Tn PK Xhđ: C42_P2: Tên gọi khác của huynh đệ là nghĩa khí

“Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?” Tâm trạng Nại Nại rối bời.

“Kính ca chuẩn bị quy ẩn giang hồ. Trước khi quy ẩn, kẻ thù sẽ tìm đến tính sổ, cho nên…” Hứa Thụy Dương lặng quan sát thái độ của Nại Nại: “Nếu chị dâu theo đại ca, sau này nhất định sẽ gặp nhiều nguy hiểm. Cho nên Kính ca dặn dò em đưa chị đến để anh gặp thêm lần nữa. Sau đó sẽ không cần phải đi lại nữa”.

Tình cảnh chỉ có thể nhìn thấy trong các bộ phim điện ảnh xã hội đen lúc này đã xảy ra với Nại Nại. Cô không biết phải làm gì, hoảng hốt hỏi Hứa Thụy Dương: “Vậy… vậy anh ấy vẫn ổn chứ?”

“Không ổn chút nào, lại còn vô cùng gay go. Nếu chị hối hận, bây giờ xuống xe vẫn kịp”. Hứa Thụy Dương nghiêm nghị nói.

Đầu óc Nại Nại phút chốc trở nên trống rỗng, kinh nghiệm về phương diện này của cô hầu như không có, đương nhiên là không biết phải làm gì. Thế nhưng trong lòng vang lên tiếng nói, phải gặp Lôi Kính trong thời gian nhanh nhất, dù cho bên cạnh cô lúc này là hàng tá các loại vũ khí trước giờ chưa từng trông thấy, cũng chẳng sao cả. Anh không ổn? Nhất định bị thương rồi, hơn nữa còn rất nặng. Càng nghĩ càng sợ, tiếng nói của cô với Hứa Thụy Dương như sắp bật khóc: “Không! Tôi nhất định phải gặp anh ấy, cho dù xảy ra chuyện gì, tôi muốn gặp anh ấy ngay bây giờ”.

“Có lẽ lúc này có rất nhiều kẻ đang gầm gừ đòi tước đoạt tính mạng của đại cả, rất nhiều kẻ đang chuẩn bị đến thanh toán đấy”. Hứa Thụy Dương mặt không biểu cảm vẽ ra cục diện nhiều khả năng nhất.

Nại Nại nghẹn lời kiên quyết nói: “Thế thì tôi càng muốn đi”.

“Chị phải suy nghĩ cho kĩ, từ giờ trở đi sẽ rất nguy hiểm, thậm chí ngay cả bác gái cũng không thoát nổi”. Hứa Thụy Dương đặc biệt nhấn mạnh câu sau cùng.

“Vậy tôi chỉ xin anh một việc. Nếu có chuyện gì thì hãy đưa mẹ tôi đến nơi an toàn”. Giọng Nại Nại vẫn rất kiên quyết.

Cho dù tương lai có ra sao, cô cũng đã chọn lựa rồi. Mục tiêu đó chính là Lôi Kính, có lẽ sẽ rất nguy hiểm, có lẽ sẽ rất bất ổn, nhưng ở chỗ của anh cô sẽ an tâm, cho nên chẳng có khó khăn nào là không khắc phục được. Cô đã quyết định như vậy.

“Như vậy chị vẫn không từ bỏ?” Hứa Thụy Dương tò mò hỏi.

“Anh là huynh đệ của anh ấy, anh ấy xảy ra chuyện, các anh có từ bỏ anh ấy không?” Nại Nại vặn hỏi lại.

“Đương nhiên là không, tên khác của huynh đệ là nghĩa khí. Tính mạng của chúng em là do Đại ca cho, nhất định sẽ không bao giờ từ bỏ Kính ca, mãi mãi không”. Hứa Thụy Dương cười: “Nhưng chị thì khác. Vợ chồng là chim cùng rừng, đại nạn ập đến mỗi người một phương. Huống hồ chị với Kính ca chưa phải vợ chồng, chị có quyền ra đi, không có sai đúng gì hết”.

“Anh không có tư cách đề nghị tôi rời xa anh ấy”. Nại Nại phẫn nộ nói: “Tôi cảnh cáo anh, đừng tưởng chỉ có huynh đệ mới có nghĩa khí và tình cảm, phụ nữ cũng thế. Càng những lúc hiểm nguy, phụ nữ lại càng không nỡ rời xa, bởi vì trong họ tiềm ẩn tình mẫu tử mà cánh đàn ông các anh không có”.

“Tình mẫu tử?” Hứa Thụy Dương cố nén cười, nhìn ra ngoài xe. Nếu để Kính ca biết người phụ nữ này coi anh là con trai, không hiểu Đại ca sẽ nghĩ gì?

