Mỹ Mãn: C1_ P5: Không chủ động, không kháng cự, không chịu trách nhiệm!

“Em cũng muốn đi!”

Chẳng ai có thể dự tính là Mạc Tường lại thốt ra câu đó.

“Cô đi đến đấy làm cái gì?”. Ngay đến giám đốc đài cũng phải mất vài giây sau mới nhỏ nhẹ hỏi lại, giọng điệu không hề có ý trách móc mà chỉ giống như câu nói bất lực trước yêu cầu quá đáng của người tình vậy.

“À, em chỉ muốn đi xem xem thế nào thôi. Nhà sản xuất cần phải đi thì người dẫn chương trình cũng phải đi chứ!”. Vừa nói, cô vừa ngả về phía giám đốc, liếc mắt đưa tình.

Đến lúc này Mỹ Mãn mới phát hiện vị trí ngồi của mình có góc quan sát vô cùng đẹp, có thể nhìn thấy rõ mồn một màn tình tứ diễn ra lặng thầm dưới bàn hội nghị. Ông giám đốc đang tay trong tay với Mạc Tường. Mấy ngón tay thon dài của Mạc Tường đang nũng nịu lay lay bàn tay ông. Những quy tắc ngầm tồn tại mọi nơi mọi chỗ khiến cô hết sức kinh ngạc. Mỹ Mãn mơ hồ hiểu ra tại sao hồi đầu năm, sau khi về nước, Giả Thiên Hạ lại không tiếp tục làm việc ở đài truyền hình này nữa.

Có lẽ chỉ có mình cô coi ông giám đốc này như “ân sư” thôi, thậm chí còn tự mình lấy ông ta làm tiêu chuẩn cho các bậc chính nhân quân tử.

“Vậy thì… Mỹ Mãn, chi bằng…”. Khó nhất là khi chịu “ân” của mĩ nhân, ông giám đốc chẳng thể nào kháng cự lại được, ấp a ấp úng một hồi lâu, ngay bản thân ông cũng cảm thấy hành động này thật mất hết cả thể diện.

“Không thể được!”. Chẳng đợi ông giám đốc nói hết câu, Đinh Mỹ Mãn không ngần ngại gạt bỏ ngay ý kiến nực cười đó. Cô ta đang giở trò gì vậy, việc cô có đi hay không không mấy quan trọng, cái chính là không thể cho ả Mạc Tường đó đắc ý. Huống hồ, cô đã rời ngành hơn một năm nay nên không thể không đi nối lại các mối quan hệ thân thiết trong nghề.

Để đối phó với sự kiên quyết của Mỹ Mãn, Mạc Tường cần phải thông minh, khéo léo, cô ta thừa hiểu cần tận dụng ưu thế của người phụ nữ đẹp. Đột nhiên cô thôi nắm tay giám đốc dưới gầm bàn nữa mà đưa tay lên trên, làm như vô tình chạm vào ông, rồi liên tục thuyết phục bằng những lời nói nũng nịu, quyến rũ: “Em thực sự muốn đi mà…”

Bàn tay trống trải phía dưới dẫn đến sự thất vọng trong lòng, điều này thể hiện rõ trong đôi mắt giám đốc. Thêm vào đó, giọng điệu nũng nịu của Mạc Tường khiến cho người đàn ông háo sắc không thể nào kìm lại nổi. Ngay cả Ngô Tam Quế còn nhất thời “phản quốc” chỉ vì một hồng nhan tri kỉ[1], huống chi là một kẻ tuổi ngoại tứ tuần, tướng mạo tầm thường, sức kháng cự lại không cao như giám đốc? Làm sao ông ta có thể chối từ “miếng mồi thơm ngon” treo ngay trước mặt?

“Thôi được rồi, để Tiểu Tường đi! Tôi sẽ sắp xếp cho Mỹ Mãn sau”. Chẳng mấy khi giám đốc lại quyết đoán như vậy.

