Mỹ Mãn: C3_P7: Ngày mai chúng ta kết hôn lại nhé!

“Bố đến đây có việc gì?”. Một cảm giác không lành tràn tới, lông mày Giả Thiên Hạ nhíu chặt lại.

“Con dâu của ta… à, là trước đây thôi… Ý ta muốn nói là con dâu cũ của ta đã lên báo”. Giả đại lão gia không sợ chết, muốn đùa với “hổ dữ”, tuy rằng tin không quá nóng nhưng ông vẫn vui sướng ve vẩy tờ báo trong tay, liếc mắt nhìn chiếc xe đẩy chất đầy báo rồi nói: “Lượng phát hành của tờ báo này lớn lắm, anh muốn một tay che trời, giấu nhẹm sự việc này cũng khó.”

Câu nói này quá chuẩn xác! Cho nên Giả Thiên Hạ chẳng thể tìm nổi điểm nào để phản bác, chỉ đành nghiến răng nghiến lợi lặng lẽ bước về phía phòng làm việc, chẳng thèm để ý đến “lão nhân gia” xem ra đang rất hân hoan phía sau lưng mình.

“Con trai này, cứ nghe lời ta một lần đi, thiên hạ khắp nơi toàn cỏ lạ, hà tất cứ phải quyến luyến đám cỏ héo tàn đó làm gì? Cái cô MC lần trước bị ta bắt cóc rồi vứt lên xe con cũng rất được, ngoại hình xinh đẹp, lễ phép biết điều chứ không giống như người phụ nữ kia…”. Giả đại lão gia hình như vẫn còn chưa thoả mãn, ông tiếp tục đi vào phòng làm việc của con trai, dùng tay gõ mạnh lên tấm ảnh đen trắng in trên mặt báo vài lần, tiếp tục mắng mỏ: “Ăn, ăn, ăn! Mẹ kiếp, lúc nào cũng chỉ biết ăn với chả uống thôi. Đói quá hay sao mà còn “ăn” cả miệng của đàn ông nữa!”

“Bố, con thực sự muốn biết tại sao bố còn kích động hơn cả con thế?”. Anh ngẩng đầu nhếch miệng cười, đoạt lấy tờ báo đang bị Giả lão gia ấn dưới mặt bàn.

Ánh mắt của anh tự động hướng về bức ảnh mà mình làm nhân vật chính, rồi nhìn ra phía góc trái, nheo nheo mắt, dường như sự tức giận có thể bộc phát lại bất cứ lúc nào. Coi anh là thằng mù sao? Chỉ là cái ôm thôi, có cần phải thân thiết như vậy không? Tình cảm giữa họ sâu đậm đến đâu? Có thể sâu đậm hơn tình cảm thanh mai trúc mã chăng? Dù gì cũng đã có ràng buộc với nhau bằng một tờ giấy, thế mà cô lại có thể nói quên là quên ngay được sao?

“Ta đương nhiên là kích động rồi, cô ta có niềm vui mới thì sẽ không còn bám riết lấy con nữa. Con có thể bỏ hẳn cô ta, làm sao ta lại không vui sướng được chứ? Có điều nói đi cũng phải nói lại, ta nghĩ lại rồi, cái cô MC lần trước đó… thực ra thì… ừm… cũng chỉ tàm tạm thôi, khí chất tầm thường quá!”. Giả lão gia có vẻ trầm tư hơn, chân vắt chữ ngũ, dáng vẻ đầy suy tư, lo lắng, thế nhưng những lời nói ra lại quá đỗi quái dị: “Tiểu Hạ, ngoan nào, nói cho ta nghe, con còn phải lòng ai nữa, ta sẽ “bắt cóc” về đây cho!”

“Bố…”. Đôi mắt anh long lanh, nhiệt tình phối hợp diễn xuất cùng bố mình, bộc lộ một thứ tình cảm cha con sâu đậm: “Vậy phiền bố thân yêu “bắt cóc” con dâu cũ của bố về đây cho con, tiện tay giải quyết luôn tên đàn ông đó.”

BỤP!

Trước đứa con ngốc nghếch, Giả đại lão gia nhất thời thốt không nên lời, cuối cùng chỉ còn biết biến tất cả thành hành động. Ông ném lên bàn một xập ảnh dày cộp.

“Cái gì thế ạ?”. Thiên Hạ liếc qua xập ảnh như chẳng có chuyện gì xảy ra, cất tiếng hỏi.

“Anh tự mình xem đi, cho dù là làm chồng hay người tình, người ta cũng tận tình, chu đáo hơn anh, anh còn tranh giành gì nữa?”. Giả đại lão gia cuối cùng cũng tỏ rõ khí thế mạnh bạo ác liệt trên thương trường trước mặt con trai, ông sập cửa một cái rất mạnh trước khi ra khỏi phòng.

Trong phòng làm việc yên tĩnh lại vang lại giọng hát thê lương lúc nãy. Tiếng hát cũng theo bóng dáng khuất dần của Giả lão gia mà nhỏ dần và tan biến. Nhưng nó thực sự khiến cho Giả Thiên Hạ đau đớn, sụp đổ hoàn toàn. Ca từ đáng phỉ nhổ kèm thêm câu nói “Dù làm chồng hay làm người tình…” khiến tai anh nhói đau.

Thiên Hạ với tay cầm tập ảnh lên, nhẫn nại xem từng tấm một.

… Tiếp đó, sụp đổ lần nữa!

Đúng 30 tấm ảnh, ghi lại tỉ mỉ chi tiết toàn bộ cuộc sống, hoạt động sau li hôn của Đinh Mỹ Mãn trong hơn một năm nay. Đúng như anh dự đoán, tên Lăng tú ông đó thực sự đã có âm mưu từ trước. Họ vừa mới li hôn không được bao lâu, Lăng Gia Khang đã “tình cờ” xuất hiện trong cuộc sống của Đinh Mỹ Mãn. Giả bộ “ngẫu nhiên” gặp nhau ở sân bay, mượn cớ đã quen biết từ trước để tiếp cận cô, đóng vai ông anh tâm lí che chở, hướng dẫn cho “chú cừu con” lạc đường về nhà… Tất cả những hành vi ấy đều chỉ vì một mục đích duy nhất, đó là đợi sau khi cô quên sạch hình bóng anh thì sẽ thừa cơ xen vào thay thế.

Điểm quan trọng ở đây là… mẹ kiếp, lại còn có cả ảnh nữa chứ? Như vậy đồng nghĩa với việc nhất cử nhất động của Đinh Mỹ Mãn đều nằm trong phạm vi kiểm soát của bố anh. Ông già chết tiệt đó lạnh lùng ngồi bên nhìn anh như điên như dại tìm kiếm người phụ nữ này, thế mà chẳng nói cho anh biết sớm rằng cô ấy đã bỏ ra nước ngoài ngoại tình cùng tên đàn ông đáng chém ngàn dao đó!

2 thoughts on “Mỹ Mãn: C3_P7: Ngày mai chúng ta kết hôn lại nhé!

  1. mình đã đọc hết quyển sách này rồi
    cười chết
    đúng là đàn ông khi yêu aj cũng trẻ con cả
    dù thông minh đến đâu cũng trở nên ngốc hết

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s