Mỹ Mãn: C2_P6: Ai dám động đến người phụ nữ của anh, anh xử lí cả nhà nó!

Đáp án đó hoàn toàn nằm ngoài dự kiến của Mỹ Mãn, tuy rằng biết rõ Tiểu Ái chính là người thích hợp nhất, bản thân cô ấy cũng từng là một người dẫn chương trình. Kì thực hai người thuộc loại bạn “không đánh nhau không quen biết”, đã từng ganh ghét, đấu đá để tranh giành tỉ suất bạn xem đài. Khi kì hạn hợp đồng trước đây của Lâm Ái kết thúc, tiền đồ đang mù mờ, cô nàng quyết định ra nước ngoài du học. Cùng thời gian đó, Mỹ Mãn đang chìm đắm trong đau khổ sau khi li hôn. Hai con người tương lai vô định sẽ rất dễ tâm sự, thông cảm, động viên và nhanh chóng trở thành bạn bè thân thiết.

“Này, vẻ mặt cậu như vậy là có ý gì thế? Chê mình hả?”

“Mình nào dám”. Mỹ Mãn nói lí nhí, dường như ngại ngùng chẳng thốt nên lời. “Cậu xem đi, chương trình này lịch quay dày đặc, mình lại không thể trả cát sê cao cho cậu được, cho nên đâu dám mở miệng mời cậu…”

“Thôi xin cậu, giữa mình và cậu mà phải đắn đo nhiều thế sao? Nếu như không phải cậu giới thiệu mình vào công ty quản lí của Lăng Gia Khang, mình không thể nào có được ngày hôm nay. Cậu có hiểu tình cảm giữa thiên lí mã với Bá Nhạc[1] hay không? Chỉ cần cậu lên tiếng, cho dù có phải từ chối hai chương trình khác, mình cũng vui vẻ nhận lời. Có điều, chuyện này vẫn phải được anh Lăng Gia Khang gật đầu đồng ý, mình vẫn còn gánh trên vai “khế ước bán thân”, ngay đến việc ăn đồ bình dân ven đường cũng không có quyền tự quyết, trên đầu còn có “địa chủ” cai quản mà! Cậu đi thương thuyết với ông “địa chủ” ấy đi, nếu mình mà nói trước, thể nào hắn ta cũng bảo “Đinh Mỹ Mãn không có miệng sao? Ngay cả chuyện này cũng phải do cô truyền đạt. Bảo cô ta lăn tới đây mà nói!”. Cậu thì khác mình rồi, cậu nói một câu uy lực bằng mình trăm vạn lời. Hừm, nếu như không phải anh ta thay đàn bà như thay áo thì mình đã nghĩ anh ta yêu thầm cậu từ lâu rồi.”

Lâm Ái thực sự đã kìm nén rất lâu rồi – bên cạnh cô lúc nào cũng chỉ có trợ lí với chuyên viên trang điểm, khó khăn lắm mới tìm được một người để cô tâm sự thoải mái – cho nên vừa mở miệng là thao thao bất tuyệt. Đến lúc nói xong, cô quay đầu lại, không ngờ bắt gặp ngay khuôn mặt đang rưng rưng ngấn lệ của Đinh Mỹ Mãn. “Này này, cậu làm cái gì thế? Đừng, đừng có khóc mà! Ở đây nhiều phóng viên, báo đài lắm, đừng có để người ta hiểu lầm mình đang ức hiếp cậu đấy!”

“Tiểu Ái, sau này cậu nhất định sẽ nổi danh bốn bể, không ai không biết cả”. Minh tinh có nhân phẩm tốt đẹp, hoàn mĩ đến mức đó không nổi danh bốn bể thì thật không còn đạo lí gì nữa.

Mỹ Mãn đã lăn lộn trong ngành giải trí không ít năm, gặp qua rất nhiều nghệ sĩ thay đổi tính nết sau khi đã nổi tiếng, cho nên cô mới thận trọng như vậy. Thật không ngờ Tiểu Ái lại nhận lời giúp đỡ nhiệt tình đến thế, muốn không cảm động cũng khó.

“Thật hả? Thật hả? Ồ, ồ, vậy thì sau này cậu cũng sẽ trở thành nhà sản xuất vô cùng nổi tiếng.”

“Sau đó hai chúng ta sẽ tay nắm tay đi nhận giải Kim U Nha[2]

“Hừm, phải là giải Kim Hỉ Thước[3] chứ!”

“Không phải là giải Kim Anh Vũ[4] sao?”

“Phải là Kim Bát Ca[5] chứ!”

“Hầy, tóm lại là giải súc vật, cầm thú gì đó bằng vàng thôi.”

Những người xung quanh bắt đầu ngao ngán nhưng chỉ dám thầm mắng trong lòng: “Đúng là hai người điên!”

Từ sau khi gia nhập giới sản xuất chương trình, Giả Thiên Hạ đã quá quen và hiểu rõ các cuộc tiệc tùng gặp gỡ giao lưu lớn nhỏ. Chỉ có duy nhất một loại giao lưu mà anh đành bó tay chịu trận, đó là đi gặp bố mình. Rõ ràng biết tất cả các phóng viên, kí giả mai phục nằm vùng khắp nơi nhưng chẳng thể rõ được bọn họ đang ở chỗ nào, thế nên chỉ một hành động cao hứng, quá trớn là có thể gây ra “chuyện lớn” ngay. Nơi đây là chiến địa khắp nơi ẩn đầy “cạm bẫy” mà bố anh vẫn không hề tránh né, kiên quyết đòi gặp mặt Mạc Tường bằng được, luôn miệng nói phải xem mặt con dâu tương lai thế nào.

