Tn PK Xhđ: C46_P1: Giành chiến thắng cũng có thể đi đường tắt

Mẹ Nại Nại rất thích xem phim bi kịch gia đình, tình tiết khiến bà không chịu nổi nhất chính là, chỉ cần nhân vật nữ chính có thai với người đàn ông nào, thì không quan tâm người đó đạo đức và gia cảnh ra sao, vồ lấy người ta, sống chết phải gả cho người đó bằng được.

Câu bình phẩm kinh điển của bà đối với những câu chuyện kiểu này là: Đây có phải bại não hay không?

Không chỉ bản thân thấy đau xót khó chịu, bà còn lôi cả Nại Nại vào, thế là cô đành đưa ra lời bình phẩm mang tính thời đại: Đây chính là thánh mẫu!

Mỗi tối mẹ Nại Nại và Nại Nại đều cùng nhau ngồi xem phim bi kịch, nhưng đến khi sự việc xảy ra với mình thì…

Dùng câu nói thường hay có trong phim truyền hình, câu đó thể nào nhỉ: Chỉ có trời mới biết…

***

 “Mẹ, sao mẹ lại đối xử với anh ấy như thế?” Nhìn theo bóng dáng Lôi Kình dưới sân lầu hiu quạnh, Nại Nại cảm thấy lo lắng.

Mẹ Nại Nại chậm rãi nói: “Nếu để mẹ mắng cho nó một trận nó không dám tới nữa đâu, loại đàn ông bất tài thế con dám lấy sao?”

Nại Nại rất uất ức nói: “Nhưng người ta cũng lớn tuổi rồi, ai mà nỡ để mặt già của họ chịu bị nhà gái thuyết giáo cho một bài?”

Mẹ Nại Nại lặng đi một lúc, hồi lâu sau mới nói tiếp: “Việc này vốn là của cha con, giờ đặt lên vai mẹ, mẹ có thể không nghiêm khắc được không? Lần trước đã nhìn nhầm một lần rồi, lần này sao để con đi lầm bước nữa?”

Nghe thấy những lời này của mẹ, Nại Nại liền rưng rưng nước mắt.

Nại Nại luôn luôn cho rằng chuyện ly hôn là của riêng mình, đúng cũng được, sai cũng xong, không liên quan gì đến người nhà hết. Nhưng người mẹ kiêm nhiệm trọng trách người cha này lại coi đó là lỗi lầm của mình. Bà cảm thấy day dứt, nghĩ rằng sự chiều chuộng từ khi còn bé đã hại Nại Nại, nên mới dễ dàng ly hôn với người ta. Tuy biết rằng không làm được gì, nhưng bà cảm thấy nỗi đau của Nại Nại còn đau đớn hơn tự cắt da cắt thịt mình.

Cho nên, lần này bà phải chịu trách nhiệm với Nại Nại, cũng là có một lời giải thích rõ ràng với cha Nại Nại.

***

Nại Nại với Lôi Kình lại xa nhau vài ngày, lý do rất đơn giản, mẹ Nại Nại nói, con gái thì phải biết giữ gìn.

Trước yêu cầu khá buồn cười của mẹ Nại Nại rằng phụ nữ ngoài ba mươi phải biết giữ gìn, Nại Nại cũng đành bó tay. Buổi tối thi thoảng cô nói chuyện với Lôi Kình qua điện thoại, tán gẫu một vài chuyện thú vị. Nhưng đối với người đàn ông như Lôi Kình, chuyện chỉ nói chuyện điện thoại, nhìn không thấy, sờ không hay thật sự khó chịu. Vậy là anh mệnh lệnh cho Nại Nại phải tìm được lý do ra ngoài, bồi thường nỗi khổ tương tư cho anh bấy lâu.

Nại Nại bị dày vò lâu, đành lấy cớ Tiểu Trần sắp kết hôn, phải cùng cô bé đi chọn váy cưới, xin mẹ ra ngoài. Đang tưới nước cho hoa, mẹ Nại Nại ‘hừ’ hai tiếng: “Con xem tốc độ của người ta kìa. Đi đi.”

Khi làm chuyện chột dạ Nại Nại thường không tỉ mỉ, rõ ràng nói đi dạo phố vậy mà lại đi giày cao gót, trước khi đi còn không quên chỉnh lại kiểu tóc, kẻ chút lông mày. Mẹ Nại Nại biết thừa sự việc không hề đơn giản, chẳng qua là chả buồn vạch trần, để mặc cô ra ngoài thả lỏng tinh thần.

