Tn PK Xhđ: C40_P2: Chồng cũ đột nhiên đăng đường nhập thất

Năm đó, bọn họ vừa mới kết hôn.

Còn nay, họ đã li hôn được 2 năm rồi.

Lữ Nghị đột nhiên muốn đón Nại Nại về nhà, anh mơ hồ lái xe mà chẳng tìm nổi nơi nào anh có thể đợi được cô.

Cô đã không quay về đây.

Cuối cùng thì anh đã hại cô, khiến cô không có nhà để mà quay về.

Lúc mới vừa li hôn, anh đã từng về nhà vợ tìm Nại Nại, một bát nược lạnh của mẹ vợ đã đoạn tuyệt mọi nhung nhớ của anh. Anh cho rằng cô chỉ có thể quay về nhà mẹ đẻ, ai ngờ, cô không thế.

Lữ Nghị thẫn thờ đậu xe dưới nhà Nại Nại. Đường vào nhà Nại Nại rất hẹp, chỗ này gần nhà cô nhất. Anh biết mình không còn mặt mũi nào đi gặp Nại Nại nữa, chỉ cảm thấy rằng đậu xe dưới nhà Nại Nại thì chiếc dạ dày đang sôi lên vì rượu cũng sẽ đỡ hơn nhiều.

Nại Nại, Nại Nại. Anh gục đầu vào vô lăng. Tim đau như kim chích, từng mũi từng mũi dày vò trái tim anh.

Vì một cái tát mà Duy Nhã đã bán đứng anh. Là anh tự làm tự chịu, anh biết.

Lỗi lầm lớn nhất trong cuộc đời mình chính là anh đã phớt lờ đi người vợ luôn đối xử tốt với mình, ngốc nghếch đi tìm tình yêu mãnh liệt mới. Tình yêu mãnh liệt như một liều thuốc kích thích, vừa dùng xong vô cùng thích thú, nhưng lâu dần nó sẽ cạn kiệt đi. Còn người vợ mãi mãi là một dòng suối ấm áp, miệng khát, tim mỏi mệt đều cần người vợ đầu gối tay ấp an ủi. Bất cứ lúc nào cô ấy cũng sẽ toàn tâm toàn ý ở cạnh bên, chờ đợi anh.

Hóa ra thứ anh từ bỏ lại là thứ vô cùng tốt đẹp. Lần đầu tiên Lữ Nghị phát hiện ra.

Đáng tiếc! Ông trời không cho anh cơ hội làm lại từ đầu.

Nại Nại và mẹ sáng sớm đi bộ. Sau khi xin nghỉ phép, Nại Nại sống trong chế độ ăn uống ngủ nghỉ khắc nghiệt của mẹ.

6 giờ thức giấc, 6 giờ 30 ăn sáng, 7 giờ đi bô mua thức ăn, 9 giờ về nhà nói chuyện, lên mạng, đọc tiểu thuyết. Đúng 12 giờ ăn cơm trưa, buổi chiều lại tiếp tục nói chuyện, lên mạng và đọc tiểu thuyết. 6 giờ tối ăn cơm, sau đó vẫn là nói chuyện, lên mạng, đọc tiểu thuyết.

Thời gian gần đây cuộc sống bình lặng đi nhiều, vô hình chung khiến con người ta quên đi mọi thứ.

Cuộc sống bình lặng cũng có cái lợi của riêng nó. Vậy nên trái tim khối óc Nại Nại cũng cảm thấy yên ổn hơn. Tuy rằng cũng có đôi lúc cảm thấy đau đớn, nhưng lại dần quên đi trong chuỗi  ngày an bình nhàn hạ sống cùng mẹ.

Cuộc đời quên lãng thị phi, lặng ngắm cuộc đời cũng rất tốt.

Đương nhiên, là nếu như mắt mẹ Nại Nại không tinh thế.

“Kia không phải là xe của Lữ Nghị sao?” Mẹ Nại Nại huých tay cô, Nại Nại cố gắng tập trung nhìn, cuối cùng mờ ảo nhận ra biển số xe quen thuộc. Phản ứng đầu tiên của Nại Nại là quay đầu đi lên nhà.

Mẹ Nại Nại kéo cô lại: “Sợ cái gì? Đâu phải mình có lỗi với nó?”

“Con không muốn gặp lại anh ta”. Nại Nại nói.

