Tn PK Xhđ: C48_P2: Phép tắc cần có vẫn phải có

Lúc Nại Nại ngủ trưa, tự dưng cảm thấy ngón áp út tay trái bị vật gì nho nhỏ thít chặt, cô khó chịu liền rút tay lại, đặt lên bụng. Nhưng chỉ vài phút sau lại thấy có vật gì đó buộc vào đó.

Cô lén ti hí mắt thì thấy Lôi Kình đang nghiêm mặt nằm trên giường, tay như cầm một sợi chỉ.

Anh đang làm gì nhỉ?

Sợi chỉ đen nhẹ luồn vào ngón tay bé nhỏ của cô, sau đó được nhẹ nhàng buộc lại. Hai đầu sợ chỉ vừa khớp lại, anh cẩn thận đánh dấu rồi thu sợi chỉ lại. Mọi cử chỉ hành động đều không lọt qua mắt Nại Nại.

Lôi Kình hài lòng thu lại sợi chỉ rồi nhẹ nhàng trèo xuống giường, đi ra khỏi phòng và nhẹ nhàng đóng cửa lại. Anh không quay đầu lại, nếu không sẽ phát hiện Nại Nại đang nén cười khổ sở, nụ cười đến tận mang tai.

***

Trước giờ Nại Nại đều nghĩ Lôi Kình chẳng biết mấy kiểu cầu hôn lãng mạn gì hết, kết quả khiến cô giật cả mình.

Sáu giờ tối, Hứa Thuỵ Dương đợi cô dưới sảnh. Vì nghĩ cho đứa con trong bụng nên Lôi Kình đã ra lệnh Nại Nại chỉ được đi giày và quần áo thể thao, để phối hợp với quần áo thì đành buộc tóc bình thường. Nhưng đến lúc lên xe, đến địa điểm hẹn cô mới phát hiện bộ quần áo này hơi tuỳ tiện quá, không xứng với công sức chuẩn bị của Lôi Kình.

Cảnh đêm tuyệt đẹp trên tầng thượng hiện lên trước mắt, hơn nữa cả căn phòng tràn ngập hoa bách hợp. Nụ cười anh lấp lánh dưới ánh nến lãng mạn, cảnh đêm của thủ đô lộng lẫy chẳng qua cũng chỉ làm nền cho màn cầu hôn thế kỉ này.

Nại Nại hoàn toàn không ngờ vào lần thứ hai xuất giá, lại có thể được người ta coi như bảo bối, càng không ngờ người ngạo mạn bá khí như anh lại có thể chuẩn bị cho cô một buổi cầu hôn khó quên thế này.

Phía ngoài cửa sổ lớn là một thủ đô rực rỡ đèn điện, tất cả kiến trúc đều mang đậm chất lịch sử cổ kính. Giàn đèn neon hiện đại như đang chiếu sáng hồi ức của cô, một giấc mộng từ quá khứ đến hiện tại, giống như thời gian chưa trôi qua, cô vẫn là một thiếu nữ mong chờ tình yêu. Tất cả mọi sai lầm đều còn kịp để sửa chữa, cô vẫn còn cơ hội để tìm cho mình tình yêu chân thực.

Chính vào lúc bản thân vẫn còn tin vào tình yêu, vào lúc vẫn còn chút không cam tâm, cô bằng lòng đánh cược lần nữa. Dù cho chỉ được 10 năm, 20 năm thì cũng không thể vì bị tổn thương mà lui bước. Vấp ngã thì đứng dậy, lại vấp ngã thì lại đứng lên, cho dù cả đời liên tiếp vấp ngã và đứng dậy thì cũng không hối hận. Bởi vì có nếm trải hết mọi vui sướng buồn khổ trên đời thì mới xứng đáng sống kiếp người.

Lôi Kình thấy Nại Nại không nói gì, cho rằng cô không thích điều gì đó: “Đây đều là chủ ý của Lão Thất, nếu em không thích thì tôi cũng chịu thôi.”

Nại Nại lắc đầu: “Không, em rất thích.”

Lôi Kình ôm lấy cô nói: “Lần này thì đừng có bảo tôi chưa cầu hôn em đấy. Nhẫn cũng mua cho em rồi đây. Bấy giờ tôi trịnh trọng vào vấn đề, Tần Nại Nại, đừng nghĩ tới cái khác nữa, mau kết hôn thôi.”

Lời cầu hôn kiểu gì thế này?

Cả bầu không khí lãng mạn trước đó đã bị câu nói này phá huỷ hết. Trước mặt, chai sâm panh đặt trong chậu nước đã vẫn đang bốc lên làn khói trắng, hoa hồng trên bàn kết thành ba chữ ILU, tất cả đều công cốc.

Nại Nại quay đầu nói: “Anh không thể nói lời nào ngọt ngào hơn à?”

Lôi Kình cau mày: “Thế này mà chưa ngọt ngào?”

“Anh phải nói, Nại Nại, tôi yêu em, em lấy tôi nhé.” Nại Nại muốn làm mẫu cho Lôi Kình, nhưng ngay khi vừa nói xong thì cả người run lên. Lời lẽ này quá kì dị, nghe thôi đã muốn nôn, chứ đừng nói nó còn được phát ra từ miệng của Lôi Kình, đúng là chuyện không tưởng!

