Mỹ Mãn: C3_P2: Ngày mai chúng ta kết hôn lại nhé!

Người phụ nữ trong vòng tay anh vẫn đứng lặng ở đó, giây phút ấy anh ôm hi vọng tràn trề, thầm mong cô cũng có thể giống như anh nghe theo nhịp đập của con tim, không cần quan tâm đến tiếng chuông cửa. Muốn yêu thì dũng cảm yêu, không còn thu mình trong lớp vỏ bọc kia nữa. Nhưng cô đã dập tắt mọi hi vọng trong anh, dùng toàn lực đẩy anh ra. Đôi má ửng hồng, cô vừa vội vã chỉnh lại chiếc áo đang xộc xệch vừa lườm anh với ý phòng bị. Rồi cô chạy vội ra mở cửa.

“Cô Đinh?”. Người phụ nữ ngoài cửa nhìn cô với bộ mặt sắc lạnh. Khuôn mặt tràn đầy thù hận, ghen tức như đi bắt quả tang ngoại tình kia khiến Mỹ Mãn bất giác quay ra nhìn Thiên Hạ, trực giác mách bảo cô rằng rõ ràng anh ta đã lôi kéo cả người phụ nữ này tìm đến bắt “gian tình”.

Phía sau, Thiên Hạ bất lực nhún vai cười đau khổ, vẻ mặt ngây ngô, vô tội.

“Tôi đến đây để thu tiền thuê nhà quý tới”. Bà ta đi thẳng vào vấn đề.

“À… bà… bà chủ nhà ạ…”. Những nghi hoặc trước đó khiến Mỹ Mãn cảm thấy ngại ngùng nhưng không biết tại sao lúc ấy cô lại cảm thấy vui vẻ đến vậy: “Nhưng ông chủ đã đồng ý cho tôi đóng tiền nhà vào tháng sau rồi mà.”

Cô đơn giản chỉ nghĩ rằng chắc do hai vợ chồng họ chưa trao đổi kĩ với nhau, ai ngờ lại khiến bà chủ nhà cáu tiết: “Tôi không giống như ông chồng quý hoá đó, thấy gái đẹp một chút là quên cả đường về. Trên hợp đồng có ghi rõ lúc nào phải nộp tiền nhà, nếu như vi phạm điều khoản, cô buộc phải dọn đi…”

“Bà cũng đâu cần phải quá đáng như vậy chứ? Tuần sau, đến tuần sau tôi nhất định sẽ nộp tiền nhà cho bà”. Mỹ Mãn không nhịn nổi những lời ghen tuông vô lí của bà chủ, có lẽ là do cô quá nhạy cảm, mỗi lần bắt gặp những người phụ nữ không quản lí nổi chồng mình lại thích ghen tuông, trút giận vô cớ, cô thật sự muốn nổi đoá.

“Có thật không?”. Giọng bà chủ nhà cho thấy rõ ý nghi ngờ.

“Tất nhiên rồi, tuần sau tôi sẽ thanh toán cho cô ấy”. Ngồi theo dõi nãy giờ, lúc này Thiên Hạ mới mỉm cười lên tiếng. Suýt chút nữa là anh xông ra thanh toán tiền nhà ngay hộ cô, sau đó “bắt cóc” cô đem về nhà mình. Anh không có lí do gì mà lại ngồi đó nhìn người phụ nữ mình yêu phải chịu sự chèn ép. Nhưng suy nghĩ ấy chỉ thoáng hiện ra trong đầu, anh biết rõ cô sẽ không ngoan ngoãn đi theo anh về. Anh nhận thấy cô đã giấu anh rất nhiều chuyện, thay vì kết liễu nhanh chóng, anh sẽ giảm nhẹ hình phạt, từ từ “bức cung”.

“Được…”. Giọng điệu điệu đàng, ẽo ợt thoát ra khỏi miệng của bà chủ nhà, hình như bà muốn chứng minh là mình không giống như ông chồng – nhìn thấy gái đẹp là tí tởn lên – bà chỉ khi nào nhìn thấy trai đẹp thì mới vậy thôi, cả khoé mắt cũng nhếch theo.

Vẫn còn chưa liếc mắt đưa tình đủ thì đã bị Mỹ Mãn đóng sập cửa rồi!

“Hừm, đúng là người phụ nữ đáng ghét, phân biệt đối xử. Tốt nhất là vừa nộp tiền nhà lại vừa dâng cho bà ta một tên đàn ông nữa, hừ, đừng hòng nhé!”

Giả Thiên Hạ tựa vào tường, thu lại nụ cười. Mặc dù bộ dạng ghen tuông vừa xong của Mỹ Mãn khiến anh thấy vui vui nhưng hậu quả của việc cô che giấu quá nhiều chuyện đủ để dập tắt niềm vui đó.

“Em không thấy cần giải thích hay sao?”

Chỉ riêng số tiền bán đi căn hộ trước kia của họ cũng đủ mua lại hai, ba căn phòng như thế này. Tại sao ngay đến tiền nhà một quý, cô cũng không thể nộp nổi?

“Phá sản, thất bát, mất hết sạch tiền rồi”. Cô cúi đầu xuống, giọng nói lí nhí chẳng rõ ràng.

Thế nhưng Giả Thiên Hạ vẫn nghe rõ mồn một từng chữ từng câu, anh không kiềm chế được, châm chọc: “Hừm! Đừng có nói với anh là em phải lòng một tên trai trẻ yếu đuối nào đó, sau cùng bị hắn lừa gạt toàn bộ tài sản đấy nhé! Để đến lúc này chỉ còn biết lấy cớ là phá sản, thất bát nhằm che giấu anh.”

Số tiền đủ cho một gia đình khá giả ăn tiêu trong nhiều năm lại có thể hết dễ dàng vậy sao? Đúng là trò đùa nhạt nhẽo!

“Liên quan quái gì đến anh? Tin hay không thì tuỳ!”. Mỹ Mãn dần dần lấy lại khí thế đánh mất nãy giờ. Anh cho rằng ai cũng giống như anh, vừa mới kết thúc một chuyện tình khắc cốt ghi tâm là đã có thể tìm ngay một người nào đó bắt đầu nói chuyện yêu đương hay sao?

Thực sự thì Thiên Hạ không thể tin nổi, nhưng chuyện này đã không còn quan trọng nữa. Cho dù thực sự tồn tại tên đàn ông ăn bám lừa đảo đó thì anh cũng có thể coi như không thấy mà cho qua, điều quan trọng là cô ấy nhất định phải quay về: “Ngày mai chúng ta đi đăng kí kết hôn lại nhé, anh đành phải bạc đãi mình và nhất định sẽ chăm sóc em chu đáo.”

Không gian tĩnh lặng trong giây lát. Mỹ Mãn cố gắng kiềm chế mà không được, nổi giận đùng đùng: “Cút ngay đi! Rốt cuộc là anh chẳng hiểu gì về tôi cả! Anh cút ngay đi, tìm một người phụ nữ bất kì nào đó trong danh bạ điện thoại của anh mà chăm sóc, tôi thèm vào!”

Thiên Hạ cứ nghĩ rằng mình đã “hạ giọng” tới mức đủ thấp rồi, từng câu từng chữ đều chứa đầy tình ý, chí ít là cả cuộc đời này anh sẽ chỉ nói những lời đó với duy nhất mình cô mà thôi. Kết quả là người ta chẳng thèm chấp nhận, anh bị mắng một hồi, chẳng buồn phản kháng.

2 thoughts on “Mỹ Mãn: C3_P2: Ngày mai chúng ta kết hôn lại nhé!

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s