Mỹ Mãn: C2_P8: Ai dám động đến người phụ nữ của anh, anh xử lí cả nhà nó!

“Em đang sống ở đâu?”. Anh mãn nguyện nhìn cô thắt dây an toàn, vừa ngoan ngoãn vừa nghe lời đang ngồi ngay bên cạnh. Lúc này, anh tự nhiên lại thấy cảm ơn cánh phóng viên. Sau khi đảo vô lăng để quay xe, anh mỉm cười quay sang hỏi cô.

Cũng chẳng có gì tình tứ khác thường nên Mỹ Mãn cũng ngoan ngoãn nói ra địa chỉ.

Câu trả lời khiến anh vô cùng bực dọc, nụ cười biến mất trên khuôn mặt: “Tại sao em không ở ngôi nhà trước kia của hai chúng ta?”. Chẳng lẽ cô ấy muốn nhanh chóng rũ bỏ mọi thứ trong quá khứ đến vậy sao?

“Tôi bán rồi.”

Thì ra không phải là muốn nhanh chóng rũ bỏ quá khứ mà là muốn nhanh chóng thiêu huỷ mọi tàn tích còn lại. “Nêu lí do hợp lí cho anh!”

“Tôi cũng phải sống chứ, đương nhiên là cần tiền rồi”. Hiểu rõ khi Giả Thiên Hạ kiệm lời, đi thẳng vào vấn đề cũng là lúc anh đang chênh vênh trên bờ vực “bộc phát cuồng phong”, Mỹ Mãn không muốn thách thức với anh lúc này nên trả lời hết sức thành thật nghiêm túc.

“Anh nghĩ rằng số tiền anh để lại đủ để em sống thoải mái cả đời rồi chứ?”. Hơn thế, cô còn có một khoản tích luỹ không nhỏ nữa.

“Lúc đó chính miệng anh nói nếu như đã li hôn thì “biến đi” chỗ nào thật xa, càng xa càng tốt mà. Thế thì tôi còn giữ lại nhà làm gì chứ? Tất nhiên là phải bán rồi cuốn gói đi chứ sao?”. Cô khéo léo đưa tội trạng của anh ra với mục đích chặn họng và chấm dứt câu chuyện tại đây.

“Có khi nào anh dùng cụm từ “biến đi” với em chứ?”. Tuy rằng không bị chặn họng nhưng ít nhất Giả Thiên Hạ cũng đã chuyển trọng tâm sang chủ đề khác.

“Ý nghĩa cũng thế cả thôi, tôi đã hiểu theo cách đó!”

“Em hiểu theo cách đó? Em không hiểu khả năng nhận thức vấn đề của mình nằm ở trình độ thấp hay sao?”

“Thế tại sao anh không tự kiểm điểm về khả năng truyền đạt ngôn ngữ của mình đi?”

“Cần phải kiểm điểm lại sao? Từng câu từng chữ đều biểu đạt rất rõ ràng cụ thể rồi, ví dụ như anh yêu em.”

“Anh bốc phét!”

“Anh rút lại lời nhận xét lúc nãy, khả năng nhận thức vấn đề của em không phải ở trình độ thấp, mà nói thật là phải ở mức độ đần độn”. Bốc phét ư? Cô cũng thử bốc phét ra câu “Em yêu anh” thử xem nào!

“Đúng thế, tôi đúng thật là đần độn. Chính vì tôi đần độn như thế nên ngày xưa mới chịu lấy anh. Ngay cả người thợ sửa chữa điện bên kia đường còn giống đàn ông hơn anh!”. Dây an toàn khiến cô khó mà trút được lửa hận đang bùng lên trong lòng, Mỹ Mãn liền tháo nó ra, đưa tay chỉ vào anh nhân viên sửa chữa điện cao thế ven đường, mắng anh không tiếc lời.

“Thế thì em hãy tìm anh ta thử xem có may mắn hơn không!”

“Anh nghĩ là tôi không dám sao?”

“Anh ta dám sao? Ai dám động vào người phụ nữ của anh, anh xử lí cả nhà nó!”. Hai người cãi nhau quá cao hứng, cao hứng đến mức khiến Giả Thiên Hạ hoàn toàn quên mất tình hình lúc này, thậm chí còn quên rằng mình đang lái xe. Hai tay anh bất giác rời khỏi chiếc vô lăng, đưa ra nắm lấy tay người phụ nữ bên cạnh để hai người mặt đối mặt, để cô cảm nhận được từng nét cáu giận, bực bội hiện lên trên khuôn mặt anh lúc này.

Mỹ Mãn còn đang định nói gì đó, nhưng khi quay lại nhìn cảnh vật hiện ra ngay trước tấm kính chắn gió, mặt cô trắng bệch: “Này này, anh lái… lái xe đi! Sắp xảy ra tai nạn rồi!”

BỤP!

Tiếng va chạm vọng lại trong đêm thanh vắng, lời cảnh báo của Mỹ Mãn là quá muộn!

Advertisements

One thought on “Mỹ Mãn: C2_P8: Ai dám động đến người phụ nữ của anh, anh xử lí cả nhà nó!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s