Đương nhiên, Nại Nại cũng nhận ra mình đã quá lời, hình như từ lúc nãy dùng từ không mấy thỏa đáng, liền lắp bắp: “Nhưng mà, nhưng mà chúng ta đi đâu tìm anh ấy?”

“Biệt thự số 21, bọn Hồng tử đang ở hết đấy rồi”. Hứa Thụy Dương điềm tĩnh trả lời.

“Anh ấy… anh ấy nghiêm trọng không?” Nại Nại run run hỏi. Cô rất sợ Hứa Thụy Dương nói anh đã bị thương, nhưng lại muốn nghe thấy anh thực sự bị thương. Bởi vì chí ít như vậy đồng nghĩ là vẫn còn mạng sống.

Hứa Thụy Dương nhìn Nại Nại nghiêm nghị nói: “Chị đến đó rồi sẽ biết, tóm lại tình hình không mấy khả quan”.

Bên ngoài biệt thự 21 tình hình rất yên ắng, trước sân ngoài mấy chiếc xe màu đen thì chẳng thấy gì hết.

“Sao… sao lại không có động tĩnh gì thế?” Nại Nại hơi sợ hãi, run run hỏi.

Hứa Thụy Dương chán nản nói: “Vậy chị muốn có động tĩnh gì, chả nhẽ chúng em lại khua chiêng gióng trống thông cáo thiên hạ việc Kính ca bị thương vì kẻ thù?”

Cũng đúng, ngành của họ trong các phim điện ảnh thường tả, đều cắn chặt chiếc khăn rồi tự mình lấy đạn ra. Nại Nại gật đầu, xuống xe định chạy nhanh vào nhà thì bị Hứa Thụy Dương kéo lại.

Anh chậm rãi đi lên bậc thềm, gõ ba tiếng, khoảng thời gian dừng giữa các tiếng cũng khá lâu.

Tiếp đó, cánh cửa liền mở ra, bên trong là Lão Thất với khuôn mặt nghiêm nghị: “Hai người về rồi?”

Hứa Thụy Dương gật đầu rồi nhỏ giọng hỏi: “Còn có ai đến không?”

Lão Thất lắc đầu, tránh người cho họ vào trong. Nại Nại vừa nhìn vẻ mặt của Lão Thất là biết tình nghiêm trọng của sự việc. Anh ta luôn cho người khác cảm giác hoan hỷ. Cô còn nhớ vẻ mặt hớn hở của anh khi hỏi cô về Han Kyung. Bây giờ đột nhiên nghiêm nghị khiến Nại Nại lo lắng, ngoan ngoãn theo Hứa Thụy Dương lên gác.

Hứa Thụy Dương dừng lại ở thư phòng, vẻ mặt trầm tĩnh: “Chị dâu, Kính ca bị tập kích ở chính chỗ này”.

Mắt Nại Nại máy liên tiếp, tim đập loạn xạ.

Mặt bàn rất sạch sẽ, chỉ có duy nhất một tờ giấy đặt trên đó, cô định xem nhưng lại nghĩ lúc này điều đáng quan tâm nhất chính là thương tích của Lôi Kính, thế là quay đầu hỏi: “Lôi Kính ở đâu?”

“Chị cứ ngồi đó đợi một lúc, bây giờ bác sỹ đang làm phẫu thuật cho đại ca”. Hứa Thụy Dương vẻ mặt càng thêm nghiêm trọng.

Lòng Nại Nại như có lửa đốt, nước mắt không ngừng tuôn rơi. Cô ngoan ngoãn ngồi đó kìm chế sự lo lắng trong lòng, tay không ngừng run rẩy.

Từ trước đến nay, cô đã phớt lờ rất nhiều thứ. Từ bè thiếu tình yêu thương của cha, khiến cô luôn thích cảm giác được nuông chiều. Mọi người đối tốt với cô, cô nghiễm nhiên tiếp nhận chúng mà không hề hồi đáp. Đặc biệt từ sau khi li hôn, tình yêu với cô chả là cái gì hết, sủng ái cũng biến thành thứ không đáng tiền. Cô học cách để lại một con đường lui cho bản thân, cũng nhu nhược chẳng dám thừa nhận tình yêu Lôi Kính trao mình. Chỉ bởi vì cô không muốn bị tổn thương lần nữa, không muốn phải hy sinh lần nữa. Tất cả tình yêu của cô đã biến mất hết sau khi bị phản bội, Lôi Kính lại đen đủi là người tiếp nhiệm sau đó, cái anh đối diện với chúng là một trái tim trơ cứng đầy thẹo.

