Tn PK Xhđ: NGOẠI TRUYỆN 2 – 1: XÃ HỘI ĐEN TRÁCH NHIỆM TRỌNG ĐẠI

“Anh chàng ở ngoài cửa đang đợi ai trong số các em vậy?” Giáo viên hướng dẫn A hỏi.

“Em không biết ạ, đã đứng đó ba tiếng đồng hồ rồi.” Sinh viên B trả lời.

“Chiếc xe trông thật bắt mắt.” Giáo viên hướng dẫn A ngưỡng mộ nhìn về phía xa.

“Vâng, nghe nói là xe chiến đấu trong các loại xe đua đó ạ.” Sinh viên C cảm khái.

Hứa Thụy Dương dựa vào chiếc DB9 nở ra nụ cười quen thuộc vốn có, đứng trong tư thế oách nhất để chờ sự xuất hiện của Cát Cát bên ngoài phòng thí nghiệm, phía sau lưng thỉnh thoảng vang lên vài tiếng còi xe inh ỏi mà đối với anh chỉ như tiếng muỗi kêu vo ve, anh lười nhác không thèm chấp những kẻ đó, muốn trách thì phải trách đường hơi bị hẹp, phòng thí nghiệm hơi bị cũ nát.

Lão Thất nói, những cô gái trẻ còn đang đi học là dễ lừa nhất, điểm này anh rất tán đồng, nhưng trong số các cô bé dễ bị lừa đó tuyệt đối không bao gồm cái cô biến thái nghiên cứu năng lượng hạt nhân này.

Việc gì cô cũng có thể làm được.

Hứa Thụy Dương chỉ cần nghĩ tới việc nếu kế hoạch theo đuổi của mình thất bại, có khả năng bị người ta ném bom nguyên tử để báo thù là dựng cả tóc gáy, anh thề, bản thân sẽ duy trì trạng thái theo đuổi mãi mãi, tuyệt đối là vì lo nghĩ cho sự an nguy bảo mật của đất nước.

Nhắc Tào Tháo là Tào Tháo đến, vừa mới nghĩ đến bom nguyên tử, ‘mẹ của bom nguyên tử’ liền xuất hiện.

Cát Cát tức giận phừng phừng xông ra khỏi phòng thí nghiệm, nhảy xuống bậc thang, hai tay khoanh trước ngực, cười khẩy.

“Anh là biển báo đường nguy hiểm sao? Hình như vẫn còn thiếu ba cột đèn huỳnh quang đúng không?”

Hứa Thụy Dương nuốt nước bọt nén nhịn cơn giận của mình, người lớn không thèm chấp trẻ con, anh ung dung nói: “Tôi đang đợi em.”

“Đợi được rồi, anh có thể đi rồi.” Cát Cát nâng cặp kính đang tuột khỏi sống mũi, lạnh lùng quay người đi về phía phòng thí nghiệm.

“Tối nay tôi mời em ăn cơm.” Hứa Thụy Dương vẫn đang cố gắng kìm nén cảm xúc của mình, nói chuyện với nữ tiến sĩ đúng là rèn luyện sự nhẫn nại của bản thân.

Cô nhìn cái người bên cạnh một hồi rất nghiêm túc, “Khỏi, nhịn ăn.”

“Em gầy như vậy còn nhịn ăn?” Hứa Thụy Dương cuối cùng đã không thể nhẫn nhịn kiểu từ chối đủ các cách của cô, anh đưa ra câu hỏi nghi vấn trong lòng.

“Không phải.” Cát Cát giải thích rất nghiêm túc.

“Vậy thì là?” Trải qua sự cố gắng kiên trì không biết mệt mỏi, ít nhiều Hứa Thụy Dương cũng coi như hiểu được đặc điểm cách nói chuyện của cô nữ tiến sĩ trẻ tuổi này. Một, nói lời khái quát; hai, làm việc gì cũng phải có quy củ; ba, mục tiêu phải rõ ràng; bốn, nhất định phải học cách chuyển đổi tư duy cực nhanh.

“Nhìn thấy anh là không thể ăn nổi, đồng nghĩa với việc… nhịn ăn.” Cát Cát giải thích với anh rất bình thản.

Hứa Thụy Dương: “…”

***

“Pằng Pằng, mẹ em đâu?” Cát Cát hỏi.

“Mẹ em ra ngoài gặp khách hàng rồi.” Pằng Pằng đang nằm bò trên bàn trà vẽ tranh, ông mặt trời màu xanh nước biển, bầu trời màu xanh lá cây, thảm cỏ màu vàng.

“Nhưng chú Hứa của em nói mẹ em bảo chị đến chơi với em?” Cát Cát đẩy đẩy gọng kính trên sống mũi.

“Chú ấy lừa chị đấy, chú ấy muốn theo đuổi chị.” Pằng Pằng không buồn ngẩng đầu lên, tiếp tục đặt bút vẽ thêm một tiểu Thất Thất màu đỏ.