Lôi Kình lái xe đến cửa khác của khu nhà đứng đợi, Nại Nại vừa thò đầu ra khỏi sân, anh đã đứng bên cạnh kéo tay cô, xoa nhẹ mái tóc rồi nhẹ cười: “Thật không ngờ mới mấy ngày không gặp em đã béo lên rồi.”

“Béo lên hả? Trời lạnh nên em phải mặc nhiều thôi hiểu không?” Nại Nại vội vã giải thích.

“Vậy sao? Vậy mặt em mặc cái gì?” Lôi Kình hình như chẳng biết nói lời ngọt ngào, toàn thốt ra những lời chọc tức chị em phụ nữ.

Nại Nại lườm anh một cái, bày tỏ không buồn bàn luận tiếp về chuyện này nữa.

Thấy cô không nói gì, anh hơi ngại ngùng: “Về biệt thự số 21 nhé?”

“Em không thích, ở đó một đống người. Mấy hôm nay em thấy buồn ngủ lắm, chỉ muốn trốn ở chỗ nào ngủ một giấc cho đã.” Vừa nói cô vừa ngáp cái ngon lành.

“Mẹ không cho em ngủ sao? Sao lại buồn ngủ tới mức đó?” Lôi Kình cau mày, khởi động xe.

Nại Nại lại lườm anh cái nữa: “Mẹ là mẹ đẻ của em, sao lại không cho em ngủ được? Chỉ là buổi sáng mẹ dậy sớm, em muốn ngủ thêm chút cũng không được.”

Lôi Kình nhếch môi cười: “May mà em không được ngủ, chứ ngày nào cũng để tự tỉnh giấc, chắc em sẽ biến thành Nhị sư huynh[1] mất.”

Cảm giác ấm áp trong xe khiến người ta càng buồn ngủ, Nại Nại lấy tay che miệng, quay người sang nói với Lôi Kình: “Anh thích nghĩ sao thì nghĩ, em ngủ chút đã, đến nơi thì nhớ gọi em nhé.”

Lôi Kình cởi áo khoác ngoài choàng lên người Nại Nại. Cảm nhận hơi ấm toát từ trong áo ra, qua khe áo cô khẽ khàng mở mắt thấy Lôi Kình một tay lái xe, một tay kéo áo cho cô. Cảm giác ấm áp mạnh mẽ khác hẳn xuyên thấu trái tim nhỏ bé của Nại Nại.

Nại Nại nở nụ cười nơi khóe môi, không thể phản kháng nổi tiếng gọi của Châu Công[2], quẫy hai cái nữa, rồi từ từ chìm vào giấc ngủ.

***

Lúc Nại Nại tỉnh dậy, bốn bề sáng chói, chiếc đèn treo trên trần nhà khiến cô mơ màng, tìm kiếm xung quanh. Lôi Kình nắm lấy tay cô thì thầm: “Làm gì thế? Tôi ở đây mà.”

“Anh bế em lên à?” Nại Nại lầu bầu trong mơ màng i.

“Ùm, em ngủ say quá!” Lôi Kình thấy lạ hỏi: “Trước đây, anh xoay người em cũng kêu phiền, bây giờ sao thế?”

“Chẳng biết nữa, chỉ thấy buồn ngủ, ngày nào cũng chỉ muốn nằm trên giường không thức dậy.” Nại Nại thản nhiên nói.

“Đứng dậy, chúng ta đi bệnh viện khám.” Lôi Kình ra lệnh.

“Sao phải thế? Em vẫn rất ổn mà.” Nại Nại không hài lòng khi phải rời khỏi chiếc giường ấm áp êm dịu này.

“Sao em cứ mơ mơ màng màng thế? Tôi hỏi em, tháng này cái kia của em đến chưa?” Sao cô lại ngốc nghếch như thế, một chút cảnh giác của phụ nữ cũng không có. Mặt Lôi Kình đầy vẻ thần bí.

“Hình như, hình như chưa tới.” Nại Nại giật thót tim, lập tức bật người ngồi dậy.

Tháng này cô quá bận rộn, nào là nghênh đón hai tình địch, lo lắng anh bị kẻ thù tìm đến, rồi cả chuyện ra mắt thất bại nữa. Hầu như không có cơ hội để thở, đến lúc hết bận rộn thì mới phát hiện, thân thích quan trọng như thế đã không ghé thăm.

Trời ạ, càng nghĩ càng sợ hãi, nếu chuyện đang lo lắng là thật, thì lần này không chết cũng bị lột da.


[1] Chỉ Trư Bát Giới, huynh đệ thứ hai của Đại sư huynh Tôn Ngộ Không

[2] Theo truyền thuyết Trung Quốc, “đi gặp Châu Công” có nghĩa là đi ngủ

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s