Tn PK Xhđ: C48_P1: Phép tắc cần có vẫn phải có

Rượu nhà Nại Nại trước giờ rất ngon, không khí trên bàn tiệc rượu lại càng vui vẻ.

Từ bà ngoại 80 tuổi đến các anh chị em họ đều là tửu lâm cao thủ. Sư đoàn kính rượu do mẹ Nại Nại dẫn đầu chiến đấu trong mọi gian khổ, không trận nào không thắng, trước giờ chưa có tù binh nào toàn mạng vượt qua.

Vậy nên sau mỗi lần Lữ Nghị ăn Tết ở nhà Nại Nại lên Bắc Kinh đều phải húp cháo dưỡng dạ dày một tháng trời. Mẹ Nại Nại biết được, thường dùng một câu khinh bỉ: “Đúng là vô dụng, một chút khí khái nam nhi cũng không có.”

Lôi Kình thì phừng phừng khí khái nam nhi, nên lần này cuối cùng cũng diễn ra trận quyết đấu ác liệt giữa các cao thủ.

***

Mặc dù nói hai bình rươụ này đã để rất lâu, khi mở nắp ra chỉ còn lại quá một nửa, mẹ Nại Nại cũng không giải thích nhiều, chỉ rót một ly rồi nói: “Con gái dứt ruột sinh ra, tôi cũng hiểu nó nhất, vì vậy tôi không cần phải nói nhiều. Trái tim nó ở chỗ nào cũng không cản được, sau này lúc muốn đối xử không tốt với Nại Nại thì nhớ lại ly rượu này là được.”

Lôi Kình vừa ngửi mùi là biết rượu này tuyệt đối không phải loại thường, anh đứng dậy, nắm chặt tay Nại Nại, nói kiên định: “Cháu tuyệt đối sẽ xứng đáng với ly rượu này.”  Nói xong anh liền nâng ly cạn sạch.

Mẹ Nại Nại thấy Lôi Kình sảng khoái, trong người chí khí ngút trời, liền đẩy cả hai bình rượu đến trước mặt anh: “Tôi đoán mấy thứ này cũng chẳng làm khó được cậu, cho nên cậu cứ uống hết đi.”

Cái này… Lần này Lôi Kình cười không nổi. Lúc nãy cứ nghĩ rằng chiến thắng nằm chắc trong tay, biểu hiện có đôi chút đắc ý quá, kết quả lại bị mẹ Nại Nại ra chiêu hiểm.

Lần này ngang dọc đều chết, không phải chỉ có hai cân rượu thôi sao, uống là được chứ gì?

***

 “Nại Nại!” Lôi Kình gọi lớn.

Nại Nại lườm anh một cái, cả tối gọi tới hơn hai trăm lần rồi, anh có phiền hay không: “Cái gì?”

Lôi Kình không phải không uống được mà vì rượu này lâu năm quá, lại thêm mấy ngày nay bận tối mắt tối mũi, hăng hái quá, một lần uống hết hai bình rượu nên nhìn cái gì cũng thành hai. Biết chắc chắn sẽ mất mặt, anh nhanh chóng cất bước ra ngoài, nhưng tay vẫn không quên níu lấy Nại Nại. Theo lời mẹ Nại Nại nói thì đã uống say đến mức ấy mà vẫn không quên mất vợ mình.

Anh đương nhiên không thể quên cô được, khó khăn lắm mới thu nạp được bảo vật về mình sao có thể dễ dàng để tuột mất? Thế là anh nắm tay Nại Nại mà mắt cứ lim dim: “Nói rồi nhé, phải làm nhanh lên.”

Nại Nại bật cười gõ đầu anh nói: “Làm cái gì?”

“Kết hôn.” Anh khó nhọc thốt ra hai chữ này, lúc này trong mắt đã có đến năm, sáu Nại Nại rồi, nhưng cảm giác ở tay vẫn vô cùng chân thực, nóng hôi hổi, ấm áp vô biên.

“Cứ thế này mà kết hôn? Anh cam tâm không?” Lôi Kình sau khi say rượu trông ngốc ngốc đáng yêu. Nại Nại đột nhiên lại muốn trêu chọc anh, ép anh nói ra lời thật lòng.

“Đừng nói những lời ngốc nghếch.” Lôi Kình không vui tựa vào người Nại Nại, mặt nghiêm nghị ra lệnh: “Nghiêm túc đi.”

“Đây mà anh gọi là cầu hôn sao?” Nại Nại hất hàm đắc ý.

“Sao lại lắm chuyện thế, vậy em tưởng tôi đang tán gẫu sao?” Lôi Kình kéo cô lên giường, người nồng hơi rượu nằm lên người cô.

“Lôi Kình, em nói cho anh biết. Đừng tưởng qua ải của mẹ em là xong nhé. Phép tắc cần có vẫn phải có đấy.” Nại Nại chỉ tay vào ngực anh ra lệnh.

Lôi Kình cau mày nhăn mặt, giọng ồm ồm: “Còn có phép tắc gì nữa?”

“Anh… anh… anh đến giờ vẫn chưa cầu hôn đâu đấy.” Nại Nại đỏ mặt chỉ ra thiếu sót.

“Tôi cầu hôn rồi.” Định nhân lúc anh say mà coi anh là kẻ hồ đồ chắc. Không có cửa!

“Lúc nào?” Nại Nại trợn tròn mắt, mãi không nhớ nổi là lúc nào.

