Mỹ Mãn: C5_P2: Tình trường gặp địch thủ

Câu nói của Mỹ Mãn vừa dứt, Lăng Gia Khang sa sầm mặt lại. Đến lúc này anh mới nhận ra không ngờ câu đó anh lại nói thuận miệng đến thế, giống như tất cả đều là lẽ dĩ nhiên vậy!

Anh thích Đinh Mỹ Mãn, điều này không sai. Nhưng từ trước đến nay anh luôn nghĩ rằng tình yêu đó không sâu đậm lắm, đặc biệt còn xem đó như một vụ đầu tư, kiểu như vô tình mua phải số cổ phiếu này, đương nhiên là hi vọng có ngày nó sẽ tăng giá đột biến. Đúng vậy, đây chỉ là một vụ đầu tư mà thôi, không thể coi Đinh Mỹ Mãn là một loại cổ phiếu cao giá được, nó vẫn ẩn chứa biết bao nhân tố không ổn định, anh không nên đặt quá nhiều hi vọng vào đó.

“À chẳng qua là vì anh cảm thấy làm người không nên quá trọng sắc khinh bạn thôi”. Anh liền trả lời như không có chuyện gì to tát cả, tuy rằng nghe ra thì có vẻ hơi miễn cưỡng, nhưng anh chắc chắn là Đinh Mỹ Mãn sẽ tin sái cổ mà không chút nghi ngờ.

Quả nhiên, cô như trút được gánh nặng, cố kiễng lên khoác vai anh: “Em cũng không thích làm phiền bạn bè tí nào. Hơn nữa em có chân có tay, có đầy đủ khả năng tự nuôi mình. Tốt nhất là anh cứ để tiền đó cho vợ tương lai đi! Cùng lắm là đến lúc em tái hôn, anh mừng lễ hậu hĩnh một chút là đủ chứng minh mình không phải hạng trọng sắc khinh bạn rồi…”

“Không cho phép!”. Chưa đợi cô nói dứt câu, anh lại bộp chộp lần nữa.

“Hả?”. Mỹ Mãn không hiểu rốt cuộc câu “không cho phép” đó là muốn nói đến việc nào? Không cho phép cô tự lực cánh sinh? Hay không cho phép cô nhận tiền mừng đám cưới? Hay là không cho phép cô tái giá đây?

“Anh không cho phép tái giá!”.

Câu nói này của Lăng Gia Khang đã chứng minh suy đoán sau cùng của cô là chuẩn xác. Mắt chớp lia lịa, cố gắng không suy nghĩ lệch lạc, cô cẩn thận xác nhận lại: “Tại… tại… tại sao thế?”.

“Để cho công bằng thôi. Em đã kết hôn một lần rồi, còn anh thì vẫn chưa cưới lần nào cả. Nếu như đã là bạn bè thì nên thấu hiểu tâm trạng của bạn mình chứ!”

“Anh nói đùa hả? Cái đó thì có gì mà công bằng hay không? Lẽ nào nếu anh chỉ kết hôn một lần thì cả đời này em phải ở vậy không được tái giá sao?”. Với tính cách của Lăng Gia Khang, chắc chắn sẽ yêu người phụ nữ mình lấy đến chết đi sống lại nên khả năng họ đi đến bước đường đổ vỡ, li hôn là rất ít. Vậy chẳng phải là cô sẽ phải cô đơn đến già sao?

“Anh không yêu cầu hà khắc vậy đâu. Ít ra là phải đợi đến khi anh kết hôn xong thì em mới được tái giá.”

“Ai thèm để ý đến anh?”. Dù là bạn bè thân thiết thì cũng không nhất thiết phải lôi cả chuyện chung thân đại sự, hạnh phúc suốt đời ra như vậy.

“Không để ý? Vậy em đang cần một người dẫn chương trình, như vậy có phải là cũng không cần để ý không?”

