Mỹ Mãn: C5_P1: Tình trường gặp địch thủ

Chiều muộn chớm thu, ánh đèn điện chiếu vàng rực lên thảm lá rơi trên đường.

Áo sơ mi rộng màu trắng kết hợp với quần đen, cho dù cách ăn mặc này không hề gây chú ý chút nào nhưng Lăng Gia Khang vẫn trở thành tâm điểm của các thiếu nữ. Trên khuôn mặt tuấn tú của anh lúc này in đậm sự lo lắng, thấp thỏm lạ thường. Anh ngẩng đầu, thần người ra nhìn toà nhà phía trước.

Sở cảnh sát!

Rốt cuộc vì lí do gì mà một bữa tối lãng mạn lại phải tiến hành ở trước sở cảnh sát?

“Lý Ninh[1] đã từng nói rằng: “Mọi thứ đều có thể xảy ra”. Sự tồn tại của Đinh Mỹ Mãn chính là một minh chứng rõ ràng cho câu quảng cáo này không phải trò lừa đảo. Ở cạnh cô ấy nhất định phải quen với việc bất cứ lúc nào cũng có thể đột ngột xảy ra chuyện. Thật không may, tôi vừa sinh ra đã quen biết cô ấy, cho nên từ lâu đã chấp nhận số phận. Anh còn có thể đấu tranh, vẫy vùng đôi chút, vậy nên hãy trân trọng sinh mệnh, tránh xa Đinh Mỹ Mãn ra!”.

Bỗng nhiên nhớ lại câu nói cảnh báo của Giả Thiên Hạ trước đây, anh bất giác nhếch miệng lên, chẳng buồn quay đầu lại, đi thẳng vào sở cảnh sát. Tất nhiên khuôn mặt tỏ rõ vẻ chấp nhận số phận, điều đó cũng chẳng có gì to tát cả. Hơn thế anh còn có thể chấp nhận số phận mà không hối hận gì hết, không hề lo sợ chuyện gì mà tiến lên phía trước.

“Anh à, tôi là công dân tốt, nộp thuế, chấp pháp theo đúng luật định. Hàng ngày tôi đều nghiêm chỉnh tuân theo luật lệ giao thông, không hề vi phạm. Bây giờ xảy ra vấn đề lớn như vậy, anh không thể chỉ ghi chép lại rồi cho qua như thế được. Cái tôi cần là đáp án chính xác cơ!”

Giọng nói dõng dạc, kiên định của Đinh Mỹ Mãn lanh lảnh bên tai Lăng Gia Khang. Nghe có vẻ vô cùng nghiêm trọng, anh bất giác bước nhanh lên.

“Thưa cô, đứng trên góc độ cá nhân, tôi rất đồng tình và chia buồn cùng cô, nhưng xét về góc độ công việc, nguồn lực cảnh sát rất đáng quý, cô không thể nào bắt mấy chục người chúng tôi đi khắp nơi tìm chiếc xe đạp cho cô được!”

Chỉ là mất một chiếc xe đạp thôi, Lăng Gia Khang rõ ràng yên lòng hẳn.

“Tại sao lại không thể chứ? Cảnh sát nhân dân vì nhân dân phục vụ mà!”. Cô chớp chớp mắt, trưng ra một vẻ mặt ngây ngô, vô tội, từng câu từng chữ nói ra đều như lẽ tất nhiên, hoàn toàn không nhận ra rằng chuyện mất chiếc xe đạp không thể so bì với một đống hồ sơ vụ án hình sự chất chồng nơi đây được.

“Cô… cô…”. Đồng chí cảnh sát tay cầm bút, tức giận trợn mắt, mãi mới lấy lại bình tĩnh nói trọn vẹn một câu: “Chiếc xe khốn kiếp của cô được đúc từ vàng ròng sao?”

“Này, sao anh lại có thể văng tục như thế chứ? Số hiệu anh bao nhiêu, tôi phải gửi thư phàn nàn thái độ của anh. Sao? Anh lại còn lườm nữa hả, đừng có chọc giận tôi! Anh có biết thế nào là khủng bố hay không? Nếu như không tìm lại chiếc xe đạp cho tôi, nhất định tôi sẽ cho anh trải nghiệm qua cảm giác đó…”

“Khủng bố! Cô đe doạ cảnh sát đấy hả?”

Nguyên nhân khởi nguồn sự việc rất đơn giản nhưng đã bắt đầu phát triển theo hướng vô cùng nghiêm trọng. Lăng Gia Khang nhíu mày bất lực, nhanh chóng sải bước vào trong phòng, kéo Đinh Mỹ Mãn đang nhất nhất nằm bò ra bàn cầm tay áo anh cảnh sát không chịu buông. Anh ngượng ngùng mỉm cười nhìn anh cảnh sát phốp pháp đang ngồi phía góc tường: “Tôi vô cùng xin lỗi, chiếc xe đạp đó là quà tặng sinh nhật của bà nội vào đúng năm cô ấy tròn 20 tuổi, nay bà nội cô ấy đã qua đời, cho nên cô ấy mới không kiểm soát được hành vi và lời nói của mình. Xin các đồng chí đừng chấp nhặt với cô ấy làm gì!”

