Tn PK Xhđ: C41_P2: Kết cục lãng tử hồi đầu không thành

Lôi Kính đột nhiên muốn quay lại biệt thự số 21, vào những giây phút anh mệt mỏi nhất.

Ý muốn rút lui đã truyền đi, nguy hiểm sắp ập tới. Y Lệ lợi dụng quan hệ vớiJacksonthâu tóm được gần nửa sản nghiệp của Húc Đô về phía mình, anh chẳng thèm tranh giành với cô. Suy nghĩ duy nhất lúc này của anh là tựa vào đâu để có thể nhớ đến Nại Nại.

Nhớ tới người phụ nữ đáng yêu đó.

Anh ngồi trước tấm kính ở thư phòng lặng ngắm lớp bụi bay lượn trong không khí, chiếc áo sơ mi đen đang mặc hơi nhăn, như xếp đầy nỗi nhớ Nại Nại trên đó.

Lúc đó, cô ngã trước mặt anh. Lớn như vậy rồi mà không để ý chút gì để bị ngã, làm người ta không thể nhìn cười.

Còn lúc ăn món cay, mũi cô thường đỏ lên, dáng vẻ thở gấp thổi hơi cay đó thật dễ thương biết mấy.

Đương nhiên còn cả sự thẹn thùng trên giường của cô nữa. Lần đầu vuốt ve ngực anh khen kĩ thuật không tệ, mặt cô chẳng thể ngẩng lên được, lại còn ép anh đi mua ‘đồ’ nữa.

Không biết từ lúc nào, cô đã lặng lẽ lưu lại hình ảnh mình trong trái tim anh. Từng nụ cười, tiếng khóc, giận dỗi, đau đớn của cô đều khắc sâu trong tâm trí anh, vô cùng rõ ràng.

Dưới anh nắng vàng nhẹ dịu xuyên qua tấm kính, Lôi Kính lấy bút ra bắt đầu vẽ lại hình dáng cô lên giấy.

Tâm trạng anh dường như không hề bị vô số chuyện mệt nhọc gần đây ảnh hưởng, chỉ vài đường, một khuôn mặt xuất hiện, là Nại Nại đang mỉm cười.

Nại Nại có một đôi mắt đẹp, khi cười đôi mắt cong cong, đuôi mắt có vài nếp nhăn nho nhỏ, nhưng không hề ảnh hưởng đến tổng thể, ngược lại trông rất hài hòa. Lúc buông tóc, thường khiến người ta muốn vuốt ve mái tóc cảm nhận mái tóc dài suông mềm bóng mượt.

Ngay cả lúc Nại Nại tức giận, anh cũng vẫn thấy cô đẹp, cả khuôn mặt đỏ phừng, ngũ quan hài hòa, khiến anh chỉ muốn xông tới mà gặm nhấm, khiến anh trong đêm khuya lặng lẽ đắm say nằm ngắm cô.

Đương nhiên, anh sẽ không để cô biết chuyện thích nhìn ngắm cô lúc nửa đêm. Người phụ nữ ngốc nghếch của anh ngày càng to gan, nếu còn cho cô biết chuyện này, chắc cô sẽ leo lên cổ anh cưỡi mất! Lôi Kính mỉm cười, vẽ thêm vài đường, tóc mái dài dài, che phủ quá nửa phần trán trên mặt cô.

Đúng rồi, cô còn chê trán mình quá to, nhất định phải để mái che bớt đi. Anh thì cảm thấy rất vừa vặn, thậm chí nói rất đẹp. Chỉ tiếc là cô không nghe.

Lôi Kính mím môi lại vẽ thêm lông mày và mắt lên khuôn mặt cô. Mắt Nại Nại dưới ánh đèn có màu hổ phách long lanh tựa đá quý. Nhưng ở nhà cô lại thích đeo kính, hại anh không nhìn được đôi mắt đẹp của cô. Anh đã mấy lần định vứt cặp kính đáng chết đó. Nhưng từ khi nghe nói chính đôi kính đó đã chặn đường biết bao kẻ si tình theo đuổi, thì anh còn đặc biệt trân trọng cặp kính đó hơn. Nói cho cùng anh nhìn không thuận mắt thì người đàn ông khác cũng không thích, như vậy thì Nại Nại vô cùng ‘an toàn’.

Thêm vài đường nữa là có thể hình thành đôi môi. Đôi môi hồng sen đó chính là chỗ mà anh nhung nhớ nhất. Cô không thích lau đi son môi, mùi phấn son nhè nhẹ thoang thoảng như mây bay, thuần khiết khiến con người ta không thể bình thản lại, như muốn trêu chọc chút lí trí còn sót lại trong anh.

Lôi Kính say đắm nhìn tác phẩm chưa hoàn thành, bỗng nhiên nếm mùi nhung nhớ khôn nguôi. Đó là cảm giác mà anh chưa từng trải qua, anh nghĩ anh đã thật sự đắm chìm vào chiếc bẫy mang tên Tần Nại Nại, chẳng thể rút ra được nữa.

May mà, may mà Nại Nại không phải do Y Lệ phái tới, nếu không anh chắc chắn sẽ thân bại danh liệt, thảm bại cực kỳ.

Anh yêu Nại Nại, yêu cô từ tận đáy con tim. Đối với những người trên giang hồ, đó là một thứ tình yêu nực cười.

Tràn ngập trái tim khối óc đều là Nại Nại.

Cũng chính vì vậy mà anh không muốn để Nại Nại tiếp tục bên cạnh, anh không muốn cô ở bên anh trong những ngày đen tối trước khi rửa tay gác kiếm. Nhưng điều đó không có nghĩ là dễ dàng từ bỏ cô, anh chỉ cần cô đợi anh mấy tháng thôi, thời gian để lột bỏ thân phận trước kia sẽ không quá lâu, anh muốn tất cả đều xảy đến thật nhanh. Ngay khi kết thúc tất cả quá trình rút lui, anh ngay lập tức đến trước mặt nói với cô, câu nói mà tất cả mọi phụ nữ đều thích nghe.