“Được rồi, được rồi, anh không lấy thì em cũng không tái giá”. Cô đành liều mình vậy, dù gì thì trước mắt vẫn chưa tìm được người thích hợp, đến khi nào muốn kết hôn, cùng lắm là không ngừng ép buộc Lăng Gia Khang ngày ngày đi xem mặt là được thôi.

“Ngoan lắm!”. Anh mỉm cười, hết sức hài lòng với đáp án vừa rồi, coi như “mua bảo hiểm” cho vụ đầu tư này.

Ngoài cửa sổ, cảnh hoàng hôn hiện lên vô cùng lộng lẫy, tráng lệ, gió thổi mây bay, chim muông ca hát. Giả Thiên Hạ ngồi tựa vào ghế, tay cầm li cà phê còn bốc khói nghi ngút, ngồi thưởng thức phong cảnh phía ngoài.

Cảnh đêm nhộn nhịp, ngập đầy trong mắt anh nhưng lại mang một dư vị hoàn toàn khác.

Thứ mà anh nghĩ tới lúc này là đã mất tiền lại phải nịnh nọt để có thể đến ngôi nhà của Mỹ Mãn với ý định trở thành “người phục vụ” toàn thời gian bên nàng. Kết quả thì sao, chẳng những không nghe được những lời nói dịu dàng ấm áp của bà xã lại còn phải nhượng bộ không ngừng như trong cuộc đàm phán kinh doanh vậy. Thôi thì cũng đành cho qua việc này. Con đường theo đuổi vợ cũ vô cùng gian khổ, tiến triển một cách chậm rãi là việc hoàn toàn có thể thông cảm được. Điều khiến cho Giả Thiên Hạ không thể chịu đựng được chính là anh đã bỏ công bỏ việc về nhà chuẩn bị bữa tối cho cô, vậy mà cô lại đi hẹn hò lãng mạn cùng tên Lăng tú ông kia, hơn thế đến tận nửa đêm mới chịu về. Anh hi sinh thời gian ngủ vào bếp chuẩn bị bữa sáng đầy dinh dưỡng cho cô, kết quả, tên Lăng tú ông kia chẳng qua chỉ phái người mang tặng một chiếc xe đạp đến thôi, thế mà vợ anh đã sung sướng “vẫy đuôi tít mù”, bỏ mình anh ở lại!!!

Đúng là “cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng”, muốn nhịn mà không được. Anh ngẩng đầu lên trời than thở một câu: “Cho dù là tự tạo nghiệt, chịu thiệt thòi thì cũng phải có giới hạn thôi chứ!”

“Anh Thiên… Thiên Hạ… mọi người đang chờ ý kiến của anh đấy!”. Đã sắp đến giờ tan sở rồi mà cuộc họp chuyên môn trong đài vẫn còn trong giai đoạn căng thẳng, hồi hộp. Là một người quyết đoán, có khả năng ngăn chặn mọi mâu thuẫn, tranh cãi, nhưng lời Giả Thiên Hạ thốt ra lại hoàn toàn chẳng liên quan gì đến chủ đề hiện tại. Cho nên, cậu trợ lí ngồi kế bên nhìn thấy cấp trên cả ngày trong tình trạng tâm hồn bay bổng nơi nào, đành lên tiếng nhắc nhở.

“Ý kiến gì cơ?”. Giả Thiên Hạ chớp mắt, chẳng buồn che đậy việc mình ngẩn ngơ nãy giờ.

“Cậu cũng biết tôi đã lôi kéo Mạc Tường từ rất lâu rồi, mãi cô ấy mới chịu gật đầu đồng ý…”. Giám đốc đài đích thân “lâm trận”, ông tỏ ra khoan dung, phớt lờ sự phân tâm của cấp dưới, chẳng ngần ngại nói lại chủ đề chính của cuộc họp lần này.

“Ông là giám đốc đài, ông quyết là được, liên quan quái gì đến tôi?”. Điều động nhân lực, tranh cướp nhân tài với các đài đối thủ… tất cả những chuyện này đều hết sức bình thường trong giới. Giả Thiên Hạ thực lòng không hiểu nổi tại sao lại phải đem chuyện này ra bàn bạc trong cuộc họp.

