Mỹ Mãn: C2_P2: Ai dám động đến người phụ nữ của anh, anh xử lí cả nhà nó!

Mỗi lần báo chí nhắc tới thành phố này đều sẽ kèm theo tên gọi “thành phố không đêm”, thực tế cũng không sai chút nào… Vào thời điểm tan tầm, gần như ngóc ngách nào trong thành phố cũng ách tắc, khó khăn lắm mới đến được địa điểm tổ chức. Tứ phía là ánh đèn rực rỡ, thỉnh thoảng còn truyền lại tiếng sáo vi vu, tạo nên một không khí hoàn toàn khác. Mỹ Mãn không vội vã bước xuống xe mà ngẩng đầu ngắm toà nhà trước mặt, nơi được xem là công trình kiến trúc đặc trưng của trung tâm thành phố.

Phong cách kiến trúc theo chủ nghĩa hỗn hợp Anh quốc điển hình, cột trụ đá Đại Lý trong đại sảnh nghe nói được đúc tạc, tinh chế ở nước Ý từ 200 năm trước. Gần đó còn trưng bày mấy chiếc xe hàng hiệu càng khiến cho toà nhà trở nên sang trọng hơn. Mỹ Mãn mím môi, đưa tiền cho lái xe taxi rồi lấy hoá đơn mang về để cuối tháng còn xin hoàn tiền. Sau khi đưa thiệp mời, cô đang định bước vào trong thì bị cô nhân viên tiếp đón chặn lại.

“Xin đợi một chút, cho tôi hỏi tấm thiệp này có thật sự là của chị không?”

“Ừm”. Trước thái độ hoài nghi đó, Mỹ Mãn chỉ cảm thấy chán nản, chứ không hề bực bội.

Cũng đúng thôi, đến những nơi như thế này, dù thế nào cũng nên lái xe tới, cho dù chỉ là loại thường thường bậc trung cũng được. Có mấy ai giống như cô, gọi taxi đi tới, đã thế lại còn đỗ ngay trước cửa lớn nữa chứ!

“Thật ngại quá, nhưng phiền chị đưa ra thứ gì đó có thể chứng minh được không?”

Cô có nên khen ngợi cô nhân viên này yêu nghề quá không đây? Cảm thấy ánh mắt tứ phía giả vờ như vô tình lướt qua đang đổ dồn về phía mình, Mỹ Mãn mím môi, không nói tiếng nào, lấy thẻ công tác từ túi ra.

Sau khi cầm tấm thẻ, cô nhân viên đó nghiêm túc xem xét một lát. Đúng lúc Mỹ Mãn cho rằng không còn vấn đề gì nữa thì cô gái ấy lại lần nữa cho thấy sự tận tuỵ với công việc của mình: “Xin hỏi, có phải chị từng phẫu thuật thẩm mĩ không?”

“Sao cô không hỏi luôn xem tôi có thay đổi giới tính hay không? Tiếp đó liệu có cần phải xem tất cả chứng minh thư, giấy công nhận là con một, bằng tốt nghiệp tiểu học, cấp hai, cấp ba luôn không?”. Nhẫn nại cũng phải có giới hạn của nó, cô muốn hợp tác với cô nhân viên này, nhưng không thể chấp nhận việc người khác nghi ngờ mình mạo nhận hết lần này đến lần khác như vậy được!

“Như vậy thì không cần, chỉ là…”. Xem xét nhiều giấy tờ như vậy sẽ ảnh hưởng đến tiến độ công việc, cho nên không cần phải suy xét nhiều về đề xuất này.

Chỉ là? Cô ta lại còn nói “chỉ là” nữa!

Đinh Mỹ Mãn đã chẳng còn buồn quan tấm đến khí chất thục nữ gì đó nữa, quay người lại, chống nạnh chuẩn bị đấu lí tay đôi.

Bỗng nhiên một giọng nói thiện chí truyền tới cắt ngang: “Không cần kiểm tra đâu, chị ấy đích thực là người của đài chúng tôi đó! Đây là thiệp mời của tôi, chị có thể kiểm tra, nếu như không sao thì việc tôi chứng minh thân phận của chị ấy cũng không có vấn đề gì đúng không?”

Chà, chà, thật quá tuyệt diệu, cứu tinh của cô đã xuất hiện rồi!

Đinh Mỹ Mãn chỉ còn thiếu nước cảm kích rơi lệ, cảm ơn lần lượt từng thành viên trong sổ hộ khẩu của người ấy. Nhưng rất nhanh sau đó, cô nghĩ kĩ lại, sắc mặt liền biến đổi… “Người của đài chúng tôi”? Nếu như nhớ không nhầm thì ông giám đốc đài đã giao tấm thiệp mời duy nhất cho Mạc Tường ngay trước mặt cô. Vậy người lúc này đang giải nguy cho cô chính là MẠC TƯỜNG à?

“Không cần, không cần xem đâu! Tôi nhận ra chị mà, tôi đã nhìn thấy chị trên truyền hình rồi. Chị chính là Mạc Tường, Tiểu Tường đây mà! Tôi rất thích xem chương trình do chị dẫn, mẹ tôi, bố tôi, anh trai tôi… cũng rất thích xem đấy!”

Quả nhiên, không cần phải quay đầu lại xác nhận, cô nhân viên yêu nghề quá đáng này đã cho Mỹ Mãn một đáp án chính xác.

Kẻ thù đáng hận nhất lại đưa tay ra giúp đỡ cô vào lúc đáng xấu hổ, ngại ngùng nhất, cô còn không cách nào khước từ được. Trên thế gian này còn chuyện gì bi thảm hơn thế nữa?

Câu nói tiếp theo của cô nhân viên này đã gián tiếp trả lời câu hỏi trên của Mỹ Mãn. Cái này phải gọi là “thế sự vô thường”, chuyện chỉ ngày càng bi thảm hơn thôi. “A a a, anh có phải là Giả Thiên Hạ không? Là người thật, người thật này!”.

“Ừm, rất vui vì tôi là người thật”. Anh gật đầu mỉm cười, hết sức thân thiện, lịch sự. “Chúng tôi có thể đưa cô ấy cùng vào không?”

“Tất nhiên là có thể rồi, thật ngại quá!”

Quả là xuất quân bất lợi! Cuộc đời này đúng là tệ hại, lẽ nào cả bữa tiệc chỉ có ba người bọn họ hay sao? Tại sao nhất định phải tình cờ gặp nhau chứ? Cảm nhận được sự thân mật tình tứ của hai con người đằng sau, cô mím chặt môi, sống lưng lạnh buốt, nhắm mắt buồn bã. Ngay sau khi nghe thấy mình có thể đi vào, cô nhanh chóng bước qua sảnh nhỏ được thiết kế theo phong cách Hi Lạp cổ, vốn dĩ cho rằng như vậy là có thể trốn thoát khỏi đôi nam nữ chướng mắt đó. Thế nhưng khi đứng trước cửa thang máy, cô cũng đành ngậm ngùi ai oán: “Trời muốn diệt tôi đây mà!”

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s