Tn PK Xhđ: Ngoại truyện 1-2: XÃ HỘI ĐEN TRONG MẮT LÔI CHẤN TỬ CON

Thôi được rồi, bây giờ con sẽ nói đến chuyện của con. Bây giờ con năm tuổi, đang học lớp mẫu giáo nhỡ trường mầm non Ánh Sáng. Trong lớp có hơn hai mươi bạn nhỏ, con chỉ thích mỗi Thất Thất. Bạn ấy đi đâu thì con đi theo đó, bạn ấy chơi cầu trượt con cũng chơi cầu trượt. Nhưng mà… bạn ấy đi vệ sinh con không thể đi theo, con chỉ có thể đứng bên ngoài khiến cho những bạn gái muốn vào nhà vệ sinh ngoan ngoãn đứng đợi ở bên ngoài, mấy bạn đó không nghe lời gì cả, đều không chịu đợi, kết quả là, con bị cô giáo gọi phụ huynh đến.

Không đúng… thực ra vẫn còn một chuyện nữa, con ngại không dám kể.

Cô giáo tìm gặp bố mẹ còn vì lần trước trong buổi học con hôn Thất Thất một cái, nhưng mà bạn ấy lại khóc ầm lên. Con thề là, con hôn bạn ấy giống y như bố hôn mẹ, tuyệt đối không hề cắn bạn ấy, về việc vì sao bạn ấy lại khóc, con cũng không biết nữa.

Nhưng mà chú Thất nói, con gái khóc không có nghĩa là không thích con, có lẽ… bạn ấy rất kích động.

Bạn ấy kích động cái gì? Con cũng không biết.

Tóm lại là vì hai chuyện đó mà cô giáo gọi bố mẹ con đến, bây giờ, con đang đứng trong phòng làm việc của cô giáo, nhìn mọi người cùng nhau giải quyết việc con hôn Thất Thất.

Biểu cảm của mọi người đều rất nghiêm túc, hình như việc này rất là nghiêm trọng.

Bộ dạng của bố vẫn như mọi khi, cô giáo bị bộ dạng đó làm chết khiếp đến nỗi không cười nổi nữa rồi.

Còn mẹ con lại rất dịu dàng, cứ liên hồi xin lỗi cô giáo, con không thích mẹ phải chịu uất ức như vậy, thế nên con muốn đi cứu mẹ.

Nhưng mà… bố lúc nào cũng nhanh hơn con một bước, trước mặt mọi người bố ôm lấy vai mẹ, rồi nói với cô giáo: “Bọn trẻ đùa nghịch không cần phải nghiêm trọng hóa lên làm gì, việc này chúng tôi sẽ giáo dục nó.”

Bố lúc nào cũng trong bộ dạng rất thản nhiên, chẳng ai dám làm gì bố cả, nhưng mà tất cả các cô giáo từng nhìn thấy bố đều nói bố rất đẹp trai, đều rất thích véo má con rồi nói là con giống bố. Nhưng mà con không vui chút nào, con thích giống mẹ hơn, bởi vì mắt của mẹ rất ư là đẹp, còn con… là mắt một mí.

Bố và mẹ nắm tay con đi về nhà, mẹ hình như rất kích động, mẹ trách móc bố quá nuông chiều sẽ làm hư con. Nhưng bố lại không nghĩ như vậy, bố cảm thấy đây chỉ là hành động của bọn trẻ con, không cần thiết phải có bé xé ra to như thế. Con thấy bố nói thế là không đúng, bởi vì con thật sự thích Thất Thất, không phải vì con nhỏ, con nghĩ con lớn rồi cũng sẽ thích bạn ấy.

Giống như bố thích mẹ vậy.

Mọi người hỏi tại sao con lại biết? Mọi người thật là nhạt nhẽo, đương nhiên là con biết rồi. Theo như chú Hứa nói, ngày mà mẹ con sinh con, bố suýt thì ép chết bác sĩ, còn nói nếu mẹ con có mệnh hệ gì, bố nhất định sẽ không tha cho ông ấy. Vị bác sĩ đó thật là tội nghiệp, nhưng con còn tội nghiệp hơn, điều này bà ngoại có thể làm chứng.

Con mới có mấy tháng tuổi, bố đã không cho con và mẹ ngủ cùng nhau. Mọi người phải biết cái giường nhà con rất là to rất là to, con cũng đâu có chiếm bao nhiêu diện tích, nhưng mà, bố vẫn không cho con và mẹ được ngủ cùng nhau.

Sau này lớn lên con lại càng tội nghiệp, phải ngủ một mình một phòng, có những lúc còn phải chen chúc trên một chiếc giường với chú Ngũ, có một lần có sét, con cứ bám lấy mẹ không chịu đi, kết quả là bị bố xách cổ vứt vào lòng chú Ngũ, không cả thèm quay đầu lại, cứ thế đi mất.

Mẹ không vui cũng chẳng còn cách nào, bởi vì chú Ngũ nói, mẹ là của bố, chứ không phải của con.

Haiz, quan hệ giữa người lớn với nhau thật là phức tạp. Con vẫn chưa hiểu gì cả.

Chẳng mấy chốc mẹ đã ngậm miệng lại, mặt mày đỏ ửng, hình như lại không nói nên lời. Cái tật này của mẹ rất là thiệt thòi, mỗi lần cãi nhau với bố đều không nói lại được, nhưng mà không hiểu tại làm sao, tới phút cuối đều là bố nhận lỗi. À, con biết rồi, nếu như bố không nhận lỗi, mẹ sẽ không cho bố hôn nữa. Giống như… giống như bây giờ.

Con phải che mắt lại thôi, tuy bố chỉ hôn vào má mẹ, nhưng đây cũng là cái mà chú Thất gọi là “không tốt cho trẻ con”. Nhưng mà những ngón tay của con đều xòe ra, vừa hay nhìn thấy mẹ đang hôn lại bố.

Thôi được, con thừa nhận, con sai rồi.

Bởi vì con hôn Thất Thất nhưng Thất Thất không hôn lại con.

Thế nên, lần sau con nhất định phải làm Thất Thất hôn lại con, không hôn thì con lại hôn nữa, cho đến khi bạn ấy hôn lại con thì thôi.

Ừm, làm thế đi!

Mọi người xem, đây chính là gia đình con, giống y giống y giống y chang với gia đình mọi người.

Không phải sao?

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s