Tn PK Xhđ: C43_P1: Lôi Kình! Em sẽ cho anh một cách để chết!

Nại Nại bình sinh rất nhỏ nhen. Loại nhỏ nhen này khác xa so với nhỏ nhen bình thường.

Kiểu như, anh tát tôi một cái, tôi nhất định phải hoàn trả. Anh dám doạ dẫm tôi, tôi cũng sẽ phải doạ lại anh.

Nhưng những suy nghĩ này mãi mãi chỉ là suy nghĩ, cô chưa dám thi thố lần nào.

Sở dĩ không thành công cũng vì cô là một cái bao trút giận “phẩm chất cao”, có tức cũng cố nuốt giận vào lòng, nào dám trả thù lại người ta.

Cô đã từng khẳng khái nói, ông trời ơi hãy ban cho con sức mạnh, con không muốn là bao trút giận nữa. Lần sau, lần sau nữa, nếu có ai dám doạ nạt con, con nhất định sẽ doạ nạt lại họ, nếu không, con không mang họ Tần!

Hứa Thuỵ Dương lén nhìn Nại Nại khóc lóc thảm thiết cũng cảm thấy sợ hãi, bất an. Lúc này cô càng bi thương thì chốc nữa mấy anh em họ chết càng nhanh. Nghĩ vậy Hứa Thụy Dương liền đứng dậy nói: “Chị dâu, bác sỹ đã đi rồi, hay là chúng ta đi xem Kính ca ra sao?”

Nại Nại ngừng khóc, giấu bức vẽ trong tay, nỗ lực kìm chế cảm xúc. Cô muốn thể hiện mình kiên cường như không có chuyện gì trước mặt Lôi Kính. Cô không muốn anh phải bận tâm, càng không muốn trong lúc đau đớn nhất anh lại cảm thấy buồn bã.

Cho nên cô chớp mắt mấy lần để nước mắt thôi rơi, rồi đi theo sau Hứa Thụy Dương, cố gắng áp chế nhịp tim đập thình thình rồi đi vào phòng ngủ.

Lúc này Nại Nại đã chuẩn bị trước câu nói đầu tiên khi hai người gặp lại, cô sẽ nhìn anh chân tình và nói: “Đừng  ngốc nữa, sau này em sẽ mãi mãi bên anh”.

Ừhm, chắc chắn sẽ nói như vậy. Cô dằn lòng nắm chặt bàn tay.

Cửa phòng ngủ vừa mở, ánh nắng ngoài trời xuyên qua cửa sổ quá chói mắt, khiến cho nước mắt Nại Nại lại tuôn trào. Chỉ có điều khi cô lau đi mấy giọt nước mắt nhạt nhoà, định thần nhìn kĩ lại cảnh vật trong phòng, thì trong lòng bỗng thấy tức giận tột đỉnh.

“Sao em lại tới đây?” Giọng Lôi Kính không mấy thân thiện, bất ngờ hỏi.

Lúc này anh ngồi trên giường, chiếc áo sơ mi cởi một bên tay, trên vai có băng bó, trên miếng băng còn dính chút máu, băng một miếng không to không nhỏ, nhưng tuyệt đối không phải loại sắp trút hơi thở cuối cùng. Tay trái anh không bị thương đang cầm điếu thuốc, quá ngạc nhiên khi trông thấy Nại Nại, nên làm rơi lên giường, anh cau mày hất xuống đất rồi bình thản ngẩng đầu nhìn Nại Nại.

Xung quanh còn có mấy huynh đệ, mỗi người ngồi một phía, có điều tất cả đều đang cười gian xảo.

Sự tức giận này Nại Nại nói gì cũng không thể nuốt trôi. Ban đầu cô đã chuẩn bị tâm lí, Lôi Kính ít nhất cũng mất nửa tính mạng, kết quả bây giờ anh khoẻ mạnh ngồi đó, lại còn ngây thơ hỏi cô tại sao lại tới, cái tên khốn kiếp này!

Cô thật muốn dùng túi đập chết cái tên khốn thiên hạ vô địch này.

Quả nhiên dây thần kinh của Nại Nại vẫn chậm hơn so với người thường, cô nghĩ như vậy mà vẫn không động thủ được.

Cô cười lạnh lùng: “Sao thế, anh vẫn chưa tàn phế hả?”

Lôi Kính ngạc nhiên: “Sao vậy, em có ý gì?”

Bỗng nhiên Nại Nại cầm chiếc túi sách đập vào đầu Lôi Kính, anh không phòng bị, nên suýt chút nữa ngã ra giường. Theo phản xạ anh đưa tay đỡ lấy chiếc túi lần nữa đang đà lao tới tấn công, ai ngờ đột nhiên lúc này tay chân Nại Nại lại linh hoạt đến vậy. Thấy chiếc túi của mình bị vô hiệu hoá, cô liền nhảy lên giường, dùng miệng và tay tấn công tay và bụng anh.

