Tn PK Xhđ: C49-P1: Cuộc sống hạnh phúc của thục nữ và xã hội đen

“Sau này con kết hôn phải có xe cực to, đưa con oai phong đi khắp thành.” Mẹ Nại Nại lau miệng cho tiểu Nại Nại đang nhồm nhoàm vừa nói vừa nhai không rõ tiếng.

“Chỉ chở mình em thôi?” Chị họ cười hỏi.

“Vậy… tính thêm cả chị nữa.” Nại Nại trả lời khá miễn cưỡng.

“Thế còn mẹ em thì sao?” Chị họ vẫn thích trêu chọc tiểu Nại Nại mũm mĩm dễ thương.

“Thêm cả mẹ nữa.” Nại Nại ôm lấy vai và thơm mẹ một cái rồi cười ha ha.

“Vậy còn tân lang nữa?” Chị họ vẫn không chịu buông tha.

“Cái này… cái này… không đủ chỗ cho anh ấy, chúng ta không tính anh ấy nữa.” Tiểu Nại Nại trả lời rất khó khăn.

Cả nhà được trận cười no bụng.

***

Nơi được lựa chọn tổ chức hôn lễ khá hẻo lánh, một nông trang nhiều cây xanh, cho dù đang mùa đông nhưng ở đó vẫn tràn ngập hương thơm xanh mướt cỏ hoa.

Từ đầu Nại Nại đã dặn dò trước với mọi người, không được mềm lòng với Lôi Kình, cả tổ trưởng, Tiểu Trần và chị họ đều phải đòi lì xì lớn của anh mới được.

Mẹ Nại Nại thấy con gái mình cùng với các bạn trong phòng cười hả hê, bà cũng bất giác nhoẻn cười. Bà đang bận rộn chuẩn bị các món đồ đáp lễ cần thiết.

Đây cũng là một trong những điều bà yêu cầu Lôi Kình phải làm, mọi thứ cử hành trong hôn lễ đều phải tuân theo nguyên tắc nhà họ Tần, nên lấy thế nào thì phải lấy như thế.

Nhìn thấy dáng vẻ anh mang thịt lợn, hành củ, bột mỳ và củi đến nhà, mẹ Nại Nại lại cảm thấy tâm trạng bình ổn, anh không hề oán thán phàn nàn gì cũng khiến bà thật sự cảm thấy, có lẽ lần này Nại Nại đã chọn đúng người rồi.

Chuông cửa vừa vang lên, miệng Nại Nại cười tươi rói: “Mọi người đi xem náo nhiệt thôi, mẹ bắt anh ấy mang thịt lợn đến đấy.”

Tổ trưởng nhảy tưng tưng: “Bác gái thật cool, không ngờ lại trị xã hội đen đến mức này.”

“Lần sau tổ trưởng kết hôn cũng phải trị Hồng tử như thế nhé.” Nại Nại cười tươi rói dặn dò.

“Em… thực ra em luôn muốn nói tiếng xin lỗi với chị, lúc đó không phải em cố tình chống đối chị đâu, chủ yếu là…” Tổ trưởng ngại ngùng đứng bên cạnh giường, nắm tay Nại Nại.

Chưa nói xong thì Tiểu Trần đứng ngoài ban công đã hét lớn: “Trời ơi, bọn họ vác cả một con lợn luôn.”

Nại Nại ngắt đoạn thành ý xin lỗi của Tổ trưởng, cười rồi vỗ nhẹ lên vai cô: “Đừng ngốc nữa! Chị biết em là người khẩu xà tâm phật, lúc đó nếu không có em, chị cũng chẳng có được công việc này, càng không thể nào đi thêm bước nữa. Thôi ra ngoài xem náo nhiệt thôi, đây là cơ hội ngàn năm hiếm thấy đấy.”

Thực ra chuyện thế gian ai có thể phân rõ ràng? Nếu lúc đó tổ trưởng không thu nhận cô, cô cũng không bán được biệt thự, mà nếu như vậy thì không thể nào quen biết được Lôi Kình. Thế nhưng nếu như không có Nại Nại thì tổ trưởng và Hồng tử cũng không phải lòng nhau. Cho nên đều là cả nhà được lợi, không cần phải phân định rõ ai phụ ai, ai có ơn với ai, cứ để lòng bình thường thanh thản thôi.

Tổ trưởng cảm kích trước trái tim hiền lành, bao dung của Nại Nại, vỗ nhẹ lên tay Nại Nại rồi cúi đầu đi ra ngoài, để lại một mình Nại Nại đối diện với chiếc đồng hồ tích tắc trên tường chờ đợi giây phút trọng đại sắp tới.

Lại một lần lấy chồng, sau mười năm cô lại khoác lên mình chiếc áo cưới.

