng phải chấp hành và làm theo, nhưng có duy nhất một điều mà Mỹ Mãn nhất quyết không thể nhượng bộ, nếu không chương trình này khó lòng mà tiến hành được. Khỏi phải giữ hình ảnh điềm đạm, cô phóng đến phòng họp, dùng chân đá tung cánh cửa, nhanh chóng bước vào trong, vứt mạnh tập tài liệu lên mặt bàn. Sau hàng loạt hành động thể hiện sự tức giận tột độ đó, Mỹ Mãn phớt lờ hết mọi ánh mắt tò mò đang hướng về phía mình, kiên quyết bày tỏ ý kiến: “Tôi có thể chấp nhận bất cứ điều gì nhưng duy nhất có một chuyện không thể được, đó là để Mạc Tường làm người dẫn chương trình mới.”

Câu nói mang ý nghĩa mệnh lệnh đó hạ nhiệt không khí hội nghị xuống mức thấp nhất, tất cả mọi người đều chớp chớp mắt, đồng loạt lựa chọn tuân theo nguyên tắc “im lặng là vàng”. Còn đương sự Mạc Tường thì vẫn tiếp tục nở nụ cười dịu dàng, nhu mì, ngồi xuống ghế gần giám đốc nhất. Mắt nhìn Đinh Mỹ Mãn đang lửa hận sục sôi, Mạc Tường không nói năng gì, tiếp tục mỉm cười, rồi lặng lẽ cấu ông giám đốc một cái.

Cái cấu đó dùng sức vừa đủ, không quá nhẹ cũng chẳng quá mạnh, lại còn kèm theo một chút nũng nịu, khiến cho ông giám đốc thấy lâng lâng. Là người đứng giữa, tiến thoái lưỡng nan, ông chỉ còn biết hắng giọng ho một tiếng, chuyển sang chủ đề khác: “Trước tiên chưa bàn việc này vội, đầu buổi họp tôi còn có việc khác phải nói đã.”

Tuy rằng không bị từ chối trực tiếp nhưng Mỹ Mãn cảm thấy khả năng mong muốn của mình được đáp ứng là rất thấp.

Cô nghĩ trước mắt hãy cứ nín nhịn, ngoan ngoãn ngồi xuống vị trí duy nhất còn trống bên cạnh giám đốc, chờ ông ấy phát biểu.

“Tối ngày kia sẽ có bữa tiệc của một thương hiệu nổi tiếng, mỗi đài truyền hình đều nhận được một tấm thiệp mời đến dự. Những bữa tiệc như vậy tập trung rất nhiều minh tinh và các nhân vật nổi tiếng trong nước, cũng là cơ hội vàng để kêu gọi tài trợ và mở mang quan hệ. Mỹ Mãn, tối hôm đó cô có bận việc gì không, tôi muốn cô tham dự buổi tiệc”. Ngay cả trong lúc trúng phải mĩ nhân kế, ông giám đốc vẫn rất tỉnh táo và lí trí. Đối với những nhà sản xuất mới như Mỹ Mãn thì việc tham gia những bữa tiệc như vậy là rất cần thiết.

“Được!”. Mỹ Mãn đồng ý ngay mà chẳng nghĩ ngợi nhiều, chắc chắn là cô cần tham gia nhiều sự kiện như vậy.

Nếu như hai bên đã đạt được thống nhất thì vấn đề này có thể kết thúc tại đây, đến lúc đi thẳng vào vấn đề chính rồi. Thế nhưng không ai ngờ được có việc ngoài ý muốn xảy ra.

One thought on “Mỹ Mãn: C1_ P4: Không chủ động, không kháng cự, không chịu trách nhiệm!

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s