“Liên quan gì đến bà nội em chứ?”. Còn chưa kịp cảm động vì Lăng Gia Khang đến kịp thời thì câu nói vừa rồi của anh đã thu hút mọi sự chú ý của cô. Mặc cho vẻ mặt anh hết sức chân thành, cô vẫn không chịu phối hợp mà còn hỏi vặn lại, mãi cho tới khi phần eo bị ai đó véo một cái đau nhói: “Á, á, bỏ, bỏ ra mau…, đau quá đi… bà nội… à đúng rồi, đó là món quà sinh nhật mà bà nội đã tặng cho tôi…”. Bị chèn ép quá, cô đành phải nói theo đúng ý anh.

Anh mỉm cười cúi xuống, thưởng cho cô một ánh mắt hài lòng, rồi tiếp tục tỏ ra lễ độ, nhã nhặn nói: “Có phải các đồng chí đã hỏi thông tin xong rồi đúng không? Mong các đồng chí mau chóng tìm lại chiếc xe đạp đó cho cô ấy. Các đồng chí chắc đã thấu hiểu tấm lòng hiếu thảo của cô ấy nên sẽ không quy kết tội khủng bố cảnh sát nữa chứ?”

“Ồ, chúng tôi sẽ tìm ra nhanh thôi. Cậu hãy đưa cô ấy đi nhanh lên chút!”. Anh cảnh sát gật đầu lia lịa, chỉ mong đuổi ôn thần hằm hằm sát khí trước mặt đi càng nhanh càng tốt.

Nhớ lại dáng vẻ gây gổ của cô lúc nãy, Lăng Gia Khang không nói lời nào, vừa lôi vừa kéo, quyết đưa cô ra khỏi đây. Hình như anh sợ rằng vị cảnh sát bệ vệ kia bỗng nhiên hối hận, tuỳ tiện định cho cô một tội danh gì đó rồi giam giữ vài ngày thì chết.

“Em làm cái gì thế? Chẳng qua chỉ là một chiếc xe đạp thôi mà!”. Nhìn thấy Mỹ Mãn bên cạnh với khuôn mặt đầy vẻ không cam tâm, Lăng Gia Khang nhíu mày khó hiểu, nhẫn nại hỏi.

“Nhưng mua lại một chiếc mới không phải là tiền sao?”. Mỹ Mãn bực bội đáp lại.

“Em thiếu tiền đến mức đấy hay sao?”

“Tất cả tiền tiết kiệm của em đều dùng để đầu tư vào vườn nho với anh rồi còn gì, thuê nhà cũng cần có tiền chứ? Giám đốc đài lại không chịu ứng trước tiền lương cho em…”

“Dọn đến nhà anh mà sống!”. Xem ra anh đúng là ép cô quá mức. Nghĩ trong giây lát, anh ngang ngạnh cầm tay cô kéo ra ngoài, chả buồn để tâm đến những lí do chẳng đâu vào đâu đó. Anh ngắt lời cô vừa nói, đưa ra cách giải quyết ổn thoả nhất.

“Không cần đâu, cô nam quả nữ ở cùng nhau sẽ không tốt. Hơn nữa đợi đến tháng sau lĩnh lương là đâu lại vào đấy thôi.”

“Rốt cuộc vì lí do gì mà em nhất quyết phải tự mình kiếm tiền thế? Để anh nuôi mất mặt lắm sao?”

Ở sở cảnh sát – nơi tập trung rất nhiều vụ án nghiêm trọng – bỗng vang lên câu hét mang đầy màu sắc lãng mạn này thực sự là không hợp tí nào, mọi người xung quanh đều thần người ra như Đinh Mỹ Mãn. Giây phút đó, thời gian như ngưng đọng lại. Một lúc sau, khi đã lấy lại được hồn vía, mọi người lại tiếp tục ai làm việc nấy, chỉ có điều chốc chốc không kìm được tò mò, ánh mắt họ lại hướng về phía đôi tình nhân này. Đinh Mỹ Mãn – người trong cuộc – vẫn ngây người, bần thần, lặng lẽ tự véo mình một cái. Cô thấy đau, thế thì đây không phải là trong mơ rồi.

“Biểu hiện này là có ý gì đây?”. Lăng Gia Khang nhếch mày cáu kỉnh. Anh đáng sợ đến mức nào mà cô phải tỏ vẻ như đang sống trước hang hùm miệng cọp vậy?!!!

“Anh, anh… không phải anh chỉ nuôi vợ mình hay sao?”. Những người quen biết đều rõ một điều: Lăng Gia Khang kiếm tiền rất giỏi nhưng lại nổi tiếng keo kiệt với phụ nữ. Nhớ lại trước kia, khi Đinh Mỹ Mãn và anh đã có thể coi là thân thiết rồi, vậy mà khi đi ăn ngoài hàng vẫn phải theo phương thức “campuchia”. Có biết bao cô gái đã tự nguyện ngả vào vòng tay anh nhưng không thể duy trì quan hệ lâu dài. Sau khi nếm trải “bản sắc” giữ của thần sầu của anh, họ đều nhanh chóng “bỏ của chạy lấy người”. Đây thực sự là lần đầu tiên cô nghe thấy anh nói những lời kiểu như thế.


[1] Lý Ninh sinh ngày 8 tháng 9 năm 1963 là một cựu vận động viên thể dục và doanh nhân Trung Quốc. Ông là một trong những vận động viên xuất sắc nhất của thể dục Trung Quốc với 3 huy chương vàng tại Thế vận hội mùa hè 1984, đồng thời được mệnh danh là “Hoàng tử thể thao”. Lý Ninh cũng là người sáng lập và là chủ tịch của tập đoàn sản xuất dụng cụ thể thao hàng đầu Trung Quốc Li-Ning Company Limited.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s