Tn PK Xhđ: C41_P1: Kết cục lãng tử hồi đầu không thành

Tính cách Nại Nại xưa nay rất tốt, chỉ là bị mấy câu nói của Lữ Nghị làm mất hết bình tĩnh. Cô định giữ thể diện cả hai cho đến giây phút sau cùng, nhưng không thành công. Quả nhiên Lữ Nghị vẫn còn vọng tưởng chuyện hai người có thể gương vỡ lại lành, nên Nại Nại đành phải nói những lời tuyệt tình, đoạn ngay sự không cam tâm đáng cười của anh.

Rốt cuộc thì trên thế gian này không tồn tại mấy lời: “Chia tay trong hạnh phúc.” Muốn đoạn tuyệt người khác thì phải biết nhẫn tâm, trong lòng Nại Nại thấy hơi buồn, nhưng vẫn kiên trì đến cùng. Người ta thường nói, chia tay vẫn là bạn, li hôn vẫn là tình nhân, mộng tưởng thế giới đại đồng đó tuyệt đối không bao giờ có trong chuyện li hôn vì xuất hiện người thứ ba. Sai là sai, không ai có thể giải thích để người kia hiểu ra lí lẽ được.

Nại Nại cúi xuống nói tiếp: “Lữ Nghị, có những thứ đã mất đi rồi không bao giờ lấy lại được. Không phải vì ai đúng ai sai, mà chỉ vì đó là những thứ tối kị với tôi, anh động vào thì không có đường quay lại. Cho nên đừng phí công tốn sức nữa”.

Sở trường Nại Nại không phải mắng nhiếc chửi bới, cô lại càng không thích mỉa mai dày vò, nên chỉ dùng lời bình tĩnh chối từ Lữ Nghị.

Bởi vì cả anh và cô đều biết, chỉ cần Nại Nại bình tĩnh chối từ, nghĩ là cuộc hôn nhân của họ sẽ chẳng bao giờ có cơ hội gương vỡ lại lành nữa.

Mặt Lữ Nghị trắng bệch, thân người run run: “Đừng nói nữa, anh biết rồi. Vốn dĩ anh cũng chẳng trông mong có được em tha thứ, anh chỉ hi vọng em sống hạnh phúc thôi. Chí ít phải được an toàn hơn, hắn ta không thích hợp với em đâu”.

Nại Nại đương nhiên biết ý anh nói gì. Chắc chắn anh đã điều tra nghề nghiệp của Lôi Kính, nói ra những lời này cũng không biết anh đã đắn đo trong lòng bao lâu. Nại Nại tựa thành cửa, thản nhiên nói: “Anh ấy đối với tôi rất tốt, vấn đề nghề nghiệp thì không phức tạp như anh nghĩ. Cho nên anh cứ lo chuyện của mình trước đi, tốt nhất đừng để tâm đến chuyện của người khác”.

Khi đã không còn gì để nói cũng là lúc phải rời khỏi.

Nại Nại mở cửa, đưa tay ra phát thiệp đuổi khách: “Không tiễn!”

Lữ Nghị không nói thêm gì, chỉ nhìn Nại Nại đắm đuối, cô quay đi chỗ khác, không muốn cho anh thêm chút hi vọng nào.

Lữ Nghị đắn đo trong đầu rất lâu, sau đó mới lấy ra một thứ đặt vào tay cô, nhìn vẻ mặt lạnh lùng cô lần nữa, rồi cúi đầu bước đi.

Đó là nhẫn cưới chứng nhân tình cảm của hai người. Khi biết anh có nhân tình, cô vứt qua một bên, chẳng biết chui vào xó xỉnh ngóc ngách nào. Từ lúc chuẩn bị li hôn, đến khi chuẩn bị dọn khỏi nhà cũng là một khoảng thời gian dài, nhưng cô chưa từng để tâm đi tìm thứ này lần nào. Có lẽ lúc đấy đối với cô chiếc nhẫn đã không thể níu kéo được đoạn hôn nhân này nữa, không thể khiến cô cảm động nữa, vậy nên không cần thiết phải tìm kiếm nữa. Bởi vì chính chiếc nhẫn đó đã lặng thầm bóp lấy hơi thở cô trong những đêm anh không quay về.

Cuối cùng cô đã vứt bỏ được nó.

Rõ ràng đã không còn tình cảm nữa, nhưng Nại Nại lại không muốn vứt bỏ chiếc nhẫn lần nữa. Nó tượng trưng cho 10 năm hồi ức của cô, cũng là một bộ phận trong cuộc đời cô. Cô muốn lưu giữ lại, để sau này già nua sẽ có chút tàn niệm, cho dù đó là tàn niệm tồi tệ nhất trong cuộc đời.

Đúng, chính là vậy.

Nại Nại cầm chiếc nhẫn lặng đứng ngoài ban công, nhìn theo chiếc xe màu bạc của Lữ Nghị đang phóng đi.