Ban đầu anh kiên quyết từ chối: “Bố vĩnh viễn không bao giờ có con dâu tương lai, trừ khi đó là người con dâu cũ”. Cuối cùng, khi bị ép buộc quá mức, anh đành phải thoả thuận, để lần sau, ở dịp khác thích hợp hơn sẽ “chơi” cùng với bố mình.

Sau một hồi thuyết phục, dỗ ngon ngọt kèm thêm mấy câu lừa phỉnh, cuối cùng anh cũng thuyết phục được ông phái người đưa Mạc Tường – người phụ nữ dính như keo này – về.

Khi đã thu xếp mọi thứ ổn thoả, anh không lập tức dẫn người phụ nữ đã chiếm lĩnh mọi tâm tư tình cảm của mình đi mà ngồi ở một góc khuất gần đó, nhìn cô cười. Công việc của cô, bạn bè của cô và cả cuộc sống mà cô mong muốn, anh đều có thể chấp nhận, không đến làm phiền.

Kết cục của việc quyết định cho cô không gian tự do riêng chính là cảm giác đau đớn như bị kim châm vào tim vậy.

Rõ ràng nhận thấy hình ảnh ở nơi không xa đó thật “nhức mắt” nhưng anh vẫn cứ phải nhẫn nhịn, lặng lẽ ngồi đó quan sát. Mọi người thường nói phụ nữ dễ thay đổi, đến nay xem như anh đã lĩnh hội được hoàn toàn. Đinh Mỹ Mãn của trước kia không thích tiệc tùng, giao lưu, cô khó lòng thích ứng với những bữa tiệc kiểu này. Cuộc sống của cô đơn giản tới mức chỉ cần lướt qua là anh đã có thể nhìn thấu mọi thứ. Ngay cả những lúc cãi nhau, cô giận dỗi bỏ nhà đi thì chỉ trong vòng năm phút là anh có thể tìm ra ngay tung tích. Đơn giản là vì bạn bè của cô ít tới mức có thể đếm trên đầu ngón tay. Còn bây giờ… cô đã học được cách mỉm cười giả tạo, biết làm thế nào để cho các doanh nghiệp nổi tiếng dù biết rõ chẳng thể có được cô mà vẫn cam tâm tình nguyện móc hầu bao ủng hộ, tài trợ đến cùng. Thậm chí cô cũng đã có nhiều bằng hữu.

Cũng chẳng nhớ rõ anh đã ở trạng thái khác thường ấy trong bao lâu nữa. Sau khi lạnh lùng từ chối biết bao lời mời mọc, tán tỉnh của các cô gái, cuối cùng anh cũng thấy Mỹ Mãn chuẩn bị rời khỏi đó.

Thiên Hạ quay người bước ra cửa thang máy đợi trước. Không lâu sau, anh thấy Lâm Ái đích thân tiễn Mỹ Mãn ra về, hai người lại lưu luyến hàn huyên thêm vài câu.

“Chị Tiểu Ái, hoá ra chị ở đây, hại em đi khắp nơi tìm chị. Nhà tổ chức muốn chụp chung với người đại diện phát ngôn sản phẩm vài kiểu”. Ngay vào lúc Giả Thiên Hạ tưởng rằng bọn họ sẽ lưu luyến bồi hồi mãi không có hồi kết thì may mắn thay, cô trợ lí của Lâm Ái xuất hiện kịp thời. “Chị Mỹ Mãn, em đưa chị Tiểu Ái vào trước nhé!”

“Ừ”. Mỹ Mãn mỉm cười gật đầu.

“Cậu nhớ là phải gọi điện nói chuyện với Lăng Gia Khang đấy nhé!”

Đã bị người khác kéo đi rồi mà Tiểu Ái vẫn còn không quên quay đầu lại dặn dò trước khi qua chỗ rẽ.


[1] Truyện kể rằng, khi xưa Bá Nhạc đi tìm thiên lí mã mãi mà không được. Bỗng một hôm khi đi qua chợ, ông nghe thấy tiếng kêu đặc trưng của loài ngựa ngày chạy vạn dặm này. Ông liền vào gặp ông chủ ngựa thông báo rằng, trong đàn có thiên lí mã. Khi ông chủ này dắt hết ngựa ra, Bá Nhạc lại không thấy con nào có tính chất của thiên lí mã. Thế nhưng sau khi hỏi kĩ, mới biết bên trong vẫn còn một con ngựa gày ốm, không chịu nghe lời, hơn nữa trên người còn rất nhiều vết thương. Bá Nhạc mua con ngựa này về với giá tiền thấp, sau một thời gian chăm sóc, chú ngựa đó cho thấy rõ bản lĩnh của một thiên lí mã siêu phàm.

[2] Quạ Vàng (Nhân vật muốn nói đến giải Kim Mã, nhưng không nhớ ra)

[3] Chim Khách Vàng

[4] Vẹt Vàng

[5] Chim Oanh Vàng

Advertisements

2 thoughts on “Mỹ Mãn: C2_P6: Ai dám động đến người phụ nữ của anh, anh xử lí cả nhà nó!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s