Tn PK Xhđ: C42_P1: Tên gọi khác của huynh đệ là nghĩa khí

“Banwaton? Nó sử dụng khẩu 9×26 mm, trọng lượng đạn 11 gram, thêm vào đó tốc độ phát đạn cao, thiết kế cấu trúc đặc biệt, có tác dụng đâm xuyên mạnh mẽ, nghe nói có thể xuyên thủng bất kỳ áo chống đạn nào. Đồng thời, khẩu súng này cũng có thể ngắm chuẩn con mồi trong phạm vi 100 mét, có thể bắn liền 18 phát”. Lôi Kính chẳng thèm để tâm đến mũi súng trên đầu mình, cười nói với Khổng Tích: “Súng dành cho phạm vi 100 mét mà để gần thế này, chú đúng là giết gà bằng dao mổ trâu”.

Khổng Tích còn chưa kịp phản ứng gì, đã bị Lôi Kính nắm chặt tay, nhân lúc hắn còn chưa kịp nổ súng thì đã đặt họng súng lên ngực Khổng Tích.

“Của tao là GHF-18, đạn chỉ ít hơn của mày 1 phát”. Lôi Kính thản nhiên nói với Khổng Tích: “”Có điều tao với mày độc đấu, mỗi thằng một phát là đủ, số còn lại quá lãng phí”.

Thực ra cũng chẳng cần phân định thắng thua, mục đích cuối cùng của chúng chính là giết chết Lôi Kính, nên Smith đan hai tay ôm ngực nói: “Lôi! Mày đâu cần phải ngoan cường chống lại thế đâu!”

“Tao nghĩ, không cần thiết”. Lôi Kính thật thà nói.

“Thế sao mày còn chống cự”. Smith đắc ý.

“Thế nhưng vì người phụ nữ của mình tao phải tiếp tục sống”. Lôi Kính lạnh lùng nói. Cùng lúc đó Khổng Tích nhìn chằm chằm vào mắt anh, tiếp đó nhanh chóng đặt súng lên đầu Lôi Kính.

“Lôi! Con đàn bà của mày trời định làm quả phụ rồi”. Câu nói nhạo của Smith còn chưa dứt khỏi miệng, Lôi Kính đột nhiên động thủ, bắn một phát vào Smith. Khổng Tích cau mày lại, rồi bình thản nhắm bắn Lôi Kính.

“Mẹ, chiều nay chúng ta đi mua quần áo đi”. Sau khi nôn xong, nhìn mình trong gương Nại Nại cứ cảm thấy mặt mình tái mét. Có lẽ do bộ đồ màu tro trên người đè nén tinh thần, cô phải nhanh chóng tìm thứ gì đó để xoa dịu sự kinh hãi lạ kì trong lòng mới được.

Mẹ Nại Nại từ trong bếp nói vọng ra: “Không phải mấy hôm trước con nói sẽ tích tiền, sao lại đi mua sắm?”

Nại Nại ló đầu ra khỏi nhà vệ sinh: “Mamy, con đã hơn ba mươi rồi, nếu còn không biết nắm giữ lại tuổi thanh xuân, liệu có thể tìm được chồng không? Tích tiền là chuyện của chồng tương lai, không liên quan đến con”.

Mẹ cô ngắm nhìn từ trên xuống dưới: “Sao thế? Con đã nghĩ thông rồi? Điều quan trọng là con nghĩ thông cũng vô dụng, phải có anh nào chịu hy sinh bản thân rước đi mới được”.

Hai từ “hy sinh” lại chạm đến nỗi đau trong lòng Nại Nại. Cô cau mày, cảm thấy trong lòng hoang mang bất định.

