Tn PK Xhđ: C45_P2: Nhạc mẫu đại nhân không dễ đối phó

Mẹ Nại Nại gật đầu, ánh mắt nhìn lên nhìn xuống đánh giá, sau khi đã nhìn đối phương tỉ mỉ một lần, bà quay sang nói với Nại Nại: “Ngồi xuống đi, còn con mau đi rót nước”.

Thần thái Nại Nại không mấy thoải mái, nhìn Lôi Kính ra hiệu nói ít thôi, rồi mới quay người đi vào bếp.

Gần đây hình như mình chuyên đi rót trà pha nước? Nại Nại vừa tìm trà pha vừa nghĩ. Lần trước pha trà rót nước xong, đối thủ biến bạn bè, lần này không biết mẹ cô và Lôi Kính có bắt tay hoà thuận trong lúc cô pha trà không nữa? Nếu thực sự như vậy thì phải cảm ơn trời đất rồi.

Lôi Kính ngồi trên sô pha, dáng vẻ vẫn được xem là lễ độ, mắt nhìn vào người đàn bà thần thái giống hệt Nại Nại.

Anh nhớ lại những lời Lão Thất nói, Nại Nại từ nhỏ mồ côi cha, một tay mẹ nuôi nấng đến lớn, cho nên sự kính phục và ỷ lại vào mẹ là vô cùng lớn.

“Nại Nại nhà tôi không thông minh”. Bà thẳng thắn vào đề, lúc nói còn nhìn Nại Nại đang bận rộn trong bếp, nói khá nhỏ.

“Cái này cháu cũng biết”. Lôi Kính cười nói, sau đó cũng nhìn theo hướng mắt bà, Nại Nại đang bận rộn đi lại trong bếp, không biết đang tìm kiếm cái gì.

Trước mắt biểu hiện của Lôi Kính lúc này vẫn rất tốt. Nhưng bà không dám nhẹ dạ cả tin nữa. Biểu hiện trong lần đầu gặp mặt của Lữ Nghị cũng rất tốt. Ai ngờ rằng sau này lại có nhân tình nhân ngãi bên ngoài. Cho nên lần này bà phải “giữ thành” nghiêm túc, ra tâm ra sức vì con bé ngốc Nại Nại.

“Nhà tôi không tiền không thế, đương nhiên cũng không dám nhìn vào các nhà có tiền có thế. Nại Nại nhà tôi đời này đã chịu nhiều đau khổ, con bé lại chẳng thổ lộ với ai, nhưng tôi biết rõ nó luôn thấy buồn tủi. Từ nhỏ đã mồ côi cha, lớn lên lập gia đình thì chồng lại ngoại tình, rõ ràng là đã 30 tuổi vậy mà vẫn đơn thuần như đứa trẻ, giao con bé cho ai tôi cũng không an tâm”.

“Cháu cũng không yên tâm”. Lôi Kính cười tiếp lời mẹ vợ.

Bà cảm thấy bất ngờ trước câu trả lời của Lôi Kính: “Cậu có ý gì?”

“Nại Nại quá đơn thuần, quá lương thiện, để cô ấy bên ngoài coi như đợi người ta đến lừa, ít nhất để chỗ cháu thì không có ai dám lừa gạt cô ấy”. Thấy Nại Nại đang nhìn về phía mình, anh còn đưa tay lên vẫy. Tiếp đó là loảng xoảng một trận, hình như chiếc đĩa bị rơi trên sàn, anh càng nở nụ cười tươi rói.

“Tiếc là cái phúc này lớn quá, sợ rằng Nại Nại nó không hưởng được”. Mẹ Nại Nại lạnh lùng nói: “Nại Nại không chịu được khổ, cũng không hưởng nổi phúc, tốt nhất là cứ yên bình mà sống thôi”.

Lôi Kính lông mày nhếch lên, khuôn miệng giữ nguyên trạng thái tươi cười. Lão thái bà thật gian xảo, rõ là trong lời chất chứa bao ngụ ý.

Mẹ Nại Nại quay lại nhìn Lôi Kính cười: “Vậy thì hôm nay Lôi tiên sinh đến đây là vì…”

“Cháu yêu Nại Nại và cũng muốn kết hôn với cô ấy”. Lôi Kính đi thẳng vào mục đích chính.

“Ồ!” Sau khi nói một từ duy nhất đó, bà không nói thêm gì. Các cư xử đó làm Lôi Kính không biết nên phòng ngự ra sao.

Một hồi lâu sau chẳng ai nói gì nữa, tiếp đó thì Nại Nại bê nước từ trong bếp ra, đặt trên bàn, ngoan ngoãn ngồi cạnh mẹ, không mấy thoải mái ngồi nhìn Lôi Kính đối diện bị thẩm vấn.

“Cháu là nghiêm túc ạ”. Lôi Kính lại bổ sung thêm một câu.

“Năm nay Lôi tiên sinh bao nhiêu tuổi rồi”. Mẹ Nại Nại đột nhiên hỏi câu này khiến Lôi Kính không kịp trở tay.

