Tn PK Xhđ: C45_P1: Nhạc mẫu đại nhân không dễ đối phó

Lữ Nghị bắt đầu sợ hãi mẹ vợ từ ngày kết hôn.

Lúc còn đi học, anh nghe rất nhiều lần Nại Nại ca ngợi mẹ cô đã gian khổ thế nào, một thân một mình vừa nuôi con vừa kiếm sống. Tuy rằng ngay sau khi Nại Nại tốt nghiệp, bà tuyên bố nghỉ hưu, nhưng phong cách bao năm vẫn còn. Nói nhiều tới mức mỗi lần đến nhà Nại Nại, Lữ Nghị đều sợ hãi, ban đầu khuôn mặt tươi cười cùng với kiểu ăn mặc bà thím của mẹ Nại Nại khiến Lữ Nghị thoải mái hơn đôi chút. Mãi cho tới ngày Nại Nại xuất giá, cảm giác mẹ vợ thiện lương hoàn toàn huỷ diệt.

Hôm kết hôn, bà bắt Lữ Nghị đứng ngoài đợi đúng 2 tiếng đồng hồ rồi mới mở cửa. Những quan khách đến đón dâu nhất lượt kìm nén trước hành động một tay giao con gái một tay giao thư đảm bảo. Còn tân lang Lữ Nghị thì nếm đủ mọi khổ đau.

Lúc đó anh to gan suy nghĩ, may mà Tần gia chỉ có một người con gái, chỉ gả con gái một lần. Nếu không, không biết lại có người đen đủi nào khác đến chịu khổ chịu nạn.

Lúc quay về nhà, Nại Nại còn tưởng mẹ đang chuẩn bị phong ba bão táp sắp sẵn đợi mình. Cho dù không mắng, thì ít ra cũng không nói chuyện vài ngày. Ai ngờ, vừa chớp mắt đã ngót một tuần, chẳng có một động tĩnh nào hết. Càng như vậy, ngược lại cô càng cảm thấy bất an, thà cứ bị mắng một trận nên thân còn thấy an tâm hơn. Thế nên cô lặng lẽ tìm mọi cách lấy lòng mẹ, nhưng hiển nhiên là bà không chịu rồi.

Sáng sớm, Nại Nại cùng mẹ ra chợ mua thức ăn, đứng giữa một nhóm các bà thím, cô tất nhiên là nổi bật với mái tóc cột cao. Thế nên những mẩu chuyện tán gẫu linh tinh cuối cùng cũng lại xoay quanh cô.

“Con nhà bác năm nay hai mấy rồi?” Thím Lý hỏi.

“Đã 31 rồi đấy”. Mặt mẹ Nại Nại vẫn lạnh lùng. Nại Nại chỉ dám thận trọng xách túii đi theo sau, không dám nói lời nào.

“Nhìn trẻ lắm, xinh xắn khiến người ta rất thích, mắt mũi khuôn mặt rất giống bác”. Công phu khen người của thím Lý thật đáng khâm phục.

“Thực ra, cháu nó giống bố hơn”. Tuy đẩy công lao cho người khác, nhưng trong lòng mẹ Nại Nại vẫn rất vui, miệng khẽ nhấc lên.

Nại Nại thở phào nhẹ nhõm, vội vã niệm câu a di đà phật, may mà thím Lý khéo ăn nói, không thì không biết mặt mẹ còn sầm đến bao giờ.

Hôm đó khi cô gọi được điện thoại về nhà chứng minh mẹ mình chỉ đang tán gẫu chuyện phiếm với chị họ, chứ không phải nộ khí xung thiên báo cảnh sát, Nại Nại cũng chẳng dám ở lại bên Lôi Kính lâu, mau chóng được Lôi Kính chờ về nhà.

Nói anh chở cô về chi bằng nói 4 chiếc ô tô cùng lúc hộ tống cô về. Dưới trận thế lớn vậy, thái độ mẹ Nại Nại từ âm u nhiều mây chuyển thẳng sang mưa trút sét giật.

May mà Lôi Kính có việc không lên lầu, nếu không chắc chắn đầu đã dính chưởng, chỉ có điều lần này trên tay mẹ cô là chiếc muôi!!!

Từ hôm đó trở đi, không khí trong nhà quái lạ khác thường. Dù tin rằng không động tĩnh gì là tốt, nhưng mưa gió bão bùng sắp ập tới vẫn khiến người ta sợ hãi bất an.

“Có người yêu chưa?” Thím Trần xông xáo góp vui: “Nhà tôi có đứa cháu được lắm”.

Nại Nại khựng lại, đang định quay người giả bộ mua đồ không nghe thấy, thì tiếng nói sang sảng của mẹ như muốn thu hút tất cả ánh mắt về phía cô: “Có rồi! nghe nói là một…….có mở công ty”.