Sau bao thời gian giờ mới phát hiện mình đã trưởng thành. Ai bảo tình yêu đã tuyệt duyên với cô chứ? Nếu lúc đó cô cứ sống mãi trong đau khổ vì bị phản bội, không tự thoát khỏi thì sẽ mãi mãi không biết được ở một nơi nào đó có một người đàn ông tốt đang chờ đợi mình.

Tình yêu có thể không kéo dài mãi mãi, nhưng ít nhất cô muốn cho tình yêu và cả chính mình một cơ hội.

Anh nói anh sẽ kiên trì lâu hơn 10 năm, cô nhớ, cô vẫn luôn ghi nhớ.

10 năm, 20 năm, 30 năm của anh và cô đều nằm phía trước, phải có hai người bên nhau thì mới đi qua những mốc đó.

Cho dù tương lai thế nào, cô nhất định sẽ cố gắng tận lực, nhất định sẽ sống vui vẻ. Dù thế nào cũng sẽ chung sống hạnh phúc.

Cứ như vậy chờ đợi anh đi đến cạnh mình, rồi hai người cùng nhau đi đến hạnh phúc.

***

Ai có thể tưởng tượng xã hội đen cuối cùng lại thành ra bộ dạng này? Hứa Thụy Dương xin ít lửa chỗ Hồng Cao Viễn ở dưới lầu, châm lửa xong liền dựa vào chiếc xe hôn lễ R8 nghỉ ngơi.

Lão Ngũ và Lão Thất mặt mũi lương thiện hơn nên được phái đi đón dâu. Hồng Cao Viễn thì do có quan hệ yêu đương với tổ trưởng, sợ sẽ trao và nhận riêng với nhau nên bị cấm vào, còn anh ấy mà, anh phụ trách ở bên dưới điều động tất cả các anh em có mặt khiêng lợn lên lầu.

Đây là quy định gì? Con gái xuất giá, con rể phải mang thịt heo, hành củ và bột mỳ đến gặp mẹ vợ, thể diện cả đời này của mấy anh em đúng là mất sạch ở đây rồi!

Cả một con heo, e rằng tất cả mọi người ở tòa nhà này từ trên xuống dưới đều có thể được thưởng thức nhỉ? Đúng là không thể nào hiểu nổi trên đời này sao người ta có thể gả con gái đi đơn giản như vậy chứ?

Anh đang định quay đầu sang cằn nhằn cùng Hồng tử thì bỗng nghe thấy một tiếng nói rành rọt: “Nhờ anh nhích xe ra nhường đường được không, xe tôi không qua được.”

Anh không ngần ngại lườm người cất tiếng nhờ vả một cái, cũng không xem xem đây là hoàn cảnh gì, đây là chuyện có thể nhích qua được sao? Có chuyện trọng đại gì cũng phải để sau.

“Anh có nghe thấy không?” Tiếng nói không hề khó chịu, nhưng gặp lúc Hứa Thụy Dương đang bực tức thì cho dù MC truyền hình nổi tiếng đến cũng bằng không.

Anh lười nhác quay lại nói: “Ở đây đang đón dâu, cô có thấy băng đỏ dây hồng không? Tôi nhích qua nhà khác thì đón ai?”

Cô gái đó biết mình đuối lý, nhưng vẫn cố năn nỉ: “Thế nhưng tôi có chuyện gấp thật, anh có thể nhích qua một lát, đợi tôi đi rồi anh lại lái xe về?”

Hứa Thụy Dương lần này phải quay lại nhìn rõ cái kẻ mắt đui này là dòng giống mã vương gia nào mà lại dám coi anh là mấy thằng nhóc bãi đỗ xe.

Anh chậm rãi hỏi: “Em gái, không nghe rõ tôi nói gì à? Tôi nói với cô nhé, đây là xe rước dâu, không tránh đi được.”

Cô gái nhỏ tuy khá cao, nhưng sao chỉ phát triển chiều cao chứ không phát triển não, chỗ rộng thế này mà cứ phải dằng co với anh, nếu quả thực không được thì lùi xe về rồi bắt taxi là xong, ai dám phá hoại hôn lễ của xã hội đen, đây chẳng phải không khác gì bôi nhọ thanh danh của họ sao?

Tuy rằng họ đã rửa tay gác kiếm, nhưng uy nghiêm vẫn còn! Quyết không để kẻ tiểu nhân coi thường.

“Các anh thật không biết lý lẽ, dù đang tổ chức hôn lễ thì cũng không thể để ảnh hưởng đến người khác được.” Cô gái đó hiển nhiên cũng là người không khiếp sợ trước xã hội đen, thái độ rất cứng rắn.

Cô ưỡn ngực, khí khái nói: “Nói đi, ông chủ các anh ở đâu, tôi phải đi kiện. Chẳng phải chỉ là một công ty tổ chức hôn lễ sao, anh ra oai cái gì? Ai không biết lại tưởng mấy anh là xã hội đen cơ đấy, giả bộ lang sói gì chứ?”

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s