Mỹ Mãn: C3_P6: Ngày mai chúng ta kết hôn lại nhé!

Rõ ràng cảm nhận được có phóng viên bám đuổi phía sau nhưng Lăng Gia Khang chẳng hề e sợ. Anh xuống xe, đi vòng qua phía bên kia mở cửa cho Mỹ Mãn. Anh “hồn nhiên” nắm tay cô rồi cả hai cùng tiến vào nhà hàng Ý ở gần đó. Những hành động thân mật, tình tứ như vậy trong mắt của người khác đích thị là của một đôi tình nhân đang yêu nhau say đắm.

Chỉ duy nhất Đinh Mỹ Mãn ngây thơ, khờ dại không thấy gì khác lạ, vẫn còn đang kịch liệt phê phán, bất mãn với Mạc Tường: “Anh nói xem, có phải con đàn bà đó đầu óc có vấn đề không? Em chưa bao giờ gặp một kẻ thứ ba nào mặt trơ mày trẽn như ả. Cứ làm như là em đã cướp chồng ả ta không bằng! Đã thế lại còn đích thân rêu rao trên báo đài nữa chứ, đúng là ngu ngốc!”

“Đúng là rất ngu ngốc!”. Lăng Gia Khang tốt bụng đưa cô vào chỗ ngồi, hết sức ân cần, dịu dàng, lại còn cố ý chọn chỗ sát cửa sổ. Có nên coi anh là người rất tận tâm với các phóng viên chuyên săn tin không nhỉ?

“À quên, anh vẫn chưa nói với em tại sao tự nhiên anh lại quay về. Không phải vẫn chưa làm xong việc tuyên truyền hay sao?”. Cô chậm rãi nói, cuối cùng cũng vứt được Mạc Tường đáng ghét ra khỏi đầu.

“Vì anh cảm giác là phương hướng của em rất tệ, sợ em bị lạc đường nên quay về cùng đi với em”. Vừa lật giở quyển thực đơn do cô nhân viên mang tới, anh vừa thuận miệng trả lời.

“Lạc đường?”. Cụm từ đầy ẩn ý này, Đinh Mỹ Mãn khó lòng hiểu ngay lúc này được.

Sau khi gọi xong các món ăn, anh nhấp một ngụm nước, nhìn Đinh Mỹ Mãn và hỏi: “Em có còn nhớ mục tiêu phấn đấu của mình không?”

“Mục tiêu phấn đấu”?

Đương nhiên là cô không thể nào quên được, kể từ sau một ngày đẹp trời, Lăng Gia Khang dắt cô tới một vườn nho người ta muốn nhượng lại, lừa gạt, dụ dỗ cô cùng góp vốn mua lại mảnh vườn đó thì mục tiêu phấn đấu trong cuộc đời của cô chính là… kiếm tiền! Chăm sóc vườn nho! Đợi thu hoạch bội thu của 10 năm sau!

“Xem ra vẫn còn nhớ?”

Đinh Mỹ Mãn là người đơn giản, người ta vừa nhìn nét mặt đã biết cô đang nghĩ gì. Lăng Gia Khang đáp trả lại phản ứng của cô bằng một nụ cười rạng rỡ: “Chắc không có gì thay đổi chứ? Anh có nên nhắc nhở cho em nhớ rằng em quay trở về nước là vì muốn làm việc, chứ không phải vì Giả Thiên Hạ?”

“Đương nhiên rồi!”. Mỹ Mãn chẳng thèm nghĩ nhiều, gật đầu lia lịa. Câu này không chỉ nói cho một mình Lăng Gia Khang nghe mà còn để tự khẳng định thêm ý chí của bản thân. Đúng vậy, cô quay về nước mục đích là để làm việc kiếm tiền, đối với cô, Giả Thiên Hạ chỉ còn thuộc về quá khứ thôi!

Là giám đốc một công ty quản lí ngôi sao hàng đầu, nhất định phải “gian” hơn các nhà buôn khác, Lăng Gia Khang không bao giờ làm những vụ đầu tư không có lãi. Cũng giống như việc bỏ rất nhiều tiền bồi dưỡng đào tạo một người mới vậy, anh có thể cho Đinh Mỹ Mãn rất nhiều, thậm chí có thể đóng vai trò một người bạn thân thiết ở mức độ mà cô có thể chấp nhận để ở bên chăm sóc cô, nhưng tất nhiên trước hết là cô phải ngoan ngoãn nghe lời và biết cảm tạ, báo ân. Và đương nhiên từng hành động, lời nói lúc này của Mỹ Mãn khiến anh rất hài lòng.