Đúng là gần mất mạng!

Taycòn đỡ, chứ bụng bị cô cắn mấy miếng đúng là đau chết người.

Mấy huynh đệ còn lại nhân lúc thần không hay quỷ không biết thu lại ánh mắt tò mò lần ra khỏi phòng, bởi họ biết khi Lôi Kính biết đầu đuôi sự việc, mấy người họ không ai toàn mạng mà sống tiếp được.

Chỉ chút thương tích nho nhỏ ở cánh tay mà dám lấy đại ca và chị dâu ra trêu đùa, chán sống rồi sao?

Bước ra khỏi cửa, Hứa Thuỵ Dương đóng cửa lại rồi mới dám lên tiếng, vừa nói vừa lắc đầu ngao ngán: “Không hổ là mẹ con”.

“Sao thế?” Lão Ngũ bước lên đập vai hỏi.

“Chị dâu với mẹ chị thật quá giống, quá giống, ngay đến cách đánh người cũng y hệt”. Hứa Thụy Dương lên tiếng than thở.

Hồng Cao Viễn quay đầu đạp cho Thuỵ Dương một cái: “Là ý gì, có gì thì sổ toẹt ra, đừng vòng vo mãi”.

“Tóm lại, sau này bọn mày gặp chị dâu và mẹ vọ Kính ca thì phải đặc biệt cẩn thận. Tuyệt đối đừng có chọc giận hai mẹ con họ. Thật đấy! Đó là những người còn phiền phức hơn cả lũ lưu manh”. Hưa Thuỵ Dương đưa tay lên xoa chỗ trán lúc nãy bị đập, tốt bụng cảnh báo trước mọi người.

“Ý của mày là…” Hồng Cao Viễn vẫn chưa hiểu rõ tình hình.

“Đừng nói nữa, tóm lại chốc nữa Kính ca ra thì bọn mày sẽ rõ, thương tích trên mặt còn nghiêm trọng hơn của bọn Khổng Tích để lại ấy chứ”. Hứa Thuỵ Dương ho một tiếng rồi cười gian manh.

“Đồ khốn!” Cả ba người còn lại cùng lúc quát lên.

Hứa Thụy Dương đột nhiên nhớ tới điều gì, liền quay lại phòng, không gõ cửa đã trực tiếp xông vào. Vừa vào đã thấy Lôi Kính đang ôm hôn Nại Nại nồng cháy, anh liền hắng giọng: “Kính ca! Anh cứ làm việc tiếp đi, nghe vài câu là được rồi.”

Nại Nại cố gắng thoát khỏi đôi môi của anh, thực sự cảm thấy ngại ngùng với người đứng phía sau, chỉ biết úp mặt vào chiếc gối giả chết. Ngược lại thái độ của Lôi Kính lại rất bình thản, hỏi như không có chuyện gì: “Có gì thì nói nhanh, còn đang bận việc “chính” đây.”

Hứa Thuỵ Dương cười vô cùng giao xảo: “Anh yên tâm, em sẽ không làm gián đoạn chuyện vui của anh. Lúc nãy khi đón chị dâu đến, Y Lệ có gọi điện hỏi thăm hi vọng anh vẫn bình an”.

Lôi Kính ngây người một lúc, rồi nhanh chóng ra mệnh lệnh: “Cút mau! Không có lệnh không được xông bừa vào”.

Hứa Thụy Dương lúc này rất tinh tường, nhanh chóng phi thân trốn thoát khỏi chiếc gạt tàn đang bay tới phía sau, rồi tí ta tí tởn đi xuống nhà hội họp cùng mấy anh em.

Đợi Hứa Thuỵ Dương đóng cửa lại, Nại Nại mới ngượng ngùng đứng dậy khỏi giường. Cô cảm thấy ngại vì hành động lúc nãy của mình, đứng dậy vuốt phẳng lại quần áo, xách tay quay người chuẩn bị về nhà.

“Em làm gì thế?” Lôi Kính mặt không biểu cảm.

“Phí lời, về nhà chứ sao. Anh cũng chưa chết, gọi em đến làm gì?” Nại Nại nói không nể tình, cũng chả biết đang giận Lôi Kính cái gì, chỉ có điều luôn cảm thấy có gì đó không ổn giữa hai người.

Có lẽ do trước đó quá đau lòng, khó khăn lắm mới thấy được trái tim chân thật, cho nên có cảm thấy đôi chút thiếu xót. Nếu như thực sự phải mặt đối mặt bày tỏ tấm chân tình, cô sợ rằng sẽ không kiềm chế nổi cảm xúc của bản thân. Cho nên phản ứng đầu tiên và quen thuộc của Nại Nại vẫn giả ngây giả ngô, Lôi Kính không sao thì tốt. Giờ thì rút trước mới là là khôn ngoan nhất.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s