Rốt cuộc sao thế? Hôm đó Y Lệ nói sẽ tuyên bố việc Lôi Kính hưu trí, bây giờ chắc là đã về hưu rồi? Sao lại có chuyện xảy ra? Không đúng, ngoài anh ta ra thì còn ai vào đây dày vò người ta đến vậy? Cô muộn phiền rửa mặt rồi quay về phòng, nhấc máy lên định điện thoại xác nhận thông tin, nhưng cô thực sự không biết nên gọi cho ai? Nên cô cứ ngây người ngồi lặng trên giường. Mẹ Nại Nại rửa bát xong vào vẫn thấy Nại Nại đang thần người, liền đưa tay vẫy trước mặt cô nói: “Con sao thế? Sao lại ngây người ra thế?”

“Không có gì, chỉ là tự nhiên bị máy mắt”. Nại Nại nói.

“Dán mảnh giấy lên trên mí mắt đi, một lúc là đỡ thôi”. Mẹ Nại Nại dán mảnh giấy lên mắt cô rồi ngồi xuống cạnh.

“Nói đi, thằng đó làm nghề gì, sao lại khiến cô lo lắng không nguôi thế?” Mẹ Nại Nại nói như kiểu đã nắm rõ tình hình trong lòng bàn tay vậy.

“Xã hội đen, nhưng đã hoàn lương rồi! Bây giờ đang mở công ty”. Nại Nại muốn tìm người tâm sự, như vậy cũng đỡ hồi hộp sợ hãi.

Mẹ cô rót cốc nước nhấm một hụm: “Con dám chắc nhà mình sẽ không thành mục tiêu ngắm bắn của cảnh sát chứ?”

“Chắc là không đâu ạ”. Thực lòng Nại Nại cũng không dám chắc, nên chỉ biết cười trừ.

“Hôm nào thì dẫn về nhà?” Mẹ cô hỏi.

“Vẫn chưa tới lúc đó, chúng con vẫn còn nhỏ, vẫn chưa chín chắn…” Nại Nại tiếp tục cười gian.

“Sợ là cái gì cần làm đã làm hết rồi, còn chưa chín chắn gì?” Mẹ Nại Nại gừng càng già càng cay, nắm rõ mọi tình tiết gian tình của hai người.

Nại Nại phùng má trợn mắt: “Mẹ à, mẹ thẳng thắn quá, ít nhiều gì cũng phải nghĩ cho con gái đang ngại ngùng xấu hổ với chứ ạ”

“Con không thấy dạo này mồm miệng mình tinh ranh hơn nhiều à? Người đó giáo dục thành công quá!” Mẹ cô tán thưởng.

“Con gái mẹ vốn dĩ tinh ranh, chỉ là bao năm dưới trướng mẹ không đành lòng thi thố thôi. Bây giờ con trưởng thành rồi, mẹ lại chê bai?” Nại Nại cười nũng nịu.

“Thôi! Thôi! đừng có nói nữa. Mau lên đường. Con nổi tiếng lề mề, đợi đến khi chúng ta đi thì các tiệm đã đóng cửa hết rồi”. Mẹ Nại Nại đứng dậy, chuẩn bị đi mua sắm.

Để lại mình Nại Nại tự an ủi bản thân, không sao đâu, không có chuyện gì cả. Có thể do mùa đông đến rồi nên tim không mấy dễ chịu thôi, ở đâu ra lắm chuyện nguy hiểm thế? Thanh thiên bạch nhật, cán khôn sáng chói…

Cuối cùng Nại Nại vẫn không chịu được, một giờ chiều cô gọi cho Lôi Kính.

Tắt máy. Không biết tại sao, nhưng Nại Nại dự cảm đó là điềm xấu. Lôi Kính là người đứng đầu tập đoàn lớn, không thể vô trách nhiệm tắt mắy như thế được. Thế nhưng hôm đó anh đã bảo cô đi đi, nên chẳng còn mặt mũi nào gọi điện hỏi người khác, nên chỉ đành kìm nén sự bất an trong lòng, cùng mẹ đi mua sắm.

“Cái này được không?” Mẹ Nại Nại lấy một cái áo hỏi ý kiến cô.