“Thì mấy ngày trước, tôi nói với em, hay là chúng mình kết hôn đi.” Lôi Kình thô bạo kéo Nại Nại ra trước mặt, nghiêm túc nói.

“Thế mà gọi là cầu hôn? Chẳng có hoa cũng không có nhẫn!” Nại Nại nhớ lại thì đúng là có chuyện đó, nhưng nghĩ kĩ thì hình như còn thiếu cái gì đó. Đúng rồi, thiếu nhẫn và hoa!

“Không phải hoa cũng tặng rồi sao?” Lôi Kình càng cau mày.

“Lúc nào cơ?” Nại Nại chỉ muốn nôn ra máu. Nếu như không phải bộ dạng nghiêm túc của anh, cô còn tưởng bản thân bị mắc chứng đãng trí của người già. Lúc nào tặng hoa chứ?

“Chính là lần bên ngoài văn phòng đó, em còn nói hoa bách hợp rất đẹp.” Lôi Kình tốt bụng nhắc cho người phụ nữ hồ đồ này.

“Lôi Kình, anh chết đi cho rảnh, ai lại tính như thế? Té ra anh tính tất cả mọi thứ trước đây nữa rồi coi như là cầu hôn? Không có chuyện dễ dàng vậy đâu, anh tốt nhất là cầu hôn em tử tế. Nếu không em không thèm gả cho anh, đem con về nhà mẹ.” Nại Nại cuối cùng cũng bùng phát, lườm Lôi Kình đợi hồi âm.

Nhưng người trước mặt đang dần chìm vào mê man, hơi thở ngày càng chậm lại, không nói thêm lời nào thì sẽ chìm sâu vào giấc ngủ.

Cô bốc hỏa, lắc mạnh đầu anh: “Lôi Kình, em cảnh cáo nếu anh còn không đồng ý, em sẽ đi thật đấy.”

Lôi Kình mãi chẳng nói gì, sốt ruột ôm cô vào lòng nói: “Làm loạn gì thế? Đừng ồn ào nữa, hôm nay ngoan ngoãn ngủ đi, mai tôi sẽ cầu hôn.”

Nại Nại bị anh ôm chặt vào lòng cảm thấy rất ngọt ngào hạnh phúc, tuy vẫn đang tức nhưng chỉ quở trách một câu: “Chưa từng gặp tình cảnh này, cầu hôn còn có dự báo…”

***

Hứa Thụy Dương nghiêm túc nói với Lôi Kình: “Kình ca, chuyện này em không giúp anh được rồi. Anh phải biết là chưa có cô gái nào làm em mất công tốn sức thế đâu.”

Hồng Cao Viễn thì đứng khoanh tay bên cửa sổ trông rất bí ẩn, không nói lời nào.

“Hay để Lão Thất làm đi. Hắn biết nhiều cách làm phụ nữ vui vẻ. Anh xem công ty của nó bao nhiêu em người mẫu, em nào chả ngọt ngào rực lửa khiến người ta chết đi sống lại?” Lão Ngũ đưa ra lựa chọn hợp lí.

Lôi Kình mỉm cười quay sang nhìn Lão Thất, Lão Thất thì quay lại nhìn Lão Ngũ: “Mày thật lắm chuyện, ai bảo ngày xưa mày chọn ngành luật chứ không phải quản lí?”

“Nói lăng nhăng, quản lí với tán gái thì có liên quan nhau chắc? Nói trắng ra vẫn là vấn đề nhân phẩm của mày thôi, tao chẳng buồn nói gì mày nữa.” Lão Ngũ quen đấu qua tranh lại, đấu khẩu cũng là sở thích kì quái của hai anh em họ.

“Hai đứa đã xong chưa?” Lôi Kình quát một tiếng. Dạo này tính cách anh càng ngày càng tệ, thế nhưng trước mặt Nại Nại lại chẳng mấy khi nổi nóng, lúc giận cũng chỉ mỉm cười.

Cái này có phải có chút… có chút ngang ngạnh ở xó nhà không?

Lôi Kình đang chột dạ đã kịp thời lấy lại bình tĩnh, quay qua nở nụ cười thiện chí nhất với hai anh em họ La đang ngây người ngạc nhiên: “Được rồi, thích học gì thì cứ học, có thể học và áp dụng coi như không uổng công. Nói đi, đứa nào có ý kiến hay?”

“Thực ra cầu hôn rất đơn giản, chỉ cần nhẫn và hoa tươi thôi. Nhẫn chị dâu đeo cỡ nào, chúng ta sẽ đi mua. Hoa thì để Hứa Thụy Dương đi mua, rồi tìm một địa điểm lãng mạn, không khí ngọt ngào là chị dâu OK ngay ấy mà.” Lão Thất nói xong liền vỗ tay, khuôn mặt đầy tự tin khiến người nghe không thể không tin tưởng vào lời nói của hắn.

Lôi Kình cũng chẳng có ý kiến nào khác, chỉ biết nói: “Những cái khác đều ổn, có điều kích cỡ nhẫn…”

“Cái này phải xem công lực của Kình ca rồi, tốt nhất là kiếm được số đo, nếu không to hoặc nhỏ đều làm chị dâu cụt hứng đấy.” Lão Thất cười nói.

Lôi Kình đồng ý một tiếng, cúi đầu không nói gì thêm, đầu óc mãi suy nghĩ coi phải làm thế nào để kiếm được kích cỡ chiếc nhẫn cho Nại Nại.

Advertisements

One thought on “Tn PK Xhđ: C48_P1: Phép tắc cần có vẫn phải có

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s