Tn PK Xhđ: C44_P1: Có bạn từ phương xa ghé thăm không vui vẻ

Đạo tiếp khách của Tần gia vô cùng cầu kì.

Mẹ Nại Nại ưa sạch sẽ, sáng sớm thường dựng Nại Nại còn đang trong tình trạng hôn mê say đắm khỏi giường. Sau khi dọn dẹp phòng ốc không còn hạt bụi nào, bà mới hài lòng rời khỏi, để lại mình Nại Nại đang ngái ngủ, nằm chỏng gọng ở một góc nào đó trong phòng.

Không phải là cô không muốn ngủ nữa, mà mẹ cô đã dặn kĩ là không được ngủ nữa, làm chăn tung loạn lên nhỡ có khách ghé thăm thì sao?

Vị khách sẽ ghé thăm đó, luôn ở thì tương lai, mãi mãi ở thì tương lai.

Nại Nại có thể cho rằng vị khách đó không bao giờ đến, nhưng tuyệt đối không thể làm loạn gian phòng vừa được thu dọn xong. Vậy nên Nại Nại có thói quen là tốt hàng ngày cứ đến  6 giờ thức dậy, dưới quyền uy của mẹ, oai phong với đôi mắt thâm quầng như gấu mèo thu dọn phòng ngủ.

“Mẹ, tại sao phải thu dọn nhiều thế, nhà chỉ có mỗi hai mẹ con mình thôi mà”. Nại Nại dường như mất đi thói quen tốt đó, thèm ngủ muốn chết, đau khổ hỏi.

“Ngày phòng khách, đêm chống trộm, đó là điều căn bản trong đạo trị gia”. Mẹ Nại Nại tinh thần sảng khoái, khí thế bừng bừng.

“Ồ thì ra nhà có khách cùng giống như nhà bị trộm”. Nại Nại mơ màng gật đầu như vừa nhận ra một chân lí vô cùng quý báu.

Chuyện đầu tiên sau khi Nại Nại thức dậy chính là gọi điện cho mẹ. Lúc gọi điện thì máy bận, là cô vô cùng sợ hãi, quay đầu vỗ mạnh lên phần vai băng bó của Lôi Kính, chằng thèm quan tâm anh rên rỉ cô đập thêm 2 cái nữa: “Đều tại anh hết, không cho em về nhà, lần này thì hay rồi, mẹ báo cảnh sát rồi”.

Lôi Kính hứng khởi trả lời: “Mẹ em đúng là tác phong nhanh nhẹn”.

“Còn cười được, ngộ nhỡ cảnh sát đến thì xem anh giải thích thế nào?” Nại Nại nghiến răng doạ nạt.

“Còn giải thích cái gì? Con gái bà nằm trên giường nhà anh, việc này là việc trong nhà, các anh cảnh sát không quản lí đâu”. Lôi Kính cúi đầu ôm Nại Nại vào lòng, đùa nghịch chiếc cằm cô nhẹ nói: “Em thấy sao?”

“Xí! Lúc báo cảnh sát thể nào mẹ cũng bảo anh là xã hội đen, mấy anh cảnh sát chắc chắn không xếp chuyện này vào chuyện gia đình đâu”.

“Thế chúng ta có phải xã hội đen không?” Lôi Kính thì thầm vào tai Nại Nại.

“Cái này em làm sao mà biết được?” Nại Nại do dự một lúc rồi nói tiếp.

“Thế này nhé, anh sẽ cho em một cơ hội mở mang tầm nhìn về xã hội đen. Có điều nói trước nếu như em không chịu làm thì e rằng cả đời này sẽ không có cơ hội nữa đâu. Anh sắp quy ẩn giang hồ rồi”. Lôi Kính nhíu mắt, quay sang cười với Nại Nại.

Trước giờ Nại Nại luôn là đứa trẻ hiếu kì. Quãng thời gian 2 năm làm người vợ bị bỏ rơi dần biến thành thời kì thỏ ngọc thơ ngây, từ sau khi gặp Lôi Kính. Nếu như làm người phụ nữ độc lập tự chủ khó như vậy, tại sao lại không an nhàn hưởng thụ cuộc sống của kẻ ngốc nghếch? Cho nên cô tôn trọng mong muốn cuộc sống giản đơn, cười hì hì nói: “Sao thế? Anh không làm nhân vật nam chính vĩ đại chịu hi sinh nữa sao?”

“Nhân vật nam chính gì?” Lôi Kính không hiểu câu nói này.

“Chính là nhân vật nam chính trong các tiểu thuyết đó. Vì người phụ nữ mình yêu mà chấp nhận gánh vác hết mọi khổ nhọc lên vai mình, thà để cho người đó hiểu lầm thì cũng không giải thích. Luôn lấy cớ vì cô ấy để tước đoạt quyền biết mọi chuyện của người khác. Cuối cùng tận mắt nhìn người phụ nữ mình yêu xà vào lòng người đàn ông khác, nén đau đớn trong tim. Đó chíng là thánh phụ trong truyền thuyết”. Nại Nại đem hết bao kinh nghiệm tích luỹ nhiều năm về các tiểu thuyết tình cảm kể lại cho Lôi Kính.

“Cái gì mà loạn tùm lum thế? Thằng đó có bị hỏng gì không? Sao lại đem vợ mình cho người khác như thế?” Lôi Kính cười nhạt: “Anh không ngu ngốc thế, người phụ nữ của anh, không tặng cho ai hết”.