“Không cần đâu, tự tôi sẽ lo”. Cũng-đành-bất-lực, chỉ có bốn chữ đó mới có thể diễn tả được tâm trạng lúc này của Mỹ Mãn. Nói cho cùng thì cô cũng không muốn làm giám đốc phải khó xử quá nên đã nhẫn nhịn thu hồi lại khí thế hùng hổ khi nãy. Cô liền chuyển ngay sang vấn đề chính và cũng là vấn đề mà cô quan tâm nhất hiện nay: “Có thể nói đến chuyện chính được chưa? Tôi vẫn giữ ý kiến đó, bất cứ chuyện gì cũng có thể chấp nhận được, duy nhất không thể chấp nhận việc cho Mạc Tường chủ trì chương trình mới của tôi.”

“Tại… tại sao vậy?”. Đuối lí từ đầu, ông giám đốc cũng chỉ đành nhỏ nhẹ gặng hỏi.

“Bởi lẽ tôi muốn làm việc tử tế. Để đạt được tỉ lệ bạn xem đài mà ông muốn, tôi có thể nỗ lực, thậm chí sẽ làm việc đến mức “bán mạng”. Nhưng nếu như muốn tôi hàng ngày đối mặt với kẻ thứ ba đã từng phá vỡ hạnh phúc gia đình tôi, thì xin lỗi, TÔI – KHÔNG – LÀM – ĐƯỢC”. Mỹ Mãn thành thực đưa ra lí do, sai lầm trong câu chuyện không mấy tốt đẹp này căn bản không nằm ở phía cô nên chẳng việc gì phải che giấu cả! Cô không phân rõ được công tư đấy, thì đã sao?

Lời nói này phát ra trong cuộc họp quy mô nhỏ, mọi người thực lòng muốn bật cười nhưng vì nhân vật chính có mặt nên cũng đành lặng im, chờ quyết định của giám đốc.

“Chị Mỹ Mãn, giữa chúng ta liệu có phải là hiểu lầm hay không?”. Khác với sự kinh ngạc của mọi người, Mạc Tường vô cùng bình tĩnh, vẫn tiếp tục tỏ vẻ vô tội đáng thương ngàn năm không đổi của mình.

“Có phải là hiểu lầm hay không trong lòng cô rõ nhất.”

“Thế nhưng cả đài truyền hình này chẳng còn ai thích hợp hơn cô ấy đâu”. Thấy hai người phụ nữ có khả năng sẽ “cấu xé” nhau ngay trong hội nghị, giám đốc đành mở lời xoa dịu hai bên.

“Ai nói là không có?”

“Đừng nói với tôi là cô tự mình ứng cử đó!”. Ông giám đốc vẫn hết sức tỉnh táo, không để cho Mỹ Mãn nói hết câu, ông đã gạt bỏ ngay khả năng này. Thấy Mỹ Mãn đột nhiên không nói gì nữa, ông liền gượng cười, cố gắng nói tiếp một cách khéo léo nhất: “À… là thế này, Mỹ Mãn, tôi cảm thấy hiện nay cô đã thay đổi khá nhiều, cô… vẫn thích hợp làm nhà sản xuất chương trình hơn, nhỉ?”.

Miệng Mỹ Mãn bỗng nhếch lên, lộ ra một nụ cười sắc lạnh: “Hơn một năm trước, sao ông không nói câu này với tôi?”

“Bởi vì…”

“Yên tâm, tôi sẽ tìm được người thích hợp hơn cô ta”. Mỹ Mãn đâu phải không biết thế nào là tình người ấm lạnh thất thường, không cần thiết phải để người ta nói trắng ra là hơn một năm trước cô vẫn còn nổi như cồn, còn hiện nay, cô đã hết thời rồi! Nói xong, cô quay qua liếc Mạc Tường vẫn đang mỉm cười dịu dàng, rồi lao ra khỏi phòng họp như một luồng gió tràn đầy sát khí.