Anh nghiêm nghị trả lời: “35 tuổi ạ”

“Nại Nại nhà tôi năm nay cũng 31 rồi, không phải con trẻ nữa”. Bà nói tiếp.

Nại Nại ngồi bên phản đối: “Con mới hơn ba mươi thôi”.

“Thế không phải là 31 sao?” Mẹ cô chẳng giữ chút thể diện nào cho con.

“Với tuổi này thì không còn chơi đùa được nữa. Lôi tiên sinh tướng mạo đường đường, hoàn toàn có thể tìm các cô gái trẻ tầm hai mấy. Cậu có thể nói tại sao lại thích Nại Nại nhà tôi? Phải chăng vì nó ngốc nghếch?”

“Đương nhiên không phải…” Câu chuyện đột nhiên trở nên khó khăn, Lôi Kính mỉm cười: “Cháu cảm thấy…”

“Không có gì là cảm thấy hay không. Mà phải nói rõ rằng, tôi nhận thấy điều kiện của cậu không phù hợp với gia đình tôi. Sự nghiệp, con người cậu và Nại Nại không tương xứng. Điều quan trọng nhất tôi thấy Nại Nại ở cùng cậu rất nguy hiểm. Đây cũng là một trong những nguyên nhân tôi không chấp nhận cậu”. Lời nói mẹ Nại Nại nghiêm túc và thẳng thắn.

“Cháu thấy Nại Nại đã thành niên 12 năm rồi, sao bác không hỏi ý kiến của cô ấy”. Lôi Kính nói.

Bà đưa mắt liếc nhìn Nại Nại đang ngoan ngoãn ngồi cạnh bên: “Nó? Cho dù nó 50 tuổi trong mắt tôi vẫn luôn là đứa trẻ, cho nên không cần phải nghe nó”.

Một câu từ chối thẳng thừng, không để lại chút đất xoay chuyển tình thế. Nại Nại chớp mắt một cái, níu lấy tay mẹ rồi nũng nịu: “Mẹ, con có thể nói không?”

“Không được”. Bà từ chối thẳng thừng như với ai kia.

Hic, hôm nay mẹ sao lại trở nên cương quyết vậy, Nại Nại đành nở nụ cười thương tiếc với Lôi Kính, bày tỏ mình đã tận sức tận lực rồi, nhưng vô ích, chẳng có cách nào khác.

“Nói khó nghe thì Nại Nại nhà tôi là bị người ta từ, dù cho ai đúng ai sai, đều cho thấy tôi dạy dỗ không thành. Trên người nó lại chẳng tìm được bao nhiêu ưu điểm, đương nhiên cũng không đáp ứng được sự mong đợi của Lôi tiên sinh. Sau này nếu nó theo cậu, nói không chừng vài ba ngày bị trả về nhà, lúc đó không chỉ nó không sống nổi, mà e rằng tôi cũng héo hon theo nó. Cho nên lần này tôi từ chối cậu, cậu đừng chỉ nói để thuyết phục tôi mà hãy làm gì khiến tôi có thể tin tưởng”.

Nại Nại lại níu tay mẹ lần nữa, bị bà đẩy ra không thương tiếc.

Lôi Kính nghiêm túc gật đầu: “Cháu sẽ làm”.

“Được, vậy đợi làm xong rồi hãy quay lại. Nại Nại tiễn khách!” Mẹ Nại Nại mỉm cười nói: “Bây giờ chắc Lôi tiên sinh muốn ra ngoài hít thở không khí trong lành”.

Lôi Kính hiểu ý đuổi khách của bà liền đứng dậy, cung kính cúi đầu chào: “Chào bác, cháu sẽ còn đến nhiều nữa”.

“Hy vọng là vậy”. Mẹ Nại Nại rót ấm trà trước mặt, uống một hụm rồi đứng dậy, quay vào bếp tìm trà. Con ranh này căng thẳng quá, chả buồn cho lá trà vào.

Chỉ còn lại Nại Nại với Lôi Kính, Nại Nại tiếc nuối nói: “Không ngờ mẹ em lại như thế”.

Lôi Kính ấn nhẹ mũi cô: “Nếu trước kia em không làm người phải lo lắng nhiều, thì bây giờ mẹ em có phải hao tâm tổn sức thế không? Bà còn định ép anh rút lui đấy”.

“Vậy anh đã rút lui chưa?” Không chừng cũng có khả năng này. Anh đường đường là xã hội đen, đâu chịu nổi lời phê bình và dạy dỗ của phụ nữ trung niên, hơn nữa lại còn không thể đứng dậy bỏ đi mà phải mặt dày ngồi đây nghe hết mới được về. Đổi lại là ai mà chẳng rút lui?

“Anh rút lui thì em có buồn hay không?” Anh cố tình trêu cô.

“Lôi Kính!” Cô tức giận hét tên anh lên.

“Hử?” Thấy nét mặt nghiêm túc của cô, anh cúi mặt xuống hỏi tiếp: “Sao thế?”

“Anh đi đâu mà chết đi!” Nại Nại nói vô cùng kiên định.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s