Thấy mặt Nại Nại trắng bệch, bà cũng không ngăn cản thêm, để mặc cô đi lên. Sau đó đi qua xe Lữ Nghị, liếc một cái thì thấy anh đang gục đầu trên vô lăng, bà liền lấy điện thoại nhắn một tin cho Nại Nại: “Nó đang ngủ, không nhìn thấy con đâu”.

Một lúc lâu sau, Nại Nại vẫn chẳng nhắn lại, mẹ cô đi chợ về xách theo một giỏ đồ ăn. Nghĩ rằng Lữ Nghị vẫn chưa thức dậy, bà liền thản nhiên đi ngang qua xe anh thì bắt gặp anh với khuôn mặt hối lỗi đứng ngay trước cửa lên lầu.

Từ phía xa, anh do dự một hồi rồi gọi: “Mẹ!”

“Đừng gọi thế, tôi đâu dám nhận”. Giọng mẹ Nại Nại vẫn còn giận.

“Con không có ý gì khác. Chỉ là… chỉ là… con chỉ muốn xách hộ mẹ giỏ thức ăn này lên trên thôi”. Vừa tỉnh dậy sau cơn say, tóc tai anh bay loạn, rối bời, áo quần cũng nhầu nhĩ, xộc xệch, mặt mày hối lỗi đứng dưới nhà khiến người ta cảm thấy đáng thương khó tả.

Trước giờ mẹ Nại Nại vẫn hay mềm lòng, chẳng mấy chống đối với con người đáng thương này. Bà thở dài, đi qua Lữ Nghị lặng lẽ xách giỏ thức ăn lên nhà. Lữ Nghị thì lẽo đẽo theo sau, lặng đếm số bậc thang dưới chân.

Phương thức tập thể dục của mẹ Nại Nại chính là leo cầu thang, quen chậm dãi leo 21 tầng lầu, cũng giống như leo núi vậy. Lữ Nghị đáng thương lâu ngày ngồi văn phòng, sớm đã quên đi bản năng vận động. Anh thở hổn hển đi theo sau, lúc leo đến tầng 18 thậm chí mắt hơi sầm lại, cảm giác như đoạn hơi thở đứt đoạn đến nơi.

Anh cắn răng bám vào tay vịn cố gắng lê bước theo, mẹ Nại Nại chẳng hề quay đầu lại nhìn. Đến trước cửa nhà, bà mới đặt giỏ đồ ăn xuống, lạnh lùng liếc anh một cái: “Mệt rồi hả?” Giọng nói của bà không mấy thân thiện, Lữ Nghị đương nhiên nhận ra, anh cười trừ: “Con vẫn chịu được, chỉ hơi mệt!”

“Năm xưa khi theo đuổi Nại Nại nhà tôi, anh sợ đi thang máy bị tôi bắt gặp, nên một tuần 2 lần leo hết 21 tầng lầu, quên rồi sao?” Bà lạnh lùng không biểu cảm hỏi.

Đúng vậy, suýt chút nữa Lữ Nghị đã quên mất. Lúc hai người mới yêu nhau, không có di động để liên hệ,  không gặp được nhau. Sợ mẹ cô bắt gặp sẽ phản đối, anh đành lén leo 21 tầng thang bộ, trốn ở chỗ an toàn đợi lúc Nại Nại ra ngoài sẽ dọa cô hét toáng lên, sau đó lén lút hôn cô mãnh liệt, dù bị cô chối từ cũng không chịu buông tha.

Mới có vài năm mà anh đã quên bẵng đi tình cảm năm ấy, đúng là một lỗi lầm không thể tha được.

Mẹ Nại Nại thấy anh lặng thinh cúi đầu hối lỗi, lườm một cái, rồi quay lại mở cửa. Nại Nại trong nhà đang thám thính tình hình ở lầu dưới, vừa nghe tiếng cửa mở liền chạy ra, cửa vừa mở đã nhìn thấy người đàn ông đứng sau lưng mẹ. Phản ứng đầu tiên là cô nhắm mắt lại quay phắt mặt đi.

“Nại Nại, em… em ở nhà à?” Nhìn thấy Nại Nại đứng trong nhà Lữ Nghị vô cùng kinh ngạc.

Mẹ Nại Nại sợ để anh đứng ngoài cửa, hàng xóm nhìn thấy thì rách việc, nên đẩy anh vào trong đóng cửa lại rồi nói: “Có chuyện gì thì nói nhanh, nói xong rồi đi đi”.