Tiếng cửa đập rất mạnh khiến cho tất cả các đồng nghiệp phải giật mình. Ra khỏi phòng, cô cố gắng kiềm chế lại, bình tĩnh bước đi.

“Này, này, mọi người đã nghe gì chưa? Chị Mỹ Mãn mắng Mạc Tường ngay trong cuộc họp đấy!”.

“Cậu chậm quá đấy, mình đã biết từ lâu rồi. Hơn nữa chị ấy còn kiên quyết không cho Mạc Tường làm người dẫn chương trình mới của chị ấy nữa cơ.”

“Ừ, cũng chỉ có mình Đinh Mỹ Mãn mới có được khí thế đó.”

“Như thế thì có tác dụng gì, mọi người cũng không phải không biết, chị Mỹ Mãn thuộc tuýp người dễ nổi nóng, nghĩ gì nói nấy. Không chừng lát sau đã quên ngay rồi, cho nên lời nói của chị ấy không nên coi là thật được.”

“Lần này thì chưa chắc đâu! Nếu như không phải do Mạc Tường thì chị ấy với anh Giả Thiên Hạ đã không li hôn. Mối hận cướp chồng sao có thể dễ dàng quên được? Lần này dễ là thật đó.”

“Như vậy thì cũng phải có lòng kiên nhẫn chứ! Chị ấy đã rời làng giải trí hơn năm trời rồi, huống hồ trước kia hầu hết đều là do anh Giả Thiên Hạ kết giao quan hệ với mọi người, chị ấy chẳng quen biết mấy. Hơn nữa, bây giờ vật đổi sao dời, chị ấy có thể làm được gì?”

“Cũng đúng, đài chúng ta đâu có ai nổi tiếng hơn Mạc Tường chứ? Muốn mời người dẫn từ nơi khác đến thì cũng phải chờ giám đốc xuất tiền. Còn nữa, bữa tiệc cao cấp đó, nghe nói vì anh Giả Thiên Hạ có tham dự nên Mạc Tường mới kiên quyết đòi đi đấy. Tấm thiệp mời đó bỏ tiền ra chưa chắc đã mua được đâu.”

Phòng uống nước xưa nay vẫn là thánh địa buôn dưa lê bán dưa chuột của giới văn phòng, cho dù đó có là đài truyền hình thì cũng không ngoại lệ. Là những đồng nghiệp, cộng sự lâu năm với Mỹ Mãn, bọn họ hoàn toàn thấu hiểu tính cách của cô. Cho nên những câu nói như kiểu sẽ tự lo thiệp mời đến dự tiệc hay là việc đổi người dẫn chương trình, chẳng mấy ai coi đó là thật cả. Cho dù họ tán thành hành động của cô, song nói cho cùng, nỗ lực của con người vẫn cứ có hạn, dũng cảm không thể giải quyết được tất cả mọi chuyện.

Thế nhưng, ngay khi giờ nghỉ trưa kết thúc, mọi người đang định thu dọn chiến trường và kết thúc “hội nghị” buôn chuyện thì trợ lí của Đinh Mỹ Mãn lại hớn hở xông vào, hơn nữa còn mang theo một tin tức vô cùng đáng kinh ngạc.

“Tất cả ngồi im đó! Tin tức quan trọng đây! Nhà tổ chức buổi tiệc cao cấp, nổi tiếng mà mọi người biết đã đích thân phái người mang thiệp mời đến cho chị Mỹ Mãn. Logo họ đính trên tấm thiệp đó được làm bằng vàng thật, tôi còn cắn thử rồi cơ! Để đảm bảo không có gì sai sót, tôi còn bảo trợ lí của chị Mạc Tường lén mang tấm thiệp của chị ấy ra so sánh. Giống y nhau. Là thiệp thật đó!”.

Không khí lặng xuống giây lát…

Rồi căn phòng bỗng nhiên trở nên nhốn nháo, ầm ĩ, loạn xạ như chợ vỡ.

Cho dù tin tức này vẫn chưa được chính thức xác nhận nhưng đã đủ để mọi người phải đoán già đoán non rồi.

