Tn PK Xhđ: C47_P2: Lùi một bước tiến hai bước – Lôi Kình giành thắng lợi

Cả đời Lôi Kình chưa bao giờ nói nhiều như vậy, trước đây mọi lời nói của anh đều đáng giá ngàn vàng. Nhưng bây giờ chiêu này không áp dụng được với mẹ vợ, nên anh chỉ có thể ép mình tìm chủ đề để nói chuyện, anh cười đau khổ, mổ xẻ trải nghiệm trưởng thành của mình: “Thực ra cháu cũng lớn lên trong gia đình đơn thân, chỉ có điều cháu ở cùng cha. Cha mẹ có ảnh hưởng quan trọng với cả đời của con cái, chỉ ở cùng một người sẽ tạo thành sự sai lệch trong suy nghĩ. Giống như Nại Nại do dự không quyết, cháu thì tự tin cố chấp đều là sự sai lệch do gia đình đơn thân mang lại. Chỉ có điều sau khi gặp Nại Nại cháu biết lo nghĩ cho người khác, còn Nại Nại học được cách quyết đoán một số chuyện. Cháu nghĩ nếu như có một gia đình bình thường, bọn cháu sẽ từ từ thay đổi bản thân. Tuy rằng hiện nay chúng cháu chưa phải là sự kết hợp hoàn hảo, nhưng hoàn toàn có thể hy vọng đến một tương lai tốt đẹp.

Mẹ Nại Nại nhìn cô đăm chiêu một hồi, không nói lời nào.

“Nại Nại buổi sáng không chịu ăn uống tử tế, điều này cháu nhớ kĩ, sau này sẽ bắt cô ấy ăn đầy đủ. Còn nữa cháu chưa bao giờ nghĩ sẽ để Nại Nại quán xuyến việc nhà, ngoài ra sau này tâm trạng cô ấy không vui cháu sẽ nhường cô ấy. Còn… cái này… cái này nữa…” Cả đời Lôi Kình chưa bao giờ lải nhải nhiều vậy, đối diện với một người không thèm lên tiếng trả lời đúng là khiến người ta có một cảm giác thất bại ê chề, rốt cuộc phải nói gì mới có thể khiến mẹ Nại Nại lên tiếng đây?

Nại Nại ở cạnh bên cũng cảm thấy lo lắng, cô biết rằng nói nhiều như vậy đối với Lôi Kình đã là quá khó rồi. Anh là người dù có bị kề súng trên đầu cũng không giải thích, thế nên bày tỏ những lời này với mẹ Nại Nại có thể coi là biểu hiện đủ sự trung thành rồi. Thế nhưng mẹ Nại Nại vẫn không có chút biểu hiện rõ ràng nào cả, đây đúng là thử thách khiến người ta không biết đường nào mà lần, rốt cuộc như thế nào thì cũng cho một câu kết đi, đừng để người ta phải căng thẳng như vậy chứ?

Lôi Kình và Nại Nại cùng lúc nhìn mẹ cô ai oái khẩn cầu, lúc này bà mới lên tiếng: “Nói xong cả rồi?”

“Dạ, cháu xong rồi ạ.” Lôi Kình nghiêm túc gật đầu. Thành công hay không thì phải dựa vào lần này. Không đúng, nếu lần này không thành, thì vẫn còn lần sau, lần sau lại đến.

“Tại sao cậu không nói chuyện Nại Nại có thai?” Mẹ Nại Nại hỏi với vẻ ngờ vực.

Tên tiểu tử này bỏ cả một lý do có sức uy hiếp lớn không nói, có phải đầu óc có vấn đề rồi không?

Vừa nhắc tới đứa trẻ, mặt Lôi Kình tràn ngập nụ cười: “Bác biết hết rồi ạ?”

“Biểu hiện của cậu rõ như vậy, ai không nhận ra chứ?” Chỉ có điều đã biểu hiện rõ như vậy rồi thế mà lại không lợi dụng, đúng là khiến người ta cảm thấy không bình thường.

“Bác gái, thật ra cháu không định lấy chuyện này ra đặt điều kiện với bác. Vì đó là con của cháu và Nại Nại, cháu sẽ không dùng đó để ép bác. Cháu chỉ muốn dùng suy nghĩ thành thực nhất của mình để làm bác cảm động. Dù bác đồng ý hay không cháu tuyệt đối không nói đi là đi. Bác không đồng ý, cháu sẽ nỗ lực hơn, tất nhiên nếu bác đồng ý cháu sẽ rất biết ơn bác.”

“Từ nhỏ Nại Nại đã mất cha, nên lời chúc phúc của bác rất quan trọng với cô ấy. Theo lý mà nói hai bọn cháu đã trưởng thành, hoàn toàn có thể lờ ý kiến của bác, âm thầm kết hôn. Nhưng những lo lắng của bác cũng vì muốn tốt cho cô ấy, nên cháu càng không muốn bác không an tâm khi con gái kết hôn.” Lần này Lôi Kình đúng là bán mạng để lấy vợ, nói đến lúc này tư duy của anh đã hỗn loạn rối bời cả rồi. Anh đoán nếu để cho các huynh đệ nhìn thấy anh cầu khẩn thuyết phục một lão thái bà thế này, chắc chúng sẽ chết đứng tại trận. Còn đâu một Lôi Kình thuộc trường phái nói ít hành động nhiều, rõ ràng là một tên ba hoa chích chòe!