Lôi Kính trước giờ chưa từng nói những lời lẽ tình tứ thế, may mà Nại Nại còn đang chìm đắm lâng lâng vì sắp được trải nghiệm cuộc đời xã hội đen nên chưa kịp phát hiện ra sự dị thường của anh. Cô nói tiếp: “Vậy tốt! Em sẽ cùng anh trải qua những ngày tháng sau cùng trong cuộc đời xã hội đen. Nhưng em nói trước, phải mua bảo hiểm cho em, người thụ hưởng ghi tên mẹ em”.

“Tại sao lại ghi tên mẹ em?” Lôi Kính tim xót, mặt cũng xót.

“Bởi vì đến em cũng tiêu rồi thì anh đâu còn nữa”. Nại Nại thản nhiên suy luận.

Như vậy có phải đồng nghĩ với việc, cô biết rằng anh nhất định sẽ dùng cả tính mạng và sức lực để bảo vệ cô. Đoạn hội thoại được đọc hiểu lại trở thành khẳng định rõ ràng trong Lôi Kính đang mặt mày đỏ tía, ánh mắt long lanh.

“Được, không thành vấn đề, anh đồng ý”. Anh cười hài lòng: “Anh nhất định không để mẹ em nhận được một đồng tiền nào”.

“Được!” Nại Nại ra sức gật đầu.

“Trừ phi là tiền mừng đám cưới”. Lôi Kính bổ sung thêm.

“Xí…” Mặt Nại Nại đột nhiên đỏ lựng, trong mắt tràn đầy tia hạnh phúc.

Không ngoài sự dự liệu của Lôi Kính, tốp người đến báo thù ập tới vào buổi chiều tối.

Người tới rất lịch sự chào hỏi mấy anh em dưới nhà, sau đó hình như có ý cười nhạo Lôi Kính đang ngồi trên sô pha đối diện: “”Nghe nói sáng nay Khổng Tích tới? Hắn chỉ chạm vai của anh? Mắt của hắn bị thương? Súng thần cũng có lúc thất thủ?”

Lôi Kính lấy thuốc ra châm, cầm trên tay mà chưa hút, mỉm cười nói: “Bởi vì tôi đã giúp hắn trừ khử người mà hắn hận nhất, nên hắn chịu nhượng bộ một bước”.

“Thực ra anh biết, tôi biết, năm đó gia tộc Khổng Tích diệt vong là trò quỷ của Smith, anh chẳng qua giúp nhà họ La đòi lại công bằng thôi. Rốt cuộc lại hoàn thành giấc mộng nhận con nuôi của Smith. Tiếc rằng Smith lại không hiểu một câu tục ngữ của người Trung Quốc chúng ta, “rước cáo vào nhà” chính là kết cục của hắn. Bây giờ hầu hết bọn người ởBostonđều về dưới chướng Khổng Tích, coi như đã thực hiện được mong ước phát dương quang đại năm xưa của Khổng gia”. Người đối diện cười cũng tuỳ ý, vết sẹo trên mặt vì cười nên trông càng đáng sợ hơn.

Lôi Kính nhìn anh ta cười, giống như bạn bè lâu ngày gặp mặt vậy, chỉ là nói chuyện cũ người xưa mà thôi, anh nói tôi đáp, thoải mái tình cảm.

Nại Nại ở trong bếp chuẩn bị cà phê chuẩn bị ra thì bị Hứa Thuỵ Dương chặn lại, hình như anh muốn giúp đỡ. Nhưng Nại Nại đi vòng qua tay anh, mỉm cười trực tiếp đi thẳng đến chỗ Lôi Kính, đặt cà phê ra trước mặt khách, quay lại chớp chớp mắt với Lôi Kính rồi đặt ly cà phê trước mặt anh.

Lôi Kính cúi đầu nhìn, trong ly cà phê lại là nước lọc.

Biết trò quỷ Nại Nại làm để trêu anh, trước mặt khách không tiện nổi giận, anh đành mỉm cười, bê ly cà phê một hơi cạn sạch.

Người đối diện nhìn chằm chằm vào Nại Nại, tay bê ly cà phê bỗng khựng lại: “Lôi Kính, anh để người phụ nữ của mình ở đây?”

Lôi Kính ‘ừm’ một tiếng, tiếp đó người kia lại hỏi: “Anh không sợ anh chết cô ấy sẽ đau buồn sao?”

“Hiển nhiên là tôi không sợ”. Lôi Kính cười nói: “Tôi lại cảm thấy nếu tôi chết ngay trước mặt cô ấy thì sẽ là sự giúp đỡ lớn cho cô ấy”.

“Để cô ấy biết lần sau nên tìm một người tốt?” Người đó cười mỉa mai, lặng đặt ly cà phê lên bàn.

“Sai! Để cô ấy có thể kiêu hãnh vì người đàn ông của mình”. Lôi Kính lặng im một lúc rồi mới nói.

Lăng Phong mỉm cười, rút khẩu súng từ trong túi quần ra vứt lên bàn trà.

Anh ta tựa lưng vào ghế, thản nhiên nói: “Lôi Kính có người mua tôi giết chết anh”.

Lôi Kính chả buồn nhấc mắt lên, chậm rãi lấy khẩu súng trên bàn, kiểm tra một lúc rồi nói: “Ai thế? Cung cấp súng tệ vậy? Lôi Kính này ít nhất cũng phải dùng khẩu Walther P99 chứ? Người này thật không biết gì cả”.

Advertisements

One thought on “Tn PK Xhđ: C44_P1: Có bạn từ phương xa ghé thăm không vui vẻ

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s