Nại Nại nhẹ nhõm, biết mẹ cô phải khó khăn lắm mới dằn ba chữ ‘xã hội đen’ không nói ra. Mặt mày hối lỗi, Nại Nại vội vã lấy một nải chuối chạy đến bên cạnh mẹ nói: “Mẹ! mẹ thích ăn chuối, mình mua nhiều một chút nhé”.

Thím Trần ngó qua giỏ đi chợ rồi tán thưởng: “Bà xem con gái hiếu thảo chưa kìa, mua gì cũng chọn loại to đẹp”.

Hic! Nại Nại không biết nên khóc hay nên cười, ghé sát người mẹ cười trừ bù lỗi.

“Thế lúc nào kết hôn?” Thím Trần không nén được tò mò, tiếp tục thăm dò.

Mẹ Nại Nại cau mày lại, quay sang nhìn cô: “Bà hỏi nó xem, tôi còn chưa gặp đấy”.

Nại Nại lí nhí cằn nhằn: “Cái này sao trách con được, sắc mặt mẹ mấy hôm nay tệ quá, con nào dám đưa về nhà”.

Mẹ Nại Nại lườm cô một cái, phía sau lưng cũng không còn câu hỏi nào nữa. Cô cúi đầu xách túi thức ăn, lẽo đẽo theo sau mẹ, giống như nàng dâu chịu uất ức, chẳng dám lên tiếng.

Bỗng vang lên tiếng gọi: “Nại Nại!”

Nại Nại giật mình quay đầu lại, thì thấy Lâm Trị đang mặc quần áo thể thao.

“Sao cậu lại ở đây?” Nại Nại cười nói từ bỏ khuôn mặt tội nghiệp chịu mắng khi nãy.

“Tôi? Đang tập thể dục buổi sang, nhà tôi ở gần đây!” Anh nở nụ cười lộ hàm răng trắng bóng, khiến Nại Nại phải thầm thốt lên, tuổi trẻ thật tốt, ngay nụ cười trông cũng thoải mãi dễ chịu hơn Lôi Kính.

Nụ cười của Lôi Kính, phải nói sao nhỉ, thường mang đến cảm giác thiếu nhân đạo, hoặc không cẩn thận sẽ bị ám toán. Nhưng cùng nụ cười ấy trên mặt Lâm Trị trông lại cực kì vô hại.

Thấy Lâm Trị định tới giúp mình xách túi, cô liền chần chừ, sợ người xung quanh hiểu lầm, vội vàng giải thích: “Không cần đâu, chúng tôi sắp về đến nhà rồi”.

Lâm Trị cười nói: “Đừng hiểu lầm, nhà bạn gái tôi cùng toà nhà với chị”.

“Thật không? Sao cậu lại biết?” Nại Nại ngạc nhiên hỏi.

“Hôm đưa bạn gái về nhà, tôi thấy bạn trai chị cũng đang tiễn chị”. Lâm Trị miệng vẫn mỉm cười.

Nại Nại cảm thấy hơi hụt hẫng, nhưng vẫn mỉm cười: “Vậy thì tốt quá! Sau này chúng ta có thể làm hàng xóm rồi”.

Thực ra nhiều chuyện trên đời luôn kì lạ vậy đấy. Tuy rằng lúc đầu chính mình từ chối, người ta tất nhiên có quyền lựa chọn khác, nhưng vẫn có chút tiếc nuối trong lòng.

Nhìn chung phụ nữ đều rất ích kỷ, dù là từ chối người ta, nhưng vẫn muốn có một chỗ trong trái tim người đó, và lúc nào cũng nhung nhớ về mình khôn nguôi.

Cô thở dài nói tiếp: “Khi nào cậu kết hôn, nhớ mang thiệp tới mời tôi, dù gì chúng ta cũng từng đi xem mặt nhau”.

Lâm Trị cười tít mắt: “Chắc chắn rồi, nếu không có chị khai thông đầu óc, sợ rằng bây giờ tôi vẫn loay hoay một mình. Bây giờ thì hay rồi, tôi đã tìm được người trong tim”.

Có lẽ, anh lại có một câu chuyện khác ẩn giấu sau đó.

Nại Nại cảm thấy chút xót xa, vội vã vẫy tay tạm biệt Lâm Trị rồi rảo bước đuổi theo mẹ. Không hiểu nổi tại sao mình lại phải chạy, tại sao lại hoang mang, cô chỉ bất giác muốn nhanh chóng rời khỏi chỗ đó, càng nhanh càng tốt.

Cô không thích ly biệt, cô mong muốn mọi người đều ở cạnh bên mình mãi. Tính cách kiểu công chúa này từ nhỏ đã có, dù bị bao người đả kích, nhưng đến nay vẫn tàn dư chút ít. Bây giờ Lâm Trị đã tìm được người tình như ý, Nghe đồng nghiệp nói Tiểu Trần sẽ kết hôn vào mùa đông, duy mình cô vẫn đang thận trọng, mò mẫm trên đường dài đi đến hạnh phúc.

