Tn PK Xhđ: C40_P1: Chồng cũ đột nhiên đăng đường nhập thất

Câu hỏi 1: Nếu có người phạm sai lầm, bạn có tha thứ cho họ không?

“Có”. Nại Nại khẳng định.

Đáp án nói chuyển câu 4: Nếu người bạn yêu phản bội thì bạn sẽ lựa chọn, quay người bỏ đi hay cố gắng níu kéo?

Nại Nại hơi do dự, sau đó nghiến răng nói: “Chắc sẽ quay người bỏ đi”.

Đáp án chuyển sau câu 8: Nếu bạn cùng với người tình cũ có cảm thấy không thích hợp không?

Nại Nại nhìn trời cảm thán: “Mình vẫn chưa có người tình cũ mà!”

Ngốc nghếch! Đang muốn bạn giả tưởng mà.

“Chắc là có, nhưng phải xem vì sao lại trở thành người cũ đã chứ”. Nại Nại đầy khẳng định.

Chuyển qua câu 11: Nếu bạn có người tình cũ và người yêu hiện tại, bạn sẽ chọn ai?

“Câu hỏi này biến thái quá! Tất nhiên là người yêu hiện tại rồi. Đã thành người tình cũ rồi còn chọn cái gì”.

Có kết quả cuối cùng rồi: Bạn là người có mới nới cũ, trong tình cảm bạn không chấp nhận sự phản bội. Một khi đã phản bội thì cho dù bản thân có yêu người đó thế nào, bạn cũng sẽ từ bỏ.

“Bài trắc nghiệm này thật biến thái!” Đang học cấp 3 Nại Nại đã gật đầu lia lịa kiên quyết khẳng định thế.

 

 

 

Lữ Nghị lại say rồi.

Mỗi lần say rượu về nhà anh lại như nhìn thấy Nại Nại. Cô sẽ dùng thân thể mềm yếu đỡ lấy anh, rồi khổ sở đỡ anh vào trong phòng. Cô cẩn thận đặt anh lên giường, rồi cẩn thận tháo tất, lấy ví, sau đó chuẩn bị nước nóng lau mặt cho anh. Tiếp đó sẽ nhẫn nại cho anh uống từng chút từng chút nước dấm đường.

Cô nói đó là phương thuốc giải rượu của mẹ vợ.

Lữ Nghị tháo cà vạt, cười cay đắng. Hóa ra chuyện anh hay say rượu đã truyền đến tai mẹ vợ, vậy mà anh lại không biết. Thảo nào mẹ vợ thường hay bảo Nại Nại cùng chịu khổ với anh.

Nại Nại à, em thật là một nàng dâu hiền vợ thảo!

Anh cạn nốt ly cuối cùng, xiêu vẹo đi ra khỏi quán rượu. Mọi lần ong bướm ve vãn bên tai đều không thuận tai bằng câu Nại Nại hay cằn nhằn mỗi khi anh say rượu “Sao anh lại uống say rồi?” Anh đã từng vô cùng chán ghét câu nói đó. Thậm chí nhiều lần cố tình uống say để cho thấy: Tôi lại uống say rồi, cô có thể làm gì tôi nào?

Cô tất nhiên chẳng thể làm gì anh.

Đúng thế, cô chỉ có thể lập lại tất cả những hành động mọi lần không hề tức giận. Thậm chí không thay đổi chút gì.

Lúc đó Lữ Nghị thường nghĩ, nếu như không có Nại Nại, thế giới này chắc chắn sẽ tưới mới hơn nhiều. Tất cả mọi khí chất thu hút của Nại Nại đều bị cuộc sống làm mất đi, lúc nào cũng lặp đi lặp lại, mọi việc làm hằng ngày giống nhau đến nỗi chẳng cần phải động não, chỉ cần phản xạ có điều kiện là được.

Anh không cam tâm. Không cam tâm sống phí hoài, vô vị như thế. Cho nên, anh có Duy Nhã.

 

 

 

Duy Nhã cũng thật kì lạ. Năm xưa khóc lóc, gào thét nói yêu anh. Nói là không lấy ai ngoài anh, rồi dù không danh không phận cô cũng bằng lòng. Kết quả thì sao, không biết từ lúc nào đã làm trái với lời nói ban đầu? Thứ cô cần thật quá nhiều, cô muốn danh phận, muốn tiền, muốn được tôn trọng lại còn muốn cả trái tim của anh nữa. Đến lúc anh định cho cô những thứ này thì đột nhiên phát hiện, danh phận, anh muốn giữ lại cho Nại Nại, tiền, anh cũng muốn dành cho Nại Nại, sự tôn trọng và trái tim, cũng chỉ muốn hiến dâng cho Nại Nại mà thôi.

Anh vẫn không thể quên được một Tần Nại Nại đã 10 năm cùng anh đồng cam cộng khổ. Vậy là anh cầm chặt chiếc bật lửa Nại Nại mua tặng anh năm xưa rồi tát mạnh Duy Nhã một cái. Cái tát rất mạnh, thậm chí khiến hai người ngây người một lúc, và cuối cùng giải quyết gọn gàng tất cả mọi ân ân oán oán giữa ba con người họ.

Nguyên nhân chẳng qua là vì: Duy Nhã muốn vứt đi vật thuộc về Nại Nại, thứ duy nhất cô để lại, còn anh lại chẳng thể tiếp tục trái tim tiềm ẩn dưới khuôn mặt bình thản kia. Trước giờ anh chưa bao giờ kích động như thế, đối với Duy Nhã vẫn luôn quan tâm tận tình. Thế nhưng đến sau cùng, một cái tát chí mạng đã khơi dậy tình cảm thật trong anh.

Thì ra anh vẫn luôn chờ đợi Nại Nại, vẫn luôn! Tuy ở cạnh người phụ nữ khác, nhưng anh lại chẳng thể quên được một Nại Nại đã từng mua cho anh đồng hồ và bật lửa.

Con đường tối mù mịt, xe trên đường rất ít. Rất nhiều đều vội vàng lái xe về nhà, chỉ có mình Lữ Nghị cứ chậm dãi đi, vì anh chẳng có điểm đến rõ ràng.

Anh thực sự mệt mỏi, thực sự muốn ngủ, vậy nên anh đi theo con đường vô cùng quen thuộc.

Đó là một ngôi nhà khác của Nại Nại. Thậm chí anh còn nhớ như in mỗi lần lái xe đưa Nại Nại về nhà.

Cô cao hứng tinh nghịch chỉ cửa sổ nhà mình nói: “Đó cũng là nhà em, em có tới hai nhà, một cái của chúng ta, một cái của mẹ em. Nếu có ngày anh khiến em tức giận, em sẽ về nhà mẹ, không thèm anh nữa”.

Anh thì cười nói: “Vậy anh sẽ đứng đợi trước cửa nhà em, cho tới khi nào em quay về nhà chúng ta mới thôi”.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s