Mỹ Mãn: C3_P1: Ngày mai chúng ta kết hôn lại nhé!

Khuôn mặt Giả Thiên Hạ tươi rói, rạng ngời, anh cuối cùng cũng nở một nụ cười, nhìn kiểu gì cũng không giống như vừa trải qua một vụ tai nạn. Anh thậm chí còn đang rất vui vẻ vì vụ tai nạn này, vui cho chiếc xe, tuy rằng đâm vào dải ngăn cách nhưng may mắn là không quá nghiêm trọng, càng vui mừng hơn khi địa điểm xảy ra tai nạn cách nhà Mỹ Mãn không xa, vậy là có đủ lí do để lên nhà kiếm li trà.

Còn về phần Mỹ Mãn, cô chẳng thể nào cười nổi.

Chiếc đồng hồ treo ngoài phòng khách đều đặn kêu tích tắc, Đinh Mỹ Mãn thực sự mong muốn nhịp tim mình cũng có thể đập ổn định như chiếc đồng hồ đó. Thế nhưng không khí trong phòng lúc này khiến cô khó mà bình tĩnh nổi.

Cổ họng cô run run, cố sức mím môi không nói lời nào, chỉ lặng lẽ nhìn người đàn ông đang quỳ trước mặt mình. Đến lúc này, cô mới nhận ra hôm nay anh ăn mặc rất tự do, chiếc áo phông trắng cổ chữ V cùng chiếc quần bò mài, bên ngoài là áo khoác màu nâu, đầu tóc rối bời, không hề có vết tích gì chứng tỏ đã được chải chuốt trước đó, có vẻ anh đã rất vội vã khi ra khỏi nhà nên chỉ kịp chuẩn bị tuỳ tiện như vậy, hoàn toàn không có chút dáng dấp nào của người đang tham gia một bữa tiệc sang trọng, lịch sự.

“Sao em lại có vết ban đỏ trên tay?”. Giả Thiên Hạ tay cầm túi đá cẩn thận, nhẹ nhàng chườm lên vết sưng tấy trên tay cô. Phát hiện ra dấu hiệu bất thường, anh liền ngẩng đầu lên hỏi.

“A! Anh bị bệnh à? Đang yên đang lành bỗng nhiên ngẩng đầu lên!”. Để nhìn rõ hơn, cô đang cúi xuống gần sát anh thì đột nhiên đầu anh ngẩng lên cộc vào cằm cô, khiến cô cắn vào môi, đau đến mức nước mắt chỉ chực tuôn rơi.

“Ngốc quá!”. Thiên Hạ nghiêm mặt lại, đưa tay lên xoa xoa cằm Mỹ Mãn. Nhưng anh vẫn không bỏ qua câu hỏi trước đó: “Sao em lại bị nổi ban đỏ? Lại bị dị ứng sao?”

“À, đúng thế!”. Lấy lại được thần trí, cô gạt tay anh ra.

“Không phải anh đã chuyển phát nhanh nước hoa vị hoa quả đến cho Tiểu Tường rồi sao? Cô ta không nhận được ư?”. Đột nhiên anh cảm thấy có lẽ phải nói với Mạc Tường rằng mình ghét nhất những phụ nữ thích dùng nước hoa, có như thế mới tránh được việc dị ứng này vĩnh viễn.

Mỹ Mãn chẳng biết nói gì, bỗng nhiên mềm nhũn đến mức không thể ra oai được nữa. Cô vốn dĩ tưởng rằng “vị thiếu gia ăn chơi” này tặng nước hoa là để lấy lòng “niềm vui mới”, hóa ra là sợ cô bị mẫn cảm!

“Em tự cầm lấy túi chườm đi, anh đi lấy cốc nước”. Không để cô được cảm động lâu, anh nhanh chóng chuyển sang chủ đề khác.

Mỹ Mãn chậm chạp đón lấy chiếc túi chườm, tự trách mình đã suy nghĩ quá nhiều. Mọi cử chỉ hành động của Giả Thiên Hạ đều quá đỗi tự nhiên, rõ ràng chỉ đơn giản là quan tâm giữa bạn bè với nhau, cô hà tất phải tự mình huyễn hoặc, chuốc thêm phiền phức vào người chứ! Tiếp đó, khi đưa ánh mắt về phía căn bếp mở thông với phòng khách, nhếch môi cười với anh, đột nhiên cô cảm thấy kinh ngạc.

Mỹ Mãn bỗng có một ảo giác quay về thời gian trước đó… cô nằm thu người trong chiếc ghế sô pha xem phim truyền hình cổ điển với những tình tiết cũ rích, còn anh thì chịu trận đứng trong bếp chuẩn bị bữa tối, để lúc cô kiệt sức vì khóc khi xem những tình tiết cảm động, sẽ có ngay đồ ăn bổ sung năng lượng…

“Mau uống thuốc vào!”

Không biết anh đã quay lại bên cạnh từ lúc nào, chỉ đến khi giọng nói đầy quyến rũ ấy vang lên, Mỹ Mãn mới lấy lại được hồn phách. Cô nhìn đôi tay thon dài của anh, trong lòng bàn tay là một viên thuốc màu trắng. Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt lộ rõ vẻ ngạc nhiên: “Anh lấy thuốc ở đâu ra thế?”