Hứa Thụy Dương thấy dáng vẻ đau lòng của Nại Nại, trong lòng thấy hơi hối hận, nhưng nhất định phải hoàn thành nhiệm vụ. Anh cầm tờ giấy nói với Nại Nại: “Chị dâu, đây là bức họa Kính ca vẽ trước khi bị thương”.

Khuôn mặt quen thuộc hiện lên tờ giấy dần hiện lên rõ nét, hai tay Nại Nại run run nhận lấy tờ giấy, lệ dâng đầy trong mắt. Thậm chí qua bức vẽ cô có thể nhìn thấy Lôi Kính ngồi đó, mỉm cười vẽ cô dưới ánh nắng ban chiều, còn nữa, cả tình yêu tràn đầy chất chứa trong từng nét vẽ.

Anh vẽ thật đẹp, không chỉ vẽ lại các nét trên mặt cô mà còn nhớ rõ từng tiểu tiết nữa. Thậm chí có cả nếp nhăn nho nhỏ phía đuôi mắt mỗi khi cô mỉm cười.

Cô chưa từng ngờ rằng anh lại khắc họa mình sâu đậm đến vậy trong tim. Nại Nại cố gắng kìm chế thân thể run lên, cô vội lấy tay che miệng không để tiếng khóc bật ra.

Ẩn chứa dưới từng nét vẽ chính là trái tim mà cô mới phát hiện. Rõ nét, sâu đậm, lần đầu tiên bày ra trước mắt cô. Lệ tuôn không ngớt, rơi xuống bức vẽ, trước mắt cô là một khoảng đen vô vọng.

Không biết giây phút phải đối mặt nguy hiểm, liệu anh có nhớ tới cô không?

Anh vẫn luôn chờ đợi, cũng không chủ động đòi cô hồi đáp gì. Con người cao ngạo như anh lại lặng lẽ đứng đó chờ đợi cô quay đầu nhìn về phía anh.

Anh đã từng thành tâm thành ý muốn kết hôn với cô, lần cầu hôn sau khi gặp Y Lệ, những lời nói đó anh đã thận trọng đắn đó rất lâu mới nói ra, vậy mà cô lại từ chối không chút do dự. Cô chưa từng thấu hiểu sự khổ tâm của anh, rốt cuộc anh nghĩ gì, để bảo vệ cô anh đã làm những gì, tất cả cô đều không biết.

Cô từng cho rằng, thân phận của mình chỉ là một người tình, nhưng chuyện đến mức này, cô không thể tiếp tục nghĩ vậy nữa.

Anh không phải là người hao tổn tâm trí lo lắng cho người tình. Y Lệ đã nói vậy.

Tất cả mọi việc anh làm, ngay từ giây phút ban đầu đến lúc này đều âm thầm nói với cô rằng: Anh yêu em.

Tại sao cô lại mất nhiều thời gian như vậy mới nghe thấy tiếng lòng anh gào thét câu đó.

Những tổn thương trong quá khứ khiến cô nghĩ rằng, phía cuối cuộc tình chính là sự bội phản, cô không muốn cho người khác cơ hội làm cô tổn thương nữa. Nhưng lúc này cô mới chợt nhận ra rằng, trước giờ vẫn vậy, có thể quên đi quá khứ, có thể vượt qua mọi dày vò hoảng sợ mới thực sự là có trách nhiệm với bản thân, và cũng là sự công bằng đáng có với anh.

Mãi tận lúc này cô mới hiểu rằng tình yêu vô tội, những đau khổ phải chịu cũng có thể lãng quên. Chỉ cần dũng cảm tiếp nhận tình yêu, ai dám nói đó không phải là đoạn nhân duyên tuyệt đẹp nhất?

Tổn thương không phải cái cớ, phụ nữ cần phải tự cho mình dũng khí, cho dù lại tổn thương lần nữa, nhưng chí ít có thể lại đón nhận được tình cảm chân thành, cũng như lần nữa hi sinh vì tình yêu. Như vậy thì chẳng có gì là đúng với sai cả!

Cho nên, cô muốn đích thân nói với anh, Lôi Kính, anh đừng mong chạy thoát, Tần Nại Nại nhất định sẽ gả cho anh. Tuy rằng anh không hoàn hảo, tuy rằng em vẫn còn sợ hãi bị anh phản bội, nhưng chúng ta sẽ nỗ lực cùng nhau để vượt qua 50 năm cuộc đời.

Advertisements

One thought on “Tn PK Xhđ: C42_P2: Tên gọi khác của huynh đệ là nghĩa khí

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s