“Trời… Pằng Pằng, con người không thể vẽ thành màu đỏ được.” Cát Cát chỉnh đốn lại.

“Mọi người nói trong mắt chú Hứa thì chị là màu đỏ, chị không thấy chú ấy nhìn thấy chị là giống như mèo Tom nhìn thấy mèo Mary, hai con mắt hiện lên toàn trái tim màu đỏ sao?” Pằng Pằng không thèm nghe lời, bĩu bĩu môi, mẹ nói chị Cát Cát là tiến sĩ, biết nhiều hơn mẹ nhiều, bây giờ có thể thấy, tiến sĩ như chị ấy cũng chẳng bằng đứa trẻ như nó.

“Ha ha ha, ha ha ha.” Cát Cát cười xòa, “Vậy chú Hứa nói sao?”

“Chú Hứa nói, chú ấy thấy chị là màu đen.” Pằng Pằng nhảu mỏ ra, dùng cây bút màu đen vẽ lông mày của tiểu Thất Thất.

“Tại sao?” Cát Cát thấy kì lạ.

“Chú ấy nói chị còn xã hội đen hơn cả chú ấy, lần trước còn dám uy hiếp đập xe của chú ấy, chú ấy nói xe là vợ lớn, vì vợ lớn nên có kiên quyết cũng không thể kiên quyết thêm nữa, thế nên về nhà.” Pằng Pằng thở dài lắc đầu, lông mày vẽ đậm quá, đúng là bố vẽ mẹ vẫn đẹp hơn.

“Sau đó thì sao?” Cát Cát lại hỏi, tiện tay vuốt thẳng giấy vẽ cho Pằng Pằng.

“Sau đó chú ấy nói, sau này không bao giờ đem vợ lớn đi tán gái nữa, thật là quá nguy hiểm!” Thôi vậy, đậm thì cho nó đậm, Thất Thất với lông mày đậm trông vẫn rất xinh.

Hứa Thụy Dương vừa lấy đồ uống trong tủ lạnh ra thì nhìn thấy Cát Cát lần đầu tiên nở nụ cười tuyệt đẹp đi đến chỗ anh.

“Sao thế?” Bị nụ cười của cô làm sởn cả da gà, mồ hôi lạnh túa ra như tắm, Hứa Thụy Dương sợ sệt lên tiếng.

“Chẳng sao cả, không cho anh tán nữa!” Cát Cát giơ túi lên đập túi bụi, trúng ngay giữa mặt Hứa Thụy Dương. Cát Cát cảm thấy không hả hận, lại giơ chân lên đạp Hứa Thụy Dương thêm một cái, sau đó hất tóc oai phong bỏ đi.

Pằng Pằng nghe thấy tiếng liền ngẩng đầu lên, sung sướng vỗ tay cổ vũ: “Wa, chị Cát Cát, chị giống hệt bà ngoại em! Thật là tuyệt!”

***

“Sh*t! Đám nhóc tì này có phải định chơi khăm mình không? Chiêu thức gì mà cổ lỗ sĩ thế này?” Hứa Thụy Dương khom người nấp sau góc khuất của cầu thang, dùng máy điều khiển từ xa điều khiển mô hình chiếc Cadillac, phía trước xe có buộc một đoạn băng, trên miếng băng màu hồng đó còn có một cô công chúa và một chàng hoàng tử đang hôn nhau thắm thiết.

Trong chiếc xe là chiếc nhẫn mà anh đã nhọc công lựa chọn và một mảnh giấy vô cùng ngu độn, vô cùng quê mùa có dòng chữ “Tôi muốn theo đuổi em”.

Thời kì ‘phi thường’ thì phải dùng thủ đoạn ‘phi thường’, người con gái ‘phi thường’ thì phải dùng những bước ‘phi thường’.

Lão Thất nói như vậy.

Cát Cát ôm một sấp báo cáo thí nghiệm dày cộp lê bước lên cầu thang, từ sau lần đá Hứa Thụy Dương anh liền biến mất tăm mất tích. Vốn dĩ cô còn đang mừng thầm vì xã hội đen cũng có kẻ mặt mỏng, nhưng đúng là ba ngày không gặp cái tên đeo bám đó, đột nhiên cô lại có chút không thoải mái, ngồi không xong, đứng cũng không xong, vì chuyện này cô còn cố ý về nhà kiểm tra lại gót đôi giày cô ‘hạ cẳng’ ngày hôm đó. Cũng khó trách anh đã biến mất dạng, độ cao đó… dù thế nào anh cũng phải nhập viện quan sát vài hôm mới được.

Advertisements

One thought on “Tn PK Xhđ: NGOẠI TRUYỆN 2 – 1: XÃ HỘI ĐEN TRÁCH NHIỆM TRỌNG ĐẠI

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s