Tn PK Xhđ: C47_P1: Lùi một bước tiến hai bước – Lôi Kình giành thắng lợi

Lần trước Nại Nại oai phong xuất giá, nghe chị họ nói, cả đêm hôm trước mẹ Nại Nại không ngủ được, đúng ngày diễn ra hôn lễ bà còn ôm người rước dâu khóc thảm thiết một trận. Sau này Nại Nại hỏi lại, bà sống chết không thừa nhận, khăng khăng nói là do bụi bay vào mắt, chị họ đã nhìn nhầm. Nại Nại tìm đoạn băng ghi hình hôm tổ chức hôn lễ, xem cẩn thận một lượt, mặt mẹ cô lúc nào cũng niềm nở nụ cười, cho nên cô không nhớ chuyện này lắm, cho dù mẹ cô có khóc thật, chắc cũng là những giọt nước mắt xúc động mà thôi.

Thế nhưng trong lòng có gì đó là lạ, vẫn không thể nào hiểu nổi, mãi cho tới khi Lôi Kình tới tiếp kiến mẹ cô lần nữa, Nại Nại mới nhận ra đó không phải là giọt lệ xúc động mà chất chứa sự lưu luyến của người mẹ với đứa con đã nuôi nấng bao năm dứt ruột đẻ ra.

Không nuôi con không hiểu lòng cha mẹ, câu nói này chắc ngàn năm sau cũng vẫn chuẩn xác. Cuối cùng Nại Nại cũng hiểu ra.

***

Lúc y tá bước ra, nhìn chằm chằm vào hai người đang thắm thiết mặn nồng trong phòng chờ. Trước mắt mọi người lại thoang thoảng hương vị thuốc flo mà có thể ân ái nhau vậy thật là hiếm thấy.

Khi cầm trên tay kết quả, hai người khá bình tĩnh, không có cái ôm ngay tại hiện trường, cũng không có những giọt nước mắt sụt sùi.

Chỉ có điều Lôi Kình vượt hai lần đèn đỏ, 20 phút là phi tới nhà Nại Nại, còn Nại Nại thì không hề say xe.

Dường như sự xuất hiện của đứa trẻ này đã thật sự thay đổi điều gì đó, nhưng đã thay đổi cái gì thì Nại Nại không nói rõ được. Tóm lại là cảm thấy rất kì lạ.

Khoảng cách xa như vậy, Lôi Kình đã lao tới nhà Nại Nại với vận tốc nhanh nhất có thể. Lúc lên lầu, anh luôn mỉm cười nắm tay Nại Nại, ngay cả lúc gõ cửa cũng không nỡ buông ra.

Lôi Kình có thể xuất hiện trước mặt mẹ Nại Nại lần nữa là điều bà không hề nghĩ tới. Vốn dĩ cho rằng một người tướng mạo khôi ngô, áo quần sang trọng lại làm nghề nghiệp đặc biệt như anh chắc chắn chịu không nổi trận thuyết giáo của một phụ nữ trung niên, cũng cần một khoảng thời gian nhất định để hồi phục lòng tự tôn và tình cảm bị tổn thương, nhất thời anh sẽ không quay lại. Kết quả, nhìn nụ cười trên khuôn mặt anh đúng là biểu hiện càng đánh càng hăng.

Mẹ Nại Nại nhanh chóng lấy lại khuôn mặt tươi cười, ra hiệu cho hai người ngồi xuống. Lôi Kình thận trọng đỡ Nại Nại, nhẹ nhàng để cô ngồi xuống. Mẹ Nại Nại vừa nhìn thấy cảnh này đã cảm thấy bất an.

Không phải là có rồi chứ? Tuy nhiên bà là miếng gừng già không lộ cảm xúc, bà tỏ ra chẳng biết cái gì hết, tiếp tục giữ nét mặt bình thản khi nãy.

“Mẹ, con…” Nại Nại định báo thông tin cho mẹ ngay, nhưng Lôi Kình nắm chặt tay cô, anh cung kính nhìn mẹ cô rồi gật đầu một cái: “Bác gái, thật ra sau lần ra mắt đó, có một số việc cháu đã suy nghĩ rất kĩ. Đúng là Nại Nại có hơi đơn thuần, nhưng cô ấy cũng không còn là trẻ con nữa rồi, việc của bản thân thì có thể tự suy nghĩ một cách rõ ràng. Điều duy nhất cháu cảm thấy may mắn bây giờ đó là việc ly hôn không gây ra những tổn thương quá nghiêm trọng với cô ấy, cháu có thể bù đắp lại được.”