Lôi Kính rút thuốc ra châm, hít một hơi dài, rồi tiếp tục vẽ nốt chiếc cằm xinh xắn của cô. Sau đó lấy chiếc di động trên bàn, đặt bên tai: “Alô, Hứa Thụy Dương? Đến số 21 ngay, bọn người ởBostonhai tiếng nữa là tới đấy”.

“Lần này Đại ca thực sự chuẩn bị kĩ rồi?” Vẫn đang ngồi làm việc bên căn số 22, Hứa Thụy Dương cảm thấy Lôi Kính không phải đang đùa, hai hàng lông mày gần như nối thành một đường thẳng.

“Khổng Tích vừa gọi điện bảo lần này hắn cũng tới”. Lôi Kính mỉm cười với bức họa trong tay, hình vẽ thật đẹp, rất giống, không biết liệu còn cơ hội nhìn thấy con người bằng xương bằng thịt nữa không.

“Thằng đó…Kính ca, anh  mau đi đi, anh yên tâm, bọn em chắc chắn sẽ chống chọi được. Khổng Tích lần này nhất định muốn lấy mạng anh”. Hứa Thụy Dương nói trong hoang mang, vô cùng căng thẳng.

Cho dù là lúc một mình điBostonđàm phán Thụy Dương cũng từng căng thẳng như vậy bao giờ. Lần này đúng là không như mọi lần. Ai ngờ kẻ thù nợ máu vì anh em nhà họ La (Lão Thất và Lão Ngũ) cũng nhân cơ hội này đến trả thù. Xem ra lần này quay đầu không nổi rồi!

Tuy biết rằng đều là nợ máu năm xưa gây ra, đáng bị đến đòi nợ, nhưng anh không muốn Lôi Kính gánh chịu cùng bọn họ. Thụy Dương hét lên trong điện thoại: “Kính ca, anh mau đi đi, anh còn chị dâu nữa, anh không muốn thấy chị dâu đau khổ đúng không? Cho dù anh có thể qua được kiếp nạn này, nhưng chí ít cũng đứt đoạn gân cốt nằm liệt trên giường, còn ai chăm sóc chị dâu?”

Thời khắc quan trọng, anh hi vọng Tần Nại Nại có thể kích thích ý nghĩ trốn thoát cầu sinh trong Lôi Kính.

Sự thận trọng chưa từng thấy của Hứa Thụy Dương khiến Lôi Kính bật cười, anh nhìn bức họa trong tay nói: “Yên tâm đi! Anh sẽ cố vượt qua kiếp nạn này. Nếu lúc này anh hèn nhát trốn đi, sợ rằng cả đời này không còn mặt mũi gặp lại được nữa.”

Hứa Thụy Dương thở dài: “Được rồi, em hiểu rồi, Kính ca, em với Hồng tử sẽ qua ngay.”

Lôi Kính đang định nói tiếp thì có người ngoài cửa bấm chuông.

Anh cười lạnh: “Nhắc Tào Tháo là Tào Tháo tới. Bọn họ tới rồi”.

“Kính ca, đừng mở cửa!” Hứa Thụy Dương hét lớn, nhanh chóng cầm khẩu súng, nhảy nhanh xuống lầu.

Lôi Kính cầm di động đi xuồng lầu, mỉm cười mở cửa tiếp khách.

Smith đeo kính râm, chiếc áo khoác dài bay bay trong gió, mái tóc vàng lấp lánh dưới ánh mắt trời vô cùng bắt mắt. Nhìn thấy chiếc điện thoại trong tay Lôi Kính liền cười mỉa mai: “ Lôi, bây giờ gọi điện thì đã quá muộn rồi”.

Lôi Kính nhìn hắn khinh bỉ, không thèm trả lời.

Đằng sau lưng Smith là một người đàn ông cao to lực lưỡng, rõ ràng là người châu Á, lại có làn da trắng nõn như con lai, vẻ mặt toát lên khí chất quý tộc cao sang. Thấy Lôi Kính nhìn mình cười, cũng nở nụ cười đáp lễ: “Lâu rồi không gặp, Lôi đại ca”.

Lôi Kính cũng lịch lãm tiếp chuyện: “Khổng Tích, lâu ngày không gặp, vết thương ở vai lành rồi?”

“Khỏi rồi, cho nên lần này đến trả lại cho đại ca đấy”. Khổng Tích vẫn mỉm cười nhìn Lôi Kính, lặng lẽ đặt một thứ lạnh lẽo lên huyệt thái dương anh, khẩu Banwato màu đen bóng loáng dưới ánh mặt trời.

Nại Nại đang ăn cơm trưa, bỗng thấy tim đau nhói, nuốt mãi không trôi, từng đợt ợ chua dâng trào. Mẹ Nại Nại lặng nhìn rồi mặt không biểu cảm hỏi: “Không phải là có thai rồi chứ?”

Nại Nại lườm mẹ một cái: “Con của mẹ ngoan thế, thai ở đâu ra? Chả nhẽ con là loài sinh sản vô tính?”

“Thế con sao thế?” Mẹ cô bình tĩnh hỏi tiếp.

Ừ nhỉ, rốt cuộc thì sao thế? Sao tự nhiên lại cảm thấy đau đớn như bị móc tim ra thế?

Nại Nại xoa vuốt lồng ngực thần người ra. Lẽ nào, Lôi Kính…

Advertisements

One thought on “Tn PK Xhđ: C41_P2: Kết cục lãng tử hồi đầu không thành

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s