Ông giám đốc châm thuốc, nheo nheo mắt, tự hỏi có phải hôm nay Giả Thiên Hạ đi làm mà quên mang theo não hay không. Cuối cùng ông nén giận, bình tĩnh nói lại một lần nữa chủ đề ban nãy gây nhiều tranh cãi trong cuộc họp: “Là như thế này, không phải Lợi Lợi xin nghỉ kết hôn sao? Có lẽ cậu vẫn chưa tìm được người thích hợp để thay thế phải không? Tiểu Tường thì thế nào?”

“Không được!”. Giả Thiên Hạ bỗng nhiên nghiêm nghị, đưa ra một đáp án không thể nào ngắn gọn hơn.

“Tại sao chứ?”. Câu trả lời của Thiên Hạ cũng được coi là một đáp án nằm sẵn trong dự liệu của mọi người, ông giám đốc không mấy ngạc nhiên, chỉ là muốn hỏi cho ra ngọn ngành. Nhìn thấy Giả Thiên Hạ lặng im không nói thêm lời nào, ông thẳng thắn hỏi anh: “Là vì Đinh Mỹ Mãn sao? Hay là tôi không mời Tiểu Tường sang làm nữa, tìm Đinh Mỹ Mãn đến cho cậu nhé!”

“Ý kiến này rất hay, ông có cách nào kéo cô ấy về đây không?”. Giả Thiên Hạ dựng thẳng lưng lên, lấy lại tinh thần, mỉm cười chờ đợi.

Cậu ta định làm thật sao?

“Thôi bỏ đi, tôi và cô ấy rất khó cộng tác cùng nhau. Cứ như vậy đi, kết thúc cuộc họp, chúng ta nghỉ thôi!”. Tình hình hiện nay đã quá rắc rối rồi, anh khó lòng mà tưởng tượng được khi cùng làm việc với Mỹ Mãn thì cảnh tượng sẽ rối loạn, ồn ào đến mức độ nào nữa.

Đối với những người làm công ăn lương thì chẳng có gì “cuốn hút” hơn cái câu “chúng ta nghỉ thôi!”. Cho nên ngay khi câu nói của Giả Thiên Hạ vừa dứt thì tất cả mọi người đều thu dọn đồ đạc chuẩn bị ra về.

“Tan họp cái gì, về nhà cái gì, sự việc vẫn còn chưa giải quyết rõ ràng, ở đây ai mới là người quyết định chứ?”. Uy nghiêm của giám đốc đài bị tổn thương nghiêm trọng, ông thật sự khó chấp nhận được điều này.

“Chú ơi, bây giờ cháu phải về để kịp đón vợ cháu. Chẳng nhẽ chuyện này chú cũng muốn quản lí sao? Nếu như chú hại cháu cô đơn đến già thì chú cứ đợi đấy mà tuyệt tử tuyệt tôn!”. Thiên Hạ tự nhận thấy mình là một nhân viên rất xuất sắc. Cấp trên muốn dụ dỗ nhân tài ở đâu, anh chẳng can thiệp. Nhưng dù là người tốt tính đến mấy thì cũng phải có giới hạn của nó. Yêu cầu duy nhất là không được tuỳ tiện động đến chương trình của anh. Đặc biệt là khi hành động đó có khả năng làm xấu đi mối quan hệ mà khó khăn lắm mới tiến triển được đôi chút giữa anh và Mỹ Mãn. Muốn anh đồng ý sao? Đúng là quá ngây thơ, nằm mơ giữa ban ngày!

Cuối cùng, trước thái độ tức giận và kiên quyết của giám đốc đài, Giả Thiên Hạ đã tung ra chiêu “hiểm độc” gói gọn trong một câu: “Có cô ta thì không có tôi!”. Tất nhiên chiêu thức này đã làm anh thoả nguyện, hài lòng rời khỏi phòng họp để đến trước cổng đài truyền hình nơi Mỹ Mãn làm việc đúng giờ.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s