Mỹ Mãn: C4_P2: Dù cho thứ anh đưa đến là người hay không cũng được!

Cô nhìn số điện thoại lạ hiển thị trên màn hình, lưỡng lự quay sang nhìn mẫu thân đại nhân.

“Nghe đi!”. Con gái do đích thân bà mang nặng đẻ đau, bà không hiểu cô thì còn ai hiểu nữa. Ánh mắt lưỡng lự, thiếu tự tin đó khó mà qua được con mắt tinh tường của bà.

Mỹ Mãn lặng nuốt nước miếng, thầm nguyền rủa kẻ chết giẫm nào đã ngăn cản cô tận hưởng niềm xúc động tràn trề vừa rồi. Vì lí do đó nên khi nghe điện thoại, giọng nói của cô bộc lộ rõ sự khó chịu và thô bạo: “Alô! Ai thế?”

“Này, sao cháu lại có thể nói chuyện với chú như thế hả? Tốt xấu gì thì chú cũng là trưởng bối, bề trên của cháu mà!”

Giọng nói trách móc nghe như của đứa trẻ tám tuổi đó mà lại tự xưng là trưởng bối, bề trên của cô? Mỹ Mãn cau mày suy nghĩ, sống lưng bắt đầu thấy lành lạnh, bất giác có dự cảm không lành. Thông tin nhanh chóng được bộ não giải mã, ý thức ngay về danh tính của người ở đầu dây bên kia, Mỹ Mãn run run hỏi lại: “Giả… Giả… Giả Vượng Bảo?”

Nghe thấy cái tên đó, mắt bà Đinh sáng long lanh, nhanh chóng áp tai vào ống nghe.

“Bậy bạ, phải gọi là Thập tứ biểu thúc[1] chứ!”.

Một chữ “biểu” xa vạn dặm, ông chú họ này còn xa đến mức chả tìm được tung tích, huống hồ đó lại là chú họ của tên chồng cũ trời đánh kia nữa. Suy đi tính lại, Mỹ Mãn thấy mình không cần thiết phải nhận thân thích kiểu này nhưng lại không muốn đắc tội với “tên quái vật” ấy, cuối cùng đành chọn cách chuyển sang chủ đề khác: “Sao chú lại gọi đến cho cháu vậy?”

“À thì chú nghe Thiên Hạ nói cháu đã trở về rồi.”

“À vâng… vậy thì sao nữa ạ?”

“Cháu mau tới cứu chú đi, chú mời người ta ăn cơm mà không có tiền trả…”

Nghe ra thì đúng thật là vô lí! Câu nói này nếu nghe từ miệng của một đứa trẻ tám tuổi ngây ngô nào đó thì Mỹ Mãn đã mỉm cười rồi cho qua. Nhưng đó lại là Giả Vượng Bảo, người không chỉ một lần đề nghị chuyện này. Mỗi lần ông chú tai ương gây ra hoạ kiểu “đến chết cũng cần thể diện” như thế đều không dám gọi ông cháu quý hoá Giả Thiên Hạ đến thu dọn tàn cuộc, cho nên cô cháu dâu này mới xui xẻo phải tới chịu trận thay!

Theo lí mà nói, nếu như đã li hôn rồi thì chẳng cần phải làm kẻ xui xẻo đó nữa.

Nhưng hình như mẫu thân đại nhân nhà cô chẳng hiểu cái đạo lí này thì phải. Chẳng nói lời nào, thậm chí Mỹ Mãn còn chưa kịp dập máy, bà đã bắt đầu thu dọn túi xách, đồ đạc hộ con gái mình rồi.

Đợi đến khi Mỹ Mãn ngộ ra thì đã bị mẹ kéo ra khỏi phòng làm việc lúc nào không hay.

“Mẹ… mẹ đừng có gây chuyện lung tung chứ! Thập tứ thúc của người ta có liên quan gì đến con chứ?”

Trước kháng nghị của con gái, bà Đinh dùng hành động để biểu thị rõ lập trường của mình. Bà cầm hai bịch thức ăn chứa mướp đắng với thịt kho tàu trên bàn, chuẩn bị nhét lại vào túi xách.

“Được, được, con đi, con đi, được chưa?”. Đúng như những gì bà suy tính, Mỹ Mãn đã đầu hàng.

Liệu trước Mỹ Mãn có thể âm thầm làm chuyện “chống lại thánh chỉ”, bà Đinh phòng bị kĩ càng, triệt để, thậm chí còn đích thân lái xe đưa cô đến tận nơi. Nhưng ngay sau khi Đinh Mỹ Mãn liều mình đi tới địa điểm mà Giả Vượng Bảo đã nói, xông vào phòng ăn, cảnh tượng trước mắt khiến cô chỉ biết đứng ngây người, chớp mắt một cách ngốc nghếch, ngây thơ. Cô cảm thấy vô cùng ngại ngùng và xấu hổ.

Người đàn ông ngồi vị trí chủ trì cô có quen biết.

