Tn PK Xhđ: C43_P2: Lôi Kình! Em sẽ cho anh một cách để chết!

Lôi Kính quá hiểu cô, ngay từ giây phút thấy cô bước vào cửa, mắt đẫm lệ vì anh, thì anh đã hạ quyết tâm rồi.

Dù tương lai có xảy ra chuyện gì anh cũng sẽ không để cô đi nữa. Anh không giống các nam chính bi luỵ trong phim truyền hình, vì tình yêu mà hi sinh, nhất quyết nuốt nước mắt và đau khổ vào trong tim. Người phụ nữ của Lôi Kính thì nhất định phải ở cạnh anh, an toàn giao cho anh, người nhất định phải ở đây. Như thế mới xứng làm người phụ nữ của Lôi Kính.

Thế là anh kéo tay cô, nghiêm nghị nói: “Tần Nại Nại, bây giờ em mới muốn đi hả, muộn mất rồi!”

Nại Nại giận dỗi hỏi: “Cái gì? Em bán thân cho xã hội đen các anh rồi chắc?”

Lôi Kính chuyển mình, kéo Nại Nại vào lòng cười nói: “Có nhìn thấy vết máu trên vai anh không? Có nó thì anh đã không còn là xã hội đen nữa rồi”.

Là ý gì? Lẽ nào mọi phong ba bão táp đã qua, trước mắt là dải cầu vồng ngàn dặm? Cho dù Lôi Kính chỉ có tay trái, nhưng sức lực vẫn mạnh mẽ vô cùng. Nại Nại nghiêng nghiêng ngả ngả ngã vào lòng anh.

Trong phòng lúc này rất yên tĩnh, Nại Nại có thể nghe thấy tiếng tim anh đập mạnh mẽ rộn ràng.

Nếu như anh thực sự không còn là xã hội đen nữa thì mọi thứ sẽ biến đổi ra sao? Nhưng huynh đệ ngoài kia, những phi vụ làm ăn của Húc Đô và cả kế sinh nhai của họ sau này, Tất cả mọi thứ đều phải suy tính kĩ càng, không biết tên lỗ mãng này đã nghĩ đến chưa?

Lôi Kính nhận thấy Nại Nại đang cau mày suy nghĩ dữ dội, anh liền lấy cằm cọ cọ vào trán cô ra lệnh: “Nàng ngốc, không cần em phải suy nghĩ nhiều, chuyện cần thiết em nên chịu trách nhiệm lúc này nhất chính là ngủ cùng anh. Ba ngày nay anh chưa chợp mắt tí nào rồi”.

Nại Nại ngoan ngoãn nằm sát cạnh anh, e ấp cuộn mình trong lòng anh, sống mũi cay cay: “Cứ như vậy rút lui, anh có hối hận?”

“Hối hận cái gì? Hối hận vì đã quen biết em? Nhưng mà lúc nãy em đánh anh, anh thực sự có chút hối hận, không ngờ em lại có khuynh hướng bạo lực vậy!” Lôi Kính cố ý chọc Nại Nại.

“Anh…” Nại Nại mở miệng là cắn. Lôi Kính không thấy đau mấy, chỉ xót xa hàm răng trắng như ngọc của cô, thế là đấy đầu cô ra mắng yêu: “Em có thể đối chiêu khác được không? Ngày nào cũng thế, em không phải tuổi cẩu đấy chứ?”

Nại Nại thu răng, mặt ngẩng lên, để mặc cho Lôi Kính ôm chặt cô vào lòng, không muốn rời xa người đàn ông vô lương tâm này nữa.

Lôi Kính ngồi phía sau không lên tiếng, nhẹ nhàng đặt cằm lên đỉnh đầu cô, lặng lẽ nhắm mắt lại.

Ba ngày gian khổ, cuối cùng cũng đã kết thúc. Từ giờ trở đi, ít nhiều họ cũng có một khoảng thời gian yên ổn, trước khi tốp người tiếp theo tìm tới.

Có lẽ giữ Nại Nại bên cạnh hơi nguy hiểm, nhưng anh không hạ nổi quyết tâm rời xa cô lần nữa. Cứ để cho anh ích kỉ một lần vậy. Anh thề sẽ dốc toàn bộ sức lực và tính mạng để bảo vệ an toàn cho cô.

Lúc Nại Nại đang mơ màng thì bỗng nghe thấy Lôi Kính thì thầm bên tai: “Nại Nại!”

“Gì cơ?” Nại Nại nằm trong vòng tay ấm áp của anh, vô cùng buồn ngủ.

“Lần này chắc có thể kết hôn rồi hả?” Lôi Kính thì thầm hỏi.

Trước khi mất đi ý thức hoàn toàn để chìm vào giấc ngủ, Nại Nại thốt câu cuối cùng: “Đừng quậy nữa, ngủ đi!”

Hừm! Lại thế rồi.

“Kính ca, Kính ca.” Hồng Cao Viễn đánh bài thua, phụ trách lên tầng báo tin. Rút kinh nghiệm từ Hứa Thụy Dương, lần này anh đã thận trọng gõ cửa. Nhưng lúc đi vào vẫn thấy sắc mặt Lôi Kính rất tệ.

“Mau nói!” Lôi Kính thấy Nại Nại vẫn đang ngủ ngon lành, cố hạ thấp giọng.

“Mẹ của chị dâu, cũng là mẹ vợ của Đại ca gọi điện cho đồng nghiệp chị dâu, đồng nghiệp chị dâu lại gọi điện tới đây…”

“Rốt cuộc là có chuyện gì?” Nghe Hồng Cao Viễn vòng vo tam quốc, Lôi Kính không thể nhẫn nại thêm.

“Bà nói, nếu trong vòng 15 phút nữa, con gái bà không về nhà, thì sẽ báo cảnh sát”. Hồng Cao Viễn nhếch mép cười, coi như cái kết cho câu chuyện, nhanh chân biến mất khỏi căn phòng.

“Mẹ vợ?” Lôi Kính ngây người. Lần đầu tiếp xúc với từ này, anh không biết phải làm gì. Anh cúi đầu lặng nhìn Nại Nại đang ngủ ngon lành trong lòng mình. Nại Nại ngốc nghếch mặt đỏ như trái táo nằm trên giường của hai người, ngủ rất bình yên.

Có lẽ cũng là một cách xưng hô hay. Ít ra cũng đồng nghĩa với việc Nại Nại sắp thành người phụ nữ của anh.

Như vậy xem ra việc có mẹ vợ cũng không hề tệ.

Lôi Kính hình như quên mất, người mẹ vợ mà anh vừa nhắc đến với ý tán đồng lại đang phát điên lên, đồng thời thầm thề rằng: Nhất định phải cho tên tiểu tử xã hội đen hoàn lương biết thế nào là uy phong của mẹ vợ. Phải chăng hổ không ra oai, thì tiểu tử đó lại coi bà là Hello Kitty chắc?

“Hắt xì!” Lôi Kính bất giác hắt hơi một cái, luôn cảm thấy bốn bề đều có ánh mắt đang nhìn chằm chằm vào mình.

Thật không ngờ, ý niệm lại linh đến vậy!

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s