“Nói đi, anh có thể giúp gì được cho em?”

“Em cần có một người dẫn chương trình, em đã bàn bạc trước với Tiểu Ái rồi, cô ấy cũng đã bằng lòng, giờ chỉ còn chờ cái gật đầu của anh nữa là xong.”

“Cái cô Mạc Tường gì đó không phải cũng rất ổn sao, hơn nữa lại là người của đài truyền hình bên em, đâu cần thiết phải chạy đến chỗ anh chọn lựa chứ?”. Anh như một chú báo đang bực bội, ra sức phòng vệ, âm thầm nhận ra “con mồi” của anh không ngoan ngoãn như đã nghĩ.

“Anh không phải không biết quan hệ giữa em với cô ta, làm sao hợp tác được…”

“Đinh Mỹ Mãn, anh rất tò mò muốn biết em có ghét bỏ bạn gái trước đây của anh như vậy không.”

“Hả…?”. Bạn gái trước kia của anh thì liên quan quái gì đến cô?

Không cần chờ câu trả lời nữa, biểu hiện trên khuôn mặt cô chính là đáp án chính xác nhất. Anh cảm thấy rất khó chịu nhưng vẫn nén nhịn lại, tốt nhất vẫn nên cho cô ấy thêm thời gian. Gia Khang than thở nhượng bộ: “Thôi bỏ đi, vậy cát sê là bao nhiêu?”

“Còn phải trả cả cát sê nữa hả?”. Thực tế đã chỉ rõ, Lăng Gia Khang có nhượng bộ, nhưng không phải là một bước mà chỉ là nửa bước thôi!

“Phí lời, em đâu có phải bà xã của anh, đương nhiên không thể hưởng quyền lợi cùng sở hữu tài sản rồi, cùng lắm chỉ có thể giảm 20 % thôi.”

“ …”

“Hoặc là anh sẽ cùng em đêm nay, mua một tặng một?”. Lăng Gia Khang ra vẻ liều mình xông lên, dù đầu tư lỗ vốn cũng vẫn làm.

“Lăng Gia Khang, sao anh không đi chết đi?”. Tiếc rằng Đinh Mỹ Mãn hoàn toàn không nể mặt.

Cô ngây thơ cho rằng đây đơn thuần chỉ là một câu nói đùa, cũng giống như những câu nói bông đùa qua điện thoại hồi mới quen Lăng Gia Khang vậy, kiểu như “Em mau li hôn với Giả Thiên Hạ đi, thầy bói phán rằng anh với em hợp số hợp mệnh hơn đấy!”. Những con người lăn lộn lâu ngày trong ngành giải trí, hầu hết đều giỏi trong những câu nói nửa đùa nửa thật như vậy.

Thế nhưng Mỹ Mãn chưa đủ nhạy bén để hiểu rằng không có người đàn ông nào đùa cợt kiểu này với người phụ nữ mà anh ta không có tình cảm gì.

Sắc trời sáng trong, ánh mặt trời xuyên qua lớp mây dày đặc, chiếu rọi vào trong phòng, bắt đầu một ngày mới bất thường.

Tờ báo mới có lượng xuất bản lớn nhất thành phố nóng hổi ra lò, một mẩu tin với tiêu đề “Vợ chồng năm xưa tìm niềm vui mới” nằm ở vị trí không quá gây chú ý nhưng cũng khó lòng mà bỏ qua được. Trong bài báo đó, Mạc Tường chính thức bị gọi là “kẻ thứ ba đáng ghét”, còn Giả Thiên Hạ, tên phụ tình dưới ngòi bút của người viết thì đang thực sự khiến người khác tò mò vì thời gian bắt đầu ngoại tình.

Nhưng đó không phải là điểm chính, quan trọng là những tấm ảnh minh hoạ ở trong bài báo này. Có tấm là Giả Thiên Hạ với Mạc Tường cùng bước vào quán bar 419. Có trời chứng dám anh chẳng qua là tình cờ gặp Mạc Tường trước cửa quán bar mà thôi. Lại có tấm chụp Lăng Gia Khang và Đinh Mỹ Mãn cùng tận hưởng bữa tối lãng mạn tại nhà hàng nào đó. Nhưng tấm ảnh thu hút chú ý nhất chính là hai người họ ôm nhau trong quán bar 419.