Ông ta vẫn ăn vận như trước kia: mặc bộ vest đặt may, khuy cài kín mít lên đến tận cổ, thắt chiếc cà vạt thượng hảo, đầu tóc chải chuốt gọn gàng. Thân hình khá to béo, phúc hậu lại thêm ngũ quan hài hoà, tinh tế tạo cho ông một vẻ trầm lặng, chín chắn, nhìn qua đã biết ngay là một thương gia thành đạt, giàu có.

Nhưng! Không thể nào bỏ qua được dáng ngồi của ông, một chân co để lên ghế, một tay kẹp điếu xì gà đặt trên đầu gối. Đôi tay cũng rung theo nhịp của chân. Một dáng ngồi “điển hình” chỉ có khi ăn ở những hàng quán ven đường! Nhưng đây vẫn chưa phải là điều chính yếu, ít nhất như vậy ta có thể bảo ông ấy là “chân chất”! Điểm quan trọng ở đây là khi hút xì gà, ông ấy thường thích phả hơi thuốc vào mặt người đối diện, cũng chẳng để ý xem mùi đó khó chịu đến mức nào, ông vẫn hăng hái, nhiệt tình nói chuyện và hả hơi!

“Này cô gái, có phải cô muốn làm con dâu của ta không? Lắc đầu cái gì? Không muốn sao? Nếu không muốn thì cô áp cả người vào con trai ta như vậy là có ý gì đây? Ây da, lại gật đầu hả? Ai cho phép cô gật đầu chứ? Con trai ta còn chưa nói gì, đâu đến lượt cô biểu lộ thái độ chứ? Dù là chuyện gì thì người phụ nữ cũng phải phục tùng tuyệt đối mệnh lệnh của người chồng, cô có hiểu không?… Vượng Bảo, là “phục tùng tuyệt đối” phải không nhỉ? Cụm từ này mình dùng có đúng không đây?”.

Thấy Giả Vượng Bảo gật đầu lia lịa, tỏ rõ vẻ tán thưởng, ông lại càng như được động viên, cổ vũ, hào hứng nói tiếp: “Muốn làm con dâu ta không phải chuyện đơn giản! Cô có biết thế nào là giữ thể diện cho người chồng khi ra ngoài đường không? Có hiểu thế nào là nắm giữ người đàn ông qua cái dạ dày không? Có hiểu phải làm thế nào trên giường… à không phải, là biết làm cách nào để người chồng cảm thấy sung sướng chuyện phòng the không? Đừng có mà gật đầu lia lịa như thế! Cho dù cô có làm được hết thì ta cũng nhất quyết không đồng ý cho con trai ta lấy cô. Bởi vì cô QUÁ XẤU!”

Khi những lời này vừa dứt, Mỹ Mãn nhìn mặt bàn đầy thức ăn, đồ uống đắt tiền, lặng lẽ nuốt nước bọt, mãi lúc sau mới thu hồi được ánh mắt sợ hãi. Sau một hồi phán đoán, cô mới nhận thấy rằng đoạn đối thoại vừa rồi không phải ám chỉ cô. Thế nhưng bữa ăn và những lời nói tương tự trước kia vẫn khiến tâm trạng cô vô cùng hỗn loạn. Ngay cả giọng điệu mắng mỏ cũng chẳng khác gì so với năm xưa.

Mỹ Mãn có lẽ đã vỗ tay tán đồng khi cuối cùng đã có người thay cô chịu đựng những lời đả kích, châm chọc kì lạ kiểu này. Chỉ có điều khi ánh mắt của những người trong cuộc đều hướng về phía cô thì Mỹ Mãn ngay đến việc hít thở còn cảm thấy khó khăn, nói gì đến việc cổ vũ, tán thưởng nữa?

“Tại sao cô lại ở đây?”. Người đầu tiên phản ứng cũng chính là người lúc nãy vừa mắng nhiếc người khác rất trơn tru.

Mỹ Mãn há hốc mồm, ánh mắt ngại ngùng nhanh chóng tìm đến Giả Thiên Hạ. Lúc này, anh đang đưa tay day nhẹ trên mũi, nhìn giống như đang trầm tư, suy ngẫm, nhưng thực ra là đang thầm cười nhạo cô. Người phụ nữ ngồi bên cạnh anh… không có gì mới mẻ, chính là Mạc Tường. Không chỉ vậy, cô ta còn dựa cả người vào Thiên Hạ như chỉ mong nhanh chóng được nằm trong vòng tay ôm ấp, tình tứ của anh vậy. Nhìn vào ánh mắt của Mạc Tường, người ta có thể cảm thấy được sự dịu dàng, ấm áp mà người phụ nữ hiền đức nên có.

Cận kề thất bại, Mỹ Mãn nghĩ ngay đến tên “thủ phạm đầu sỏ” – Giả Vượng Bảo!

Lúc này, ông chú tai ương đang nhàn nhã ngồi rung đùi, thưởng thức hương vị của li sinh tố dưa hấu, tỏ vẻ ngây thơ như không có chuyện gì xảy ra.


[1] Chú họ thứ mười bốn.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s