“Đương nhiên, nghề nghiệp trước kia của cháu khiến bác không yên tâm cũng là chuyện bình thường. Nhưng hiện nay cháu đã làm một ngành nghề hết sức bình thường và cũng cam tâm tình nguyện sống bình yên như vậy. Kể từ khi quen biết Nại Nại cháu mới nhận ra, những thứ mình theo đuổi cả đời cuối cùng cũng vẫn là người vợ và đứa con. Cháu biết thỏa mãn với những gì đang có và đương nhiên cũng biết trân trọng nó.”

“Nại nại đã từng hỏi cháu có thể ở cạnh bên cô ấy bao lâu, lúc đó vì lý do đặc biệt, cháu không thể cho cô ấy câu trả lời chính xác. Hôm nay trước mặt bác, cháu cũng muốn cho cô ấy một câu trả lời rõ ràng.” Lôi Kình từ từ quay đầu qua, khuôn mặt tràn ngập nụ cười: “Lúc đó em yêu cầu mười năm, giờ tôi sẽ bù thêm cho em bốn mươi năm.”

Khi ánh mắt họ chạm nhau, đột nhiên Nại Nại cảm thấy nổi da gà.

Bảo một xã hội đen nói những lời sến chuối như vậy, quả nhiên phải chịu bị sét đánh. Nại Nại cảm thấy chịu không nổi khuôn mặt đắm đuối của Lôi Kình, thà anh cứ hò hét cô như trước kia còn hơn! Cô chột dạ húng hắng vài tiếng rồi nhìn mẹ cười ngại ngùng, thầm nghĩ: “Mẹ, con không cố ý đưa anh ấy về làm mẹ thấy ghê đâu, con cũng không hiểu sao ‘đứa trẻ’ này lại thành ra như vậy.”

Mẹ Nại Nại ngược lại vẫn khá bình tĩnh, suy cho cùng có một tên Lữ Nghị sến chuối đi trước rồi, những lời này của Lôi Kình chỉ là chuyện nhỏ. Nhưng thấy trong mắt anh sự thành khẩn nhiều hơn giả dối nên mẹ Nại Nại cũng không buông lời châm biếm.

“Lúc còn thanh niên chỉ muốn nổi trội hơn người, hiếu thắng cũng trở thành thói quen, người ta làm thì mình cũng phải làm, người ta xuất sắc mình còn phải xuất sắc hơn. Đến tầm tuổi này cháu mới phát hiện, cho dù có làm việc lớn lao đến đâu thì cũng không thoát khỏi lòng bàn tay của một người phụ nữ, cháu thấy, chẳng thà năm đó gặp được luôn Nại Nại.” Lôi Kình cười khẽ.

“Bác gái, cháu biết bác kiêm luôn vai trò của người cha suốt bao năm nay thật không dễ dàng gì, thế nên những việc còn lại hãy giao cho cháu. Tuy cháu chưa từng gặp bác trai, nhưng cháu tin bác trai sẽ tin tưởng mà giao Nại Nại cho cháu, bởi vì đến độ tuổi này của cháu mà còn chưa hiểu nổi bản thân mình muốn gì thì đúng là quá tồi. Cháu không phải là một thằng tồi, thế nên cháu biết bản thân mình muốn gì, trân trọng điều gì, không phải cháu lấy đi bảo bối từ tay bác, mà là đặt mình vào lòng bàn tay của bác, bác coi chừng cả hai chúng cháu, có điều gì không tốt thì bác cứ nói thẳng, coi như bác có thêm một người con trai.”

Mẹ Nại Nại mở miệng ra, lại ngậm vào, lại mở ra, lại ngậm vào.

“Thật ra Nại Nại không thiếu kinh nghiệm và chủ ý như bác nghĩ, cô ấy còn trị cháu rất thoải mái, bác xem, ở đây vẫn còn một vệt răng nữa.” Lôi Kình cũng không ngại ngần trực tiếp kéo áo để lộ nửa bên vai, tất nhiên không phải bên bị thương.

Anh mím môi cười: “Đây là cô ấy làm đấy, đánh cháu cũng không đánh trả, mắng cháu cũng không cãi lại.”

Mà phải nói là, vết răng trên vai Lôi Kình cũng thật bắt mắt.

Điểm này không tệ, mẹ Nại Nại trong lòng cộng cho anh thêm hai điểm, ngoài mặt vẫn không phản ứng gì!

Advertisements

One thought on “Tn PK Xhđ: C47_P1: Lùi một bước tiến hai bước – Lôi Kình giành thắng lợi

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s