“Tôi nghĩ chúng ta nên bàn bạc những việc thực tế hơn, ví dụ lúc nào tổ chức hôn lễ, sinh con rồi đặt tên là gì.” Lôi Kình nghiêm túc nói.

“Anh định qua loa cho xong chuyện hả?” Nại Nại không cam tâm, quyết không bỏ qua cho Lôi Kình.

Anh xoa nhẹ đầu cô nói: “Được rồi, để ý nhiều những thứ hư vô ấy làm gì, em không đói sao?”

Lôi Kình quá hiểu Nại Nại, cứ đến mùa đông là cô ăn rất ngon miệng, sau khi có con càng được thể ăn uống thả phanh. Không chỉ riêng mình Hồng Cao Viễn bị ép phải đi mua thịt xiên nướng, thậm chí cả Hứa Thuỵ Dương và anh em nhà họ La đều không thoát nổi, chứ đừng nói nửa đêm Lôi Kình bị dựng dậy lái xe đi mua những thứ cô thèm.

Cho nên lấy đồ ăn tuyệt hảo để dụ dỗ Nại Nại quên đi chuyện khác thật quá cao minh.

Quả nhiên không sai, Nại Nại nhìn thấy bàn thức ăn ngon tuyệt thì chẳng mấy để tâm đến những nghi thức hư vô kia nữa. Chỉ là lúc ngồi xuống cô vẫn không quên nói: “Nhưng quỳ xuống cầu hôn thì không miễn được, cả việc đeo nhẫn nữa.”

Lôi Kình quay lại, cửa phòng đã đóng chặt, các huynh đệ cũng không có mặt tại đây nữa, quỳ thì quỳ, dù gì cũng chẳng ai nhìn thấy.

Thực ra Nại Nại chỉ định làm khó Lôi Kình một tẹo, chỉ cần anh nũng nịu, nịnh nọt một lúc thì cô sẽ buông tha. Nhưng ai ngờ tên này lại quỳ xuống thật, cô cảm thấy vô cùng kinh ngạc, liên hồi trốn tránh: “Không cần đâu, để em tự làm.”

Nại Nại lấy nhẫn khỏi tay anh tự đeo vào ngón áp út, không to không nhỏ, vừa xinh. Nhớ lại bộ dạng lén lút đo kích cỡ tay cô hôm đấy thật buồn cười, thế là cô nịnh anh: “Kim cương to quá, bao nhiêu cara thế?”

Lôi Kình cũng chả kì vọng cô đỡ anh dậy khi cô vẫn đang ngắm nghía hạt kim cương, nên tự mình phủi đùi đứng dậy: “6 cara, là kim cương Nam Phi.”

Nại Nại chặc lưỡi: “Đắt quá, cỡ giá một căn biệt thự đấy!”

Lôi Kình ôm lấy cô từ phía sau, cắn yêu tai cô nói: “Không đắt, em còn quý giá hơn nhiều lần.”

Nại Nại cảm động vì câu nói của anh: “Anh thật biết dỗ dành người khác.”

“Anh còn biết nhiều cái khác nữa…” Lôi Kình cúi đầu cười gian xảo: “Hay là, thử xem sao nhỉ?”

“Anh… ở đây không thoải mái?” Nói ra cũng lâu rồi không lam cái đó, Nại Nại cũng cảm thấy nhớ nhung.

Lôi Kình bế cô đặt lên bàn, nửa bàn bày đầy hoa hồng càng làm nổi bật làn da trắng nõn của cô, anh chậm rãi cởi khuy áo cô, vuốt ve ngực cô, đang đam mê vẫn không quên hỏi: “Chắc không vấn đề gì chứ?”

“Không biết.” Cô nói không rõ lời, chân tay cùng lâm trận, kéo lấy áo và thắt lưng của anh.

Lôi Kình đứng thẳng dậy, nhìn chăm chăm vào người phụ nữ đang mơ màng trên bàn: “Em lại còn không biết?”

“Tại sao em lại phải biết chứ?” Nại Nại lặng người trước câu hỏi của anh.

“Vậy thì thôi đi, nhỡ làm con bị thương thì sao?” Lôi Kình chỉnh lại trang phục cho cô, ảo não thầm nghĩ: Lần trước là bà cô của cô, còn lần này thì là con của anh. Nếu sau này có ai nữa đến ngăn cản họ ân ái, chắc anh cũng không thấy quái lạ nữa. Dù gì anh cũng đã gặp hai người thân thích rồi, những người khác ư, chỉ là ruồi muỗi thôi.

3 thoughts on “Tn PK Xhđ: C48_P2: Phép tắc cần có vẫn phải có

    • Chắc là SV chưa kịp sửa hết, đó không phải là bản chốt sau cùng lên sách, nên còn một số chỗ chưa kịp chỉnh lại Tiểu Dương à. Lúc nào làm ebook, Tiểu Dương sửa cho SV luôn nha

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s