Mỹ Mãn: C5_P3: Tình trường gặp địch thủ

Bất hạnh làm sao, lần này anh trở nên ngốc nghếch đến mức đáng thương, tự chốc khổ vào thân!

Ở phía trước, cách xe anh không bao xa, một bóng người quen thuộc đang nhanh chóng bước lại.

Giới tính: Nam

Bề ngoài: Hừ, giống như một tên tú ông đê tiện.

Trang phục: Xí, vẫn cứ giống một tên tú ông đê tiện.

Cử chỉ, hành động: Hầy, tất nhiên vẫn như của một tên tú ông đê tiện.

Tống hợp tất cả lại: Thì hắn ta triệt để là tên Lăng tú ông đê tiện từ đầu đến chân!

Đây vẫn chưa phải điều khiến anh trở nên đáng thương nhất. Quan trọng hơn là ở bên cạnh tên Lăng tú ông đó còn có một bóng dáng quen thuộc hơn, cũng đang tăng tốc tiến về phía anh. Bề ngoài… anh phải khẳng định rõ ràng lại lần nữa, “nụ hoa e ấp” năm xưa giờ đây đã nở rộ đẹp tuyệt trần! Khuôn mặt cười tựa hoa nở khiến cho người đối diện phải thất lạc hồn phách!

Điều không may nhất là bên cạnh anh lại còn có thêm một nhân viên bãi đỗ xe rất biết cách “thêm dầu vào lửa”. Anh nhân viên bãi đỗ xe lạnh lùng buông một câu: “Chà, cô Đinh và ngài Lăng thật là trời sinh một cặp, sao hai người không kết hôn đi chứ?”

“Thế tôi với cô Đinh có phải một cặp trời sinh không?”. Lời nói thiếu suy nghĩ của anh nhân viên lọt qua cửa kính sắp đóng kín khiến Giả Thiên Hạ phải quay đầu sang, nhanh chóng hạ kính xe xuống, lạnh lùng đưa ra câu hỏi.

Từ trước đến nay, anh không bao giờ “loạn sát người vô tội” nên định cho anh nhân viên bãi đỗ xe một cơ hội hối cải. Đáng tiếc là người ta không chịu, sau một hồi nhìn ngó đánh giá anh từ đầu đến chân, anh nhân viên đưa ra một câu đánh giá “quật cường”, không biết chết có mùi vị thế nào: “Không hợp đâu!”

“Cậu thật là… đáng chết! Số hiệu bao nhiêu, tôi phải khiếu nại với cấp trên. Đưa tiền boa lúc nãy của tôi lại đây! Tôi sẽ đổi tiền xu để cho cậu!”

Giả Thiên Hạ gần như vươn cả người ra khỏi cửa kính ô tô, đưa tay xốc cổ áo anh nhân viên lên, khiến cho người ta mặt mày trắng bệch, suýt nữa thì tắc thở, chỉ còn biết quờ quạng, kêu than: “Bỏ, bỏ, bỏ… bỏ tay ra, anh làm vậy sẽ chết người đó… trời ơi, anh… anh xúc động cái gì thế?”

“Tất cả những người thấy tôi với vợ tôi không xứng đôi đều không có kết quả tốt đẹp!”

“Vợ của anh? Cô Đinh là vợ của anh sao? Hây, anh đã là người thứ tám nói như vậy rồi đấy. Nếu như đó là vợ của anh thì phiền anh đem chiếc xe đạp ở phía kia về, tiện thể nói với cô Đinh hộ tôi một tiếng, xin đừng lãng phí chỗ để xe của đài. Một chiếc xe hai bánh chiếm trọn chỗ để xe của một chiếc xe bốn bánh, cho dù không lấy tiền thì cũng không thể lãng phí chỗ để như vậy được! Có còn để cho người khác sống nữa không đây?”

“Đừng có mà đánh lạc hướng chú ý! Số hiệu cậu bao nhiêu? Tiền boa lúc nãy tôi đưa cậu đâu?”

Hai con người không hề có mối liên hệ nào lại lằng nhằng với nhau trong một tư thế hết sức nhạy cảm.

Tiếng cãi cọ ồn ào vang rõ trong bãi đỗ xe trống trải ít người đã thu hút sự chú ý của Mỹ Mãn.

“Giả Thiên Hạ?”. Cô nghi ngờ đi về phía xảy ra cãi cọ, sau khi xác nhận mình không nhìn nhầm thì cô mới để ý đến cảnh tượng lúc này: “Anh đang làm cái gì thế?”. Không phải chứ? Chả lẽ mệnh đào hoa của anh còn lan đến tận nhân viên bãi đỗ xe đài truyền hình cô làm? Hơn nữa đó còn là một gã đàn ông?

“Anh đến đón em về nhà”. Vừa nghe thấy tiếng Mỹ Mãn, anh lập tức ngồi lại vào trong xe, ngước mắt lên chiếc gương phía trước để xác định lại khuôn mặt, hình dáng của mình đang rất đẹp trai, phong độ rồi mới trả lời.

“Lâu rồi không gặp, hình như phạm vi “săn bắt” của cậu càng ngày càng rộng và phong phú hơn thì phải?”. Lăng Gia Khang cười tủm, đưa mắt hướng về phía anh nhân viên bãi đỗ xe đang ho sặc sụa.

Vẫn mang tư thế của người đang ngạo nghễ chiến thắng, Lăng Gia Khang tỏ thái độ thách thức khiêu chiến. Giả Thiên Hạ bĩu môi không thèm để ý, nheo mắt liếc xéo nhân vật chướng tai gai mắt đó: “Cậu cũng đâu có kém cạnh gì, đeo đuổi vợ bạn không phải càng có cảm giác kích thích hơn sao, hả?”

“Mỹ Mãn nói, cột khai tình trạng hôn nhân của cô ấy lúc này là đã li dị”. Gia Khang cười nhạt.

Giả Thiên Hạ tiện thể nhìn sang phía Đinh Mỹ Mãn, vừa hay bắt gặp thái độ tự ti thoáng xuất hiện trên khuôn mặt cô, xem ra cô thực sự đã nói câu này. Mắt anh ngày càng nheo lại hơn, môi ngày càng mím chặt lại, cuối cùng bật ra nụ cười khiêu khích: “Không sao hết, tôi không ngại phải in thêm một tấm thiệp mời cậu tới dự lễ cưới tái hợp của vợ chồng tôi.”

“Thế sao? Vậy thì tôi sẽ đến đó đúng giờ!”

“Khách khí quá!”

“Chú rể đến đúng giờ là điều đương nhiên mà!”

“Chú rể? Vậy chắc phải phiền cậu chăm sóc con chúng tôi thật tốt rồi!”

“Con ở đâu ra mà con? Có quỷ mới sinh con cho anh!”. Đinh Mỹ Mãn vốn định đứng ngoài cuộc “tỉ thí gay cấn” này nhưng cuối cùng không chịu nổi mà phải lên tiếng.

“Sớm muộn gì cũng có thôi, em vội vã làm gì?”. Chỉ thoả mãn trong lời nói không là chưa đủ, Giả Thiên Hạ còn cố ý nháy mắt với Mỹ Mãn một cái, tỏ vẻ “lời nói chưa thể hiện hết tấm chân tình”!

“Cậu cho rằng đứa trẻ đó sẽ gọi cậu một tiếng “bố” trước hay sao?”. Lăng Gia Khang quyết không chịu thua ngay trong buổi đầu “lâm trận”, tiếp tục phát hiệu lệnh “nghênh chiến”.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s