Nại Nại ngẩng đầu mỉm cười: “Mẹ vẫn còn trẻ trung xinh đẹp, mặc gì chả đẹp”.

“Chỉ được cái miệng ngọt”. Mẹ cô vô cùng hài lòng với những câu kiểu như vậy, nhanh chóng đi về phía phòng thử đồ. Khuôn mặt tươi cười của Nại Nại nhanh chóng chuyển sang đau khổ, lo lắng, cô bất an ngồi ngoài đợi mẹ thay đồ.

Cả buổi chiều chẳng thể liên lạc được Lôi Kính, mẹ thì lại lôi cô đi khắp con phố mua sắm, biết bao áo quần thời thượng đẹp đẽ đều chẳng khiến cô hứng thú. Mẹ Nại Nại liền nói: “Tâm hồn con không yên, nếu có chuyện gì thì đi đi”.

Nại Nại lắc đầu, cười hối lỗi: “Ai lại bỏ rơi mẫu thân giữa đường giữa chợ thế này. Đó là tội tày trời đấy. Được rồi! Được rồi! Từ giờ con sẽ chuyên tâm, mẹ đừng có giận nữa”. Nại Nại gượng cười.

Vừa tới tòa nhà thương mại Bắc Thần, một chiếc xe màu đen sang trọng đã dừng lại. Vừa nhìn biển số, Nại Nại bỗng giật mình, tưởng là Lôi Kính, liền cúi đầu giả vờ không chú ý. Nhưng bóng dáng trước mắt khiến cô hiểu, lần này cô lại bị phát hiện tung tích rồi.

Hứa Thụy Dương nói giọng nghiêm nghị: “Chị dâu, đi cùng em một chuyến đi”.

Sao lại là anh ta? Lôi Kính gặp chuyện gì rồi?

Nại Nại tim đập mạnh, tay run rẩy. Cô mở túi lấy thẻ tín dụng đưa cho mẹ, rồi nói nhỏ: “Mẹ! Con có chút việc, con đi một lúc, mẹ cứ chậm rãi xem hàng nhé.”

Ai ngờ, mẹ Nại Nại không nói một lời, xông lên đập cả chiếc túi vào giữa mặt Hứa Thụy Dương. Bà vừa tức giận vừa ra sức đập mạnh chiếc túi vừa hét lớn: “Bọn mày định làm gì? Bắt cóc hả? Tao sẽ báo cảnh sát”. Nói dứt lời liền rút di động ra.

Có đánh chết Hứa Thụy Dương cũng không tin, trong cuộc đời mình lại bị một bà già đập cả chiếc túi vào giữa mặt. Anh một tay xoa xoa chiếc trán đáng thương bị đánh bầm dập, tay kia nhanh chóng giật lấy di động của mẹ Nại Nại. Miệng tuy rằng lên tiếng giải thích: “Bác gái, cháu không có ý đó…” nhưng thái độ lại không kìm chế nổi, bộc lộ đôi chút ác niệm. Mẹ Nại Nại không sợ hãi trước cái ác, anh dũng xông lên, nhấn nhanh gọi cho cảnh sát. Thấy đầu kia có người nhấc máy, Nại Nại liền cầm lấy dập máy khẩn thiết nói: “Mẹ! Con thực sự không sao đâu? Mẹ tự về nhà trước đi. Con nhất định sẽ về mà. Mẹ yên tâm”.

Vừa dứt lời, Nại Nại liền lấy túi và kéo tay Hứa Thụy Dương vẫn còn đang bị đánh chạy lên xe.

Mẹ Nại Nại thở hổn hển hét lên phẫn nộ: “Con ít nhất phải nói rõ thời gian quay về, đến lúc chưa về, mẹ còn báo cảnh sát”.

Nại Nại thò đầu ra cửa sổ xe: “Hai tiếng nữa, hai tiếng nữa con nhất định sẽ về nhà”.

Advertisements

One thought on “Tn PK Xhđ: C42_P1: Tên gọi khác của huynh đệ là nghĩa khí

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s