Mỹ Mãn đã quá quen với loại thuốc này, nó có tác dụng ngăn ngừa dị ứng với hoa, trước kia nhà cô có rất nhiều. Thế nhưng lần này quay về quá gấp gáp, cô nhớ rõ là mình không hề chuẩn bị.

“À, anh quen mang nó trong người rồi”. Thiên Hạ mỉm cười, nhân lúc cô không để ý, liền nhét viên thuốc vào miệng rồi cho cô uống nước.

Có phải là do quá lâu không sử dụng loại thuốc này không nhỉ? Mỹ Mãn uống thêm vài ngụm nước, nhăn mày nghi hoặc, không thì tại sao nó lại trở nên ngọt như thế?

Cô hoàn toàn không hiểu được hành động này đối với người đàn ông hơn một năm trời chưa động vào “sắc dục” có sức mê hoặc đến thế nào, hơn thế, Giả Thiên Hạ lại là loại người luôn chiều theo bản năng sinh lý. Đặt li nước xuống, ngón tay anh run run vuốt ve lấy đôi môi cô, anh cúi đầu xuống, mấy sợi tóc tơ phía trước trán lơ thơ rơi trên cánh mũi của cô. Thấy cô quên không né tránh, anh cười mãn nguyện: “Lúc nãy ở trong thang máy, không phải em rất giữ mình sao? Xem tình hình này, có lẽ chúng ta vẫn đang trong giai đoạn hai bên cùng bằng lòng thì phải!”

“Tôi chỉ là… muốn…”

Cô vừa mở miệng nói thì đã bị Thiên Hạ ngắt lời: “Em chỉ muốn trả thù Mạc Tường thôi đúng không? Anh rất thích nhìn thấy dáng vẻ tức giận, ghen tuông và giở chút thủ đoạn đó. Em muốn chơi thì anh sẽ chiều theo, đấu với anh đủ vui vẻ rồi thì đừng đi tìm tên đàn ông khác làm bạn diễn nữa! Bọn họ chịu không nổi em đâu.”

Chỉ mình anh mới có ngữ điệu đó, vô hình trung chặn ngang cổ họng của Mỹ Mãn, khiến cho hơi thở của cô trở nên hỗn loạn, gấp gáp. Khoảng cách ngày càng thu ngắn lại khiến mùi vị đặc trưng trên người anh tràn vào mũi cô. Mùi vị đó thật ấm áp, giống như chiếc chăn vừa được phơi ngoài ánh nắng mặt trời, khiến con người ta bay bổng hơn cả khi say.

Cô vẫn tiếp tục chìm đắm, bay bổng trong mùi vị đó mà quên không tránh né, quên cả việc phản bác, cãi lại, thậm chí còn bất giác hé môi chờ anh tới.

Cô đã hoàn toàn hiểu rõ được cảm giác “đất cằn gặp mưa rào” là thế nào khi môi anh chạm vào và chiếm lĩnh lấy môi cô. Đôi môi nóng bỏng đó cuốn hút lấy anh, khiến anh khó mà thoát ra khỏi. Nụ hôn nhẹ ban đầu ngày càng tiến sâu hơn, anh tham lam muốn có được nhiều hơn, nhiều hơn nữa. Nụ hôn theo đó mà ngày càng mãnh liệt và nóng bỏng hơn.

Đầu Mỹ Mãn gần như trống rỗng từ nãy đến giờ, thay vào đó là hơi thở của anh, hơi thở mà một thời cô đã nghĩ là nó tồn tại đồng thời với không khí để duy trì cuộc sống của cô. Cô để mặc cho anh hôn cuồng nhiệt, khao khát, để mặc bàn tay nóng bỏng đó vuốt ve trên vai mình. Dường như lúc này mọi thứ đã trở thành bản năng tự nhiên vậy!

“Ừm…”. Cô dường như không thể khống chế được bản thân mình, bất giác kêu lên một tiếng dễ chịu.

Tiếng kêu nhỏ đó lọt ngay vào tai anh, nhạy giống như đặt chiếc lông vào lỗ mũi vậy, kích thích anh hừng hực lửa tình khắp người, không biết làm thế nào để dập tắt. Thiên Hạ hoàn toàn có thể cảm nhận được chỉ cần thêm một giây nữa thôi, quan hệ giữa họ có lẽ sẽ có những tiến triển mới.

Đột nhiên tiếng chuông cửa đáng ghét vang lên.

Advertisements

3 thoughts on “Mỹ Mãn: C3_P1: Ngày mai chúng ta kết hôn lại nhé!

  1. SV ơi, 25/12 là sinh nhật mình nhưng hôm đó mình bận thi không đi mua sách được, mình có thể gửi trước CMT qua email hoặc đường bưu điện rồi mấy hôm sau mình rảnh qua mua sách để hưởng km được không?

    • được bạn ạ. Miễn là trong ngày sinh nhật của mình, bạn gửi thông tin và chứng minh được điều đó. Thì bạn có thể tiến hành mua chậm vài ngày không thành vấn đề. Hi vọng điều đó khiến bạn vui.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s