Nại Nại thấy mẹ vẫn không có phản ứng gì, liền lo lắng, đứng phắt dậy níu tay áo mẹ nũng nịu: “Mẹ, được rồi, cũng gần được rồi.”

“Được, còn xa lắm.” Mẹ cô vẫn không có gì thay đổi, nắm lấy tay Nại Nại nói: “Con bé này sao chẳng tinh ý chút nào, đi, theo mẹ vào rót nước.”

Hả? Lại làm sao rồi? Sao lại đi rót nước nữa?

Nại Nại quay lại nhìn, Lôi Kình mỉm cười ra hiệu cô hãy yên tâm. Mẹ Nại Nại không cho họ thêm chút thời gian ‘giao lưu ánh mắt’, đẩy mạnh Nại Nại vào bếp.

Vào đến bếp bà nhìn thẳng vào Nại Nại, nói nhỏ: “Nói đi, có thật là có rồi không?”

“Anh ấy đã nói hết rồi, sao mẹ lại hỏi lại nữa?” Nại Nại không hiểu vì sao mẹ cô lại muốn hỏi thêm lần nữa.

“Vớ vẩn, con gái mình có thai lại phải nhờ người đàn ông khác đến báo tin, chuyện này mẹ không tha cho con đâu.” Mẹ cô không tức giận vì chuyện có thai mà là chuyện ai là người báo tin.

Cái này… thôi đành vậy, tạm thời thỏa mãn ý nguyện của mẹ vậy. Nại Nại cung kính gập người xuống: “Mẹ, con sai rồi, thực sự là có rồi, sắp được hai tháng rồi. Chuyện này nhẽ ra phải do con báo cho mẹ.” Nại Nại cười trừ giải thích.

“Thế con nghĩ sao? Muốn lấy hay không?” Bà nhìn cô chăm chăm, thở dài hỏi.

“Đã như vậy rồi, còn có chuyện không lấy sao?” Nại Nại ngây người hỏi.

“Đương nhiên là có rồi, thế nên mẹ mới muốn biết suy nghĩ của con. Nếu nhắm chuẩn rồi sau này đừng hối hận. Đây là lần thứ hai rồi, lần trước lấy tuổi trẻ non nớt làm cái cớ còn được, chứ lần này không có nguyên cớ nào nữa đâu.” Mẹ Nại Nại ra sức giải thích, sợ Nại Nại không hiểu tầm quan trọng của việc này.

“Con biết rồi, con cảm thấy…” Nại Nại quay đầu lại nhìn ra phòng khách, con người đó vẫn rất nghiêm túc ngồi ở đó, trông bộ dạng rất bình thản, “Con cảm thấy có thể thử xem sao, anh ấy rất tốt.”

Mẹ Nại Nại lườm cô một cái: “Biết ngay có hỏi cũng như không, con gái là của người ta, mẹ cũng chả phải lần đầu nhìn thấy, con phải nghĩ cho thật kĩ đấy, nếu mà thất bại thì phải nhận sự đả kích còn lớn hơn lần trước, ở đây con còn một đứa con nữa.”

Nại Nại gật đầu, ngưng một lúc rồi trịnh trọng nói với mẹ: “Con biết, nhưng con vẫn muốn thử một lần nữa, nếu không con sẽ hối hận cả đời.”

“Thôi được.” Mẹ Nại Nại thở dài một tiếng, cúi đầu tìm gì đó trong tủ lạnh. Nại Nại cũng nhún người hỏi: “Mẹ định làm gì thế?”

“Làm hai món, uống rượu.” Bà tìm vài thứ ra rồi ấn vào tay cô, rồi lại lấy thêm hai bình rượu ra: “Mấy bình này đã cất lâu năm rồi, mẹ vẫn chưa nỡ uống.”

“Uống rượu? Tại sao?” Đầu óc Nại Nại vẫn đang mơ mơ màng màng.

“Con không thấy trong mấy bộ phim truyền hình, mẹ vợ thường lấy rượu để đo nhân phẩm con rể sao?” Bà thản nhiên nói.

“Bộ phim nào mà biến thái thế?” Nại Nại thấy kì quái, sao cô không nhớ là còn có chiêu này?

“‘Kim Sam Soon’ đó, nhưng mà chàng rể trong đó trông ổn hơn cái tên mà con chọn nhiều.” Mẹ Nại Nại tức khí, lấy dụng cụ ra, chuẩn bị rửa rau nấu nướng.

“Mẹ! Mẹ đem nhân vật nam chính trong phim Hàn ra so sánh với anh ấy?” Nại Nại suýt thì vui quên cả tức. Lôi Kình nếu biết mình bị lấy ra so sánh vẻ đẹp trai với mấy anh chàng diễn viên còn hôi mùi sữa, kết quả lại còn không bằng người ta, không biết anh sẽ điên loạn đến mức nào.

“Cậu ta lấy gì đọ với người ta, nói đẹp trai cũng không bằng, nói tuổi trẻ cũng không có.” Bà bỏ mấy loại rau vào bồn để rửa, bỗng nhiên phẫn uất quay lại nói: “Con xem, sao nó lại nói nhiều như thế chứ? Mẹ muốn nói vài câu, vậy mà không lần nào xen vào được.”

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s