Mỹ Mãn: C3_P5: Ngày mai chúng ta kết hôn lại nhé!

Khi vừa bước vào quán, ngay lập tức Mỹ Mãn ý thức được mình đã làm chuyện quá bồng bột, ngốc nghếch, dễ dàng bị tác động bởi lời nói của người khác. Nếu như cô cứ xốc nổi như vậy mà xông vào thể hiện bản sắc “nữ hiệp” và nói với ả rằng: “Lão nương không phải dễ bắt nạt đâu!” thì tuy có thể giải trừ được nỗi hận trong lòng nhưng lại cho báo đài một đáp án chân thực nhất.

Ngốc quá đi! Đáng lẽ cô không nên đến đây!

Sau khi ngộ ra điều này, Mỹ Mãn mím môi, tuy không mấy cam lòng nhưng cũng đành quay người lặng lẽ rời khỏi chốn đó. Bỗng giọng nói ngọt ngào mà cô chẳng muốn nghe chút nào của người phụ nữ kia vang ra từ hành lang phía sau.

Có lẽ sợ người bên cạnh không nghe rõ mình nói gì, để át đi cả tiếng nhạc, hai người phụ nữ đó thi nhau lớn tiếng.

“Cậu cũng thật là, sao lại gây loạn cùng với ả Lâm Ái đó chứ? Lần này thì hay rồi, chị ta chiếm hết được sự ủng hộ, yêu mến của khán giả, còn cậu thì bị bao nhiêu người ghét bỏ, phỉ báng.”

“Thế thì đã sao nào? Chẳng qua lúc này chị ta chỉ muốn có được một chút lòng thương hại của mọi người thôi. Ai mà chẳng biết chị ta vì đã quá thời nên mới phải chuyển sang lĩnh vực sản xuất chương trình? Lẽ nào mình phải sợ chị ta sao?”

“Cậu đừng có coi nhẹ cư dân mạng, sự việc này để vỡ lở ra rồi, cậu có thể sẽ chết vì miệng lưỡi thiên hạ đấy.”

“Không nghiêm trọng đến mức đấy đâu…”. Giọng nói của Mạc Tường tuy vậy cũng lộ ra đôi chút lo lắng, sợ hãi.

“Ai mà biết được chứ? Tóm lại sau này ai đắc tội với Đinh Mỹ Mãn thì thảm thương rồi. Thật không ngờ chị ta thân thiết với Lâm Ái. Mà cũng chẳng biết hơn một năm nay chị ta đi đâu, nói không chừng đã tìm được chỗ dựa vững chắc rồi cũng nên.”

“Thôi cho tớ xin, dựa vào khuôn mặt và bộ dạng đó sao?”

“Cũng đúng! Cần nhan sắc thiếu nhan sắc, cần mưu mẹo thiếu mưu mẹo, nếu như thực sự tìm được chỗ dựa vững chắc thì sao lại còn quay lại đây chịu khổ chịu sở chứ?”

Bọn họ cười rú lên với nhau, hoàn toàn không chú ý đến Đinh Mỹ Mãn đang nắm chặt tay, nghiến răng nghiến lợi ngay gần đó.

Tiếng cười thật gian trá, quỷ quyệt! Hai con đàn bà gian ác! Bảo cô làm thế nào để nuốt trôi mối hận này đây? Làm thế nào đây?

Không thể nào chỉ vì cách nhìn của mọi người xung quanh và cái hư danh mà ngược đãi bản thân kiểu này được! Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, Mỹ Mãn đã nghĩ thông suốt mọi thứ. Ngày mai dù có xảy ra chuyện gì thì cô cũng chẳng thèm quan tâm, kiểu gì tối nay cô cũng phải xả giận cái đã, phải “đánh” cho con đàn bà đó một trận nên thân để sau này mỗi lần nghe thấy cái tên Đinh Mỹ Mãn là nước mắt đầm đìa luôn!

Suy nghĩ đồng nghĩa với hành động chính là đặc trưng xưa nay của Mỹ Mãn. Cho nên khi còn suy nghĩ chưa hết, cô đã cầm lăm lăm trong tay chiếc giày cao gót, xông thẳng sang chỗ Mạc Tường.

Mục tiêu chỉ còn cách một khoảng rất gần thôi thì đột nhiên có một bàn tay xuất hiện từ phía sau nắm lấy vai cô, dùng sức vừa phải, nhưng cũng đủ để ngăn cản hành vi xốc nổi, đồng thời kéo cô ngã vào lòng mình.

“Ai? Ai đấy?”. Không kịp phòng bị gì, cô đưa tay quờ quạng, vừa vùng vẫy vừa cất tiếng gặng hỏi.

“Tôi”. Câu trả lời cụt lủn.

Mỹ Mãn thôi không vùng vẫy nữa, ngoan ngoãn quy thuận như một chú cá biết điều, trong lòng hân hoan: “Lăng Gia Khang?”