Chuyện kết hôn hiện nay giống như một điều cấm kị. Anh và cô đều không ai nhắc đến nữa. Đương nhiên chuyện gặp phụ mẫu trước kết hôn cũng theo đó mà đẩy lui lại. Không phải không muốn mà là tìm không ra thời điểm.

Cô không thể nào hùng dũng nói với Lôi Kính: “Này, mẹ em muốn gặp anh, em với anh về nhà gặp mẹ đi”. Con người truyền thống như cô không thể làm thế được. Cô còn hy vọng, anh tự mình đến nhà ra mắt.

Thế là cô chỉ còn biết âm thầm cầu nguyện, mong ngày mẹ cô và Lôi Kính mau chóng đến.

Không phải cô muốn lấy chồng mà là rất rất rất muốn lấy chồng rồi.

Có một gia đình thuộc về riêng mình, có một đứa trẻ của riêng mình, thật hạnh phúc biết bao nhiêu!

Lôi Kính vẫn luôn có chút do dự về chuyện đến gặp mẹ Nại Nại.

Nói sao nhỉ, nhìn hành động cử chỉ hàng ngày của Nại Nại là biết mẹ cô dạy dỗ thành công. Trong mọi tình huống, cách xư xử của Nại Nại đều cho thấy rõ hai từ “gia giáo”. Nhưng con người Lôi Kính lại không thích ràng buộc, từ bé đã tự do sinh trưởng, sau này người nhà mất hết càng khiến anh cách xa ràng buộc quy tắc của gia đình. Trong các trường hợp càng gò bó, hành động của anh càng tuỳ tiện. Con người coi thường mọi quy tắc đạo đức như anh rất dễ đem lại ấn tượng không tốt cho mẹ Nại Nại. Nếu như bà phản đối chuyện của hai người, Nại Nại nhất định sẽ rất buồn, vậy nên anh không muốn Nại Nại khó nghĩ.

Thế nhưng, những lời nói của Lão Thất cũng khiến anh suy nghĩ nhiều.

Lão Thất nói: Nại Nại là một người truyền thống, sự ỷ lại và tín nhiệm vào gia đình của cô đạt ở mức độ cao nhất. Cho nên, nhận được lời chúc phúc của người nhà, cô mới có thể bình tâm vui vẻ, cũng thật sự thừa nhận sự tồn tại của Lôi Kính.

Cho nên Lôi Kính vẫn quyết định đi gặp mẹ vợ mà theo miêu tả của Hứa Thuỵ Dương là có khuynh hướng bạo lực.

Nói cho cùng, mẹ vợ là người giám hộ của bà xã, muốn ‘lừa bắt’ con gái người ta đi, chí ít phải qua cửa của bà trước.

Nại Nại vừa mở cửa, đã thấy Lôi Kính đứng đó, ngạc nhiên tới mức mắt sắp rụng ra ngoài.

Lôi Kính nhìn cô cười gật đầu rồi tự mình bước vào nhà. Nại Nại mất hồn chợt bừng tỉnh, nhanh chóng chạy theo sau anh, thì thầm hỏi: “Sao anh lại tới đây?”

Đặt làn hoa quả to bự lên tay cô, Lôi Kính hôn nhẹ lên trán Nại Nại rồi nói: “Đến ra mắt mẹ em”. Lời nói của anh khiến cô lâng lâng, nhớ lại những gì suy nghĩ sáng nay, mặt bỗng đỏ bừng.

Cô vừa muốn gả, thì đã có người chịu lấy!

Hai người đang đứng nhìn nhau tình tứ, thì mẹ Nại Nại đứng sau nhẫn nhịn hồi lâu cuối cùng cũng ho lên nhắc nhở: “Xong thì tìm chỗ nào ngồi xuống”.

Í, Nại Nại giật mình, hoang mang nói: “Mẹ, sao mẹ đứng sau lưng mà không lên tiếng?”

“Con cũng phải nhìn mẹ thì mẹ mới nói được chứ”. Bà bình thản trả lời.

Tên tiểu tử đáng chết, rõ ràng nhìn thấy bà đứng ngay phía sau mà vẫn tiếp tục cảnh tượng không lợi cho người già, đừng tưởng bà không biết anh đang định giở trò gì.

Cho dù Nại Nại bằng lòng cũng không được. Lại dám trêu ghẹo con gái trong địa bàn của bà. Tên tiểu tử đáng chết.

Lôi Kính quay người qua, cung kính tự giới thiệu bản thân: “Chào bác, cháu tên Lôi Kính, cháu là … bạn tốt của Nại Nại”.

Giây phút ngừng nghỉ giữa câu của Lôi Kính, tim Nại Nại như sắp bật ra ngoài, chỉ sợ anh dùng từ ngữ quá thân mật.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s