Lưu luyến không rời nên trước khi đi khỏi anh vẫn nhìn về phía ban công nhà cô. Nại Nại sợ bị anh nhìn thấy liền nhanh chóng lùi về sau trốn đi. Không ngờ mẹ cô đang đứng đằng sau phơi quần áo, thấy dáng vẻ lén la lén lút liền vỗ vai một cái. Nại Nại sợ hãi hét lên, quay lại liền thấy mặt mẹ: “Giật cả mình, mẹ định đại nghĩa diệt thân sao?”

“Bộ dạng của con thế này liệu có cần mẹ diệt không? Bản thân tự kết liễu rồi còn gì? Nhẫn tâm cũng không kiên trì đến cùng, còn có thể làm gì nữa?” Mẹ Nại Nại nhìn thấu mọi thứ.

“Mẹ, con ngày càng thích đấu khẩu với mẹ rồi, ích lợi cho việc mở mang đầu óc”. Nại Nại cười hí hửng.

“Đừng đánh trống lảng. Mau khai thật cho tôi biết, yếu tố không ổn định là cái gì? Rốt cuộc con đã động chạm đến ai?” Mẹ Nại Nại trước giờ tai thông bốn phương mắt nhìn tám hướng, nói thẳng ra là mê man tán gẫu chuyện phiếm quên lối về.

Nại Nại thiếu tự nhiên phơi quần áo lên dây, không dám trả lời: “Mẹ, tối nay mình ăn gì nhỉ?”

“Con không khai báo thì chẳng có gì mà ăn”. Bây giờ mẹ cô cũng vô cùng nhàn hạ, những lời uy hiếp người nói ra rất thuận miệng.

Nại Nại đành phẫn nộ trách móc: “Mẹ… mẹ ngược đãi con gái đẻ đấy”.

“Hơn ba mươi rồi còn bị ngược đãi chắc? Tôi cứ ngược đãi chị đấy? Mau thành thật khai ra rồi mẹ làm cho mà ăn”. Lòng hiếu kì của mẹ cô không hề thuyên giảm.

Tuy Nại Nại nấu ăn rất ngon, nhưng mấy ngày về mẹ nuôi thì thành ra lười biếng, chẳng có việc gì cũng thích ngồi nhìn  mẹ nấu nướng, thỉnh thoảng ăn vụng một miếng, cảm giác hạnh phúc vô cùng.

Nào là Lôi Kính đáng chết, Lữ Nghị đáng băm, cô đều quên bẵng hết.

Khoảng thời gian này như đang thử thách tốc độ tăng cân của Nại Nại. 10 ngày tăng 4 cân. Nếu như các bác nông dân nuôi lợn mà tăng trọng nhanh như cô thì chắc chắn đã thành phú hộ lâu rồi.

“Con không muốn nói thì thôi, nhưng lần này nói trước là lựa chọn lần hai rồi thì nhớ mang kính vào. Còn khuyên nhủ người ta nữa, mình thì không thế sao?” Mẹ Nại Nại nghiêm nghị nói.

“Mắt nhìn của con không tốt thế sao, mẹ sao lại đánh giá thấp con gái mình thế?” Nại Nại nũng nịu, đỡ lấy những thứ trong tay mẹ: “Thái hậu nương nương, người nghỉ ngơi đi, một mình nô tì làm là được rồi, các thứ khác người không phải bận tâm”.

“Không bận tâm mới lạ. Cô dám lôi về một tên đầu trâu mặt ngựa thì chờ đó xem tôi trừng trị hắn.”

Còn muốn trừng trị Lôi Công? Không bị sét đánh là may lắm rồi!(Lôi trong tiếng hán là sét) Nại Nại không biết tại sao lại muốn cười, chờ đợi giây phút giao đấu giữa mẫu thân đại nhân và Lôi Kính. Nhưng mới nghĩ một lúc lại nhớ Lôi Kính đã rời khỏi mình, tim liền quặn thắt.

Bên này Nại Nại đang suy nghĩ linh tinh, bên kia mẹ cô đã hết thấy tò mò liền bước vào bếp trước làm thức ăn. Lặng một hồi lâu Nại Nại mới phơi nốt quần áo rồi đặt chậu phía dưới hứng nước. Ngó xuống dưới nhà thì thấy người đã đi biến mất dạng rồi. Cứ im lặng như vậy, lãng tử hồi đầu đã đi rồi, mang theo luôn cả 10 năm thời gian và tất cả tình cảm giữa họ.

Không nỡ sao? Có lẽ cũng có một chút. Nại Nại hiện nay đang trong tình trạng chia xa. Anh ta với Lôi Kính đều giống nhau, đều là loại người không quên nổi lại không muốn nhớ tới.

Giây phút yên bình lúc ấy, cô không muốn phá vỡ.

Cho nên, hãy đi cả đi!

Advertisements

One thought on “Tn PK Xhđ: C41_P1: Kết cục lãng tử hồi đầu không thành

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s