Những chuyện tán gẫu vụn vặt, nhỏ bé bây giờ gần như đã được ghép lại thành một câu chuyện hoàn chỉnh, vang vọng ra từ cửa phòng nghỉ. Tất cả mọi thứ tràn vào tai Mỹ Mãn không thiếu một chữ nào hết. Cô vốn dĩ định đi vào trong nhưng bây giờ chỉ còn biết nắm chặt chiếc cốc trong tay, mãi một hồi lâu sau mới dồn đủ sức quay người rời đi.

Bị người khác chú ý, soi mói không phải là vấn đề gì quá to tát. Cho dù tất cả mọi người đều cảm thấy cô chẳng có chút bản lĩnh nào để tranh đấu, cô cũng bỏ mặc ngoài tai. Nhưng có một số vết thương mà khi bị người ta chạm tới, cô chẳng thể nào không cảm thấy đau đớn cho được.

Sau khi li hôn, một thời gian dài cô đã nghĩ nếu như lúc trước không chọn Mạc Tường làm người dẫn chương trình ngoài trường quay thì mọi chuyện sẽ thế nào. Hoặc nếu như ngày hôm đó không giằng tờ tạp chí trong tay Lăng Gia Khang thì mọi thứ có khác đi hay không?

Tạp chí, đúng vậy, sở dĩ cô nhất nhất đòi li hôn chính là vì tấm ảnh chụp Giả Thiên Hạ đi vào nhà Mạc Tường được đăng trên tờ tạp chí đó. Trước đây, cũng giống như tất cả các đồng nghiệp, cô luôn cho rằng nếu như không phải Mạc Tường chen vào giữa thì hai người đã không đổ vỡ.

Thế nhưng lúc này, cô đã nghĩ thông suốt rồi. Cho dù không có Mạc Tường thì cũng có những người khác chen vào. Ai bảo cô không chịu nghe bất cứ lời khuyên ngăn nào, cứng đầu nhất nhất chọn người đàn ông như thế?


[1] Trần Viên Viên được xem là mỹ nhân tuyệt sắc triều nhà Minh đời Tư Tông tức Sùng Trinh Đế. Ngô Tam Quế (1612-1678) từng được vua nhà Minh là Sùng Trinh giao nhiệm vụ làm Tổng binh trấn giữ Sơn Hải Quan (nay thuộc tỉnh Hà Bắc, Trung Quốc). Ngô Tam Quế vốn yêu thích Trần Viên Viên khi nàng đang là ái thiếp của Điền Văn, nhân cơ hội Điền Văn lo sợ nghĩa quân Lý Tự Thành vây đánh cướp bóc gia trang của mình nên ông hứa sẽ bảo vệ Điền Văn, của cải và gia quyến được an toàn, đổi lại ông muốn Viên Viên thuộc về mình. Khi đã có Trần Viên Viên, Ngô Tam Quế lại phải tiếp nhận thánh chỉ dẫn quân ra quan ải chặn đường quân Thanh. Lý Tự Thành thừa cơ hội bắt giữ gia quyến của Ngô Tam Quế và bắt luôn cả nàng Viên Viên mang đi. Trong khi đó vua Sùng Trinh chỉ còn biết cách dối gạt ông và bịa chuyện Viên Viên đang dưỡng bệnh tại hậu viên tránh tiếp xúc người ngoài. Lý Tự Thành khi ấy đã tự phong mình là Đại Thuận Đế, tiến quân đến Sơn Hải quan và dùng gia quyến của Ngô Tam Quế làm điều kiện buộc ông quy hàng. Tuy nhiên, sau khi lật đổ nhà Minh, Lý Tự Thành lại cố chấp không thả người còn giết hết cả nhà Ngô Tam Quế gồm cha mẹ và anh chị em hơn ba mươi người (nhưng trong đó không có Trần Viên Viên). Việc làm này khiến Ngô Tam Quế căm giận và về quy hàng nhà Thanh.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s