Lữ Nghị hoảng loạn cởi giầy, chưa kịp đi dép trong nhà đã đến trước mặt Nại Nại, cúi đầu lặng thinh, thấy bộ dạng của anh, Nại Nại thấy thật thương cảm. Nhớ năm xưa, cô chắc chắn sẽ không để anh ra ngoài đường với bộ dạng này. Chồng cô là phải quần áo chỉnh tề ngang dọc thương trường. Cho dù bận rộn việc nhà việc cửa từ sáng đến tối, cô vẫn sẽ chuẩn bị chu tất quần áo, cà vạt buổi ngày mai cho anh. Nay nhìn lại, đàn ông không thể chiều chuộng quá được, nhưng sống như giờ, hình như rất thích hợp với anh.

“Có chuyện gì không?” Nại Nại không có ý định mời anh vào trong ngồi, hai người cứ đứng vậy ngoài cửa. Chiếc đồng hồ trên tường tích tắc tích tắc như nhắc nhở họ mọi thứ giờ đã đổi thay rồi.

Còn nói gì nữa? Nại Nại thở dài ngán ngẩm, 3 năm qua cô đã nghĩ rất nhiều, nếu gặp lại Lữ Nghị cô sẽ mắng anh một trận tơi bời. Tiếc rằng khi gặp lại, cô lại cảm thấy không đáng. Vì một người đàn ông như vậy, dù cho chỉ rơi vài giọt lệ, mắng vài câu thôi cũng chẳng đáng.

Hơn nữa, không phải anh ta cũng bị “đá” rồi sao? Cũng coi như trời quả báo.

“Anh, chỉ là muốn lên xem thôi”. Lữ Nghị nhỏ nhẹ, không nhanh không chậm, sợ làm người anh yêu kích động. Anh còn muốn ở cùng cô thêm lúc nữa, cho dù chẳng làm cái gì, chẳng nghĩ điều chi, chỉ cần có cô ở bên là được.

“Chẳng có gì đáng xem cả, bây giờ tôi sống rất tốt. Duy Nhã có đến gặp tôi, tôi biết tình hình hiện nay của anh”. Nại Nại ra sức kiềm chế tâm trạng mình, cố tỏ ra mình vô cùng thoải  mái, cô cười nhạt rồi lại nói: “Thực ra thất bại một lần vẫn có thể bắt đầu lại”.

Lữ Nghị không ngờ Duy Nhã lại tìm tới Nại Nại, hành động đó không khác nào làm nhục Nại Nại lần nữa. Trong lòng anh vô cùng ảo não, nhưng lại không thể biểu hiện ra, đành lên tinh thần tiếp tục nghe. Nại Nại nói vẫn có thể bắt đầu lại từ đầu đã mang đến dũng khí kì lạ cho anh, động viên anh tiến thêm một bước nữa: “Nại Nại, anh sai rồi”.

Nại Nại lặng lẽ hít thở sâu rồi lại thở ra, sau đó nói: “Lữ Nghị, anh ăn ngán cơm trắng, chạy ra ngoài ăn phở thay đổi khẩu vị thì có thể, nhưng đứng có mong sau khi quay về lại có cơm lành canh ngọt bày ra trước mặt như trước nữa. Điều đó là không thể”.

Vốn dĩ tràn trề hi vọng vừa nghe câu này xong Lữ Nghị xìu xuống, không nói thêm gì.

Nại Nại cúi đầu không nhận ra biểu hiện của anh, cô lại tiếp tục: “Quay về sống cho tốt, học cách dùng mắt mà nhìn người, tìm một người phụ nữ tử tế kết hôn bắt đầu lại từ đầu”.

Cuối cùng Lữ Nghị không kìm nén được nữa, thương cảm nói: “Anh cho rằng có mình anh không quên nổi 10 năm tình cảm của chúng ta, không ngờ em cũng thế.”

Nại Nại tức giận vô cùng, cứng giọng mắng: “10 năm tình cảm, cả đời này tôi cũng không quên được. Nhưng tôi càng không quên những tổn thương anh đã đem lại cho tôi, cả sự phản bội và thay đổi của anh. Lữ Nghị, đừng nghĩ cả thế giới này đang quay vì anh, không phải anh quay đầu lại là tất cả mọi người vẫn đứng nguyên chỗ cũ đợi chờ anh. Anh đừng hoang tưởng vậy!”

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s