“Ừ”. Lăng Gia Khang dần thả tay ra nhưng vẫn giữ khoảng cách rất gần, khiến cô có thể cảm nhận được hơi thở của anh: “Phóng viên ngập phòng, em muốn ngày mai lên báo với tít giật gân “Đinh Mỹ Mãn thân mật với giám đốc công ty giải trí nổi tiếng” hay là “Đinh Mỹ Mãn đánh ghen với tình mới của chồng cũ” đây?”

“Hả?”. Sao anh ta lại biết ở đây có phóng viên?

“Giác quan thứ 6 mẫn cảm của người trong nghề”. Dễ dàng nhận ra sự nghi hoặc của Mỹ Mãn, Lăng Gia Khang cũng chẳng keo kiệt gì lời nói mà không giải thích cho cô. Cảm giác được đôi mắt hình viên đạn tràn đầy sát khí ở ngay gần đó đang nhìn chăm chăm vào mình, đồng thời sát khí ấy càng lúc càng tiến lại gần, Lăng Gia Khang lặng lẽ ngẩng mặt lên, nhìn thẳng vào Giả Thiên Hạ đang đi tới chỗ họ. Anh tỏ vẻ như không có chuyện gì, lại càng ôm Mỹ Mãn thân mật hơn.

“Anh quay về đây lúc nào thế?”. Vẫn tưởng rằng Lăng Gia Khang đang ra sức giải vây cho mình, lại cộng thêm tình bằng hữu sớm chiều bên nhau hơn một năm nay nên cô chẳng mấy để tâm đến những hành động mà người khác nghĩ rằng chỉ tình nhân mới có.

“Anh đưa em về nhà nhé!”. Anh không trả lời mà kéo Mỹ Mãn rời khỏi chỗ đó, bởi nếu tiếp tục ở lại chính là tạo cơ hội cho tình địch xông lên.

Mỹ Mãn không nhìn thấy Giả Thiên Hạ đang ở phía sau mình, cô mơ màng để mặc Lăng Gia Khang kéo ra khỏi quán bar. Từng đợt gió thốc vào mặt cuối cùng cũng khiến cô tỉnh táo hơn đôi chút, nhớ lại mục tiêu quan trọng của chuyến đi này: “Nhưng còn con đàn bà đó…”

“Mặc dù tiền của anh là để dành cho người vợ tương lai nhưng dùng để giúp bạn bè xử lí rác rưởi thì vẫn rất sẵn lòng”. Hàm ý của câu nói này chính là những chuyện nhỏ nhặt củ hành cây tỏi đó không nhất thiết phải để đích thân cô ra tay, anh sẽ giúp cô xử lí rất “ngọt”.

“Nhưng mà…”. Mỹ Mãn vẫn cảm thấy đắn đo.

“Anh mời em đi ăn khuya nhé!”

“Được đấy!”. Vậy mới bảo, một khi phụ nữ đã bị tóm được điểm yếu thì sức kháng cự sẽ kém vô cùng, dễ dàng bị nắm trong lòng bàn tay.

Đến khi đuổi kịp ra ngoài, Giả Thiên Hạ chỉ biết đứng đó lặng nhìn theo đuôi xe mà thôi. Sau khi ảo não lẩm bẩm chửi rủa vài câu, quay sang nhìn Tạ Mục Đường với ý định rõ mồn một là theo ra ngoài để xem kịch hay, anh đành nén nhịn, nhưng vẫn không nuốt nổi mối hận bị nẫng tay trên: “Mau đưa mình chìa khoá xe!”

“Cậu đùa à, mình cũng giống như cậu thôi. Đi ra ngoài chủ định uống rượu nên chẳng bao giờ lái xe cả”. Tạ Mục Đường không phải người trong cuộc nên nhẹ nhàng nhún vai giải thích.

Anh chỉ còn nước nhìn về cuối phố, nơi chiếc xe đã chạy mất tăm mất tích từ bao giờ với ánh mắt không cam tâm.

“Thì ra là Lăng Gia Khang. Thú vị đây! Hai người bọn họ thân thiết như vậy từ khi nào nhỉ?”. Tạ Mục Đường thực sự rất thích làm những chuyện kiểu như thêm dầu vào lửa.

“Mình biết ngay là tên Lăng tú ông đó đã có mưu đồ từ lâu rồi mà.”

Giả Thiên Hạ gằn giọng, giọng nói chứa biết bao sát khí và có cả nỗi chua xót nữa, chỉ tiếc rằng tên Lăng tú ông được nhắc đến hoàn toàn không cảm nhận được, hơn nữa còn đang sung sướng hưởng thụ cảm giác “ôm mĩ nhân trong tay” ra về ngạo nghễ.

Advertisements

One thought on “Mỹ Mãn: C3_P5: Ngày mai chúng ta kết hôn lại nhé!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s