Kim đồng hồ vừa chỉ đúng số 6, những dòng người làm tăng ca thâu đêm suốt sáng đang chuẩn bị ra về thì nhìn thấy nhà sản xuất trước giờ thường xuyên đi muộn về sớm, suốt ngày xin nghỉ của đài lê tấm thân mệt mỏi bước vào văn phòng. Đằng sau lưng anh còn kéo theo một chiếc xe đẩy, trên xe chất đầy báo chí, từng đống từng đống. Dù là một nhà sản xuất chương trình nhạy bén, giỏi giang đến đâu cũng không lúc nào phải mua nhiều tờ báo giống nhau như thế này.

“Tiếp tục mua đi, hãy mua tất cả những tờ báo mà cậu có thể nhìn thấy!”. Rõ ràng là cho dù đã nhiều thế này nhưng Giả Thiên Hạ vẫn cảm thấy chưa đủ, vẫn tiếp tục nhờ vả mua thêm.

“Thiên Hạ, thực ra… cậu không cần phải quá khích như vậy, hạn sử dụng của báo rất ngắn, báo cũ rồi biết xử lí sao đây…”. Giọng nói mệt mỏi của Tạ Mục Đường truyền qua điện thoại. Đàn ông thất tình thực sự đáng sợ, cả một đêm dài dằng dặc không chỉ giày vò bản thân mà ngay cả bạn bè thân thiết cũng gặp xui xẻo với họ.

“Cậu không biết Lâm Tắc Từ sao? Chưa từng nghe qua sự kiện Hổ Môn đốt thuốc[1] sao?”. Giờ còn biết làm thế nào nữa, lẽ nào lại để những tờ báo với tấm ảnh ôm ấp hôn hít của Lăng Gia Khang và Đinh Mỹ Mãn tràn lan khắp nơi sao? Tất nhiên là phải gom lại, đốt cho bằng hết đi chứ còn gì nữa? Tốt nhất là không nên nhìn cho khỏi bẩn mắt!

Tạ Mục Đường im lặng.

Những người không hiểu việc gì đang xảy ra đứng xung quanh hóng chuyện cũng im lặng.

Nghe sự việc thì có vẻ rất nghiêm trọng, ngay cả khâm sai đại thần Lâm Tắc Từ của triều Thanh cũng bị lôi vào.

Chính trong không gian yên ắng tĩnh mịch đó bỗng vang lên một bài hát với ca từ như sau: “Tối qua, em tay trong tay với người ta. Anh chợt nhận ra mình rơi lệ, mình đố kị. Muốn chia tay em, muốn gạt bỏ hình ảnh trong tâm trí. Anh hận chính mình vì không đủ dũng khí. Lần tới gặp em vẫn chẳng thể nhẫn tâm, mãi mãi bại trận trước em…

Giả Thiên Hạ như bị sét đánh ngang tai, dừng ngay bước chân, chậm rãi quay đầu lại, muốn nhìn cho rõ xem tên “có mắt như mù” nào đã hát bài hát tệ hại như vậy. Nếu như đã tự mình sáng tác nhạc thì cũng nên viết lời cho nó tử tế, có cần thiết từng câu từng chữ đều như đâm vào tim anh như thế không?

Anh vẫn còn chưa ngắm rõ xem tên chết giẫm nào nổi hứng hát hò vào lúc này thì gần đó vang lên tiếng động kì lạ. Những người vốn dĩ đứng đó chờ xem kịch tự động giải tán, cả khu văn phòng bỗng nhiên im bặt. Đập vào mắt Giả Thiên Hạ lúc này chính là hình ảnh Giả đại lão gia vừa hát vừa nhí nhảnh bước tới phía mình.


[1] Sự kiện Hổ Môn đốt thuốc khơi mào cho chiến tranh Nha phiến của Trung Quốc diễn ra vào tháng 6 năm 1839. Lâm Tắc Từ đã ra lệnh cho thiêu huỷ toàn bộ số nha phiến thu được của thương gia nước ngoài tại bờ biển Hổ Môn, Trung Quốc.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s