Mỹ Mãn: C5_P4: Tình trường gặp địch thủ

Hi hi! Đinh Mỹ Mãn suýt chút nữa là cười bật ra rồi. Đoạn đối thoại này thật là đặc sắc, thú vị và đầy chấn động. Thế nhưng cô lại không chịu suy nghĩ sâu xa mà chỉ cho rằng đó là hành động nghĩa hiệp giúp đỡ lẫn nhau giữa bạn bè mà thôi. Cũng giống y như Tiểu Ái kiên quyết không tán thành cô quay lại với người xưa vậy, là bạn bè, Lăng Gia Khang chắc chắn cũng có chung suy nghĩ đó. Trước đây, anh từng nói rằng, nếu như sau này gặp lại Giả Thiên Hạ thì sẽ giúp cô lấy lại thể diện. Hành động này của anh phải chăng là để lấy lại thể diện cho cô?

Cho dù là vậy, cô cũng không thể bỏ mặc cho hai người họ tiếp tục cãi nhau như thế được, chắc chắn sẽ không có điểm dừng. Nói không chừng sáng mai khi cô đến đài làm việc, hai người họ vẫn đang thảo luận về khách mời và chủ xị lễ thành hôn không tưởng kia cũng nên.

“À mà… lúc nãy không phải anh nói là sẽ cùng đi ăn cơm hay sao?”

“Thì em nói là tiết trời không tốt nên không có tâm trạng ăn uống còn gì!”. Đặc điểm nổi bật nhất của con người Lăng Gia Khang luôn là tranh cướp ưu thế trước, cho dù đối mặt với anh là bạn bè hay địch thủ thì cũng đều như thế cả.

“Hầy, em có dự cảm ngày mai trời vẫn âm u, chúng ta cứ đi ăn thôi!”. Cứ đứng đó ngốc nghếch nhìn bọn họ giao đấu chẳng bằng đi tìm nhà hàng, vừa bưng li trà vừa xem, hẳn là thú vị hơn nhiều!

“Vậy đến nhà em đi, em nấu nhé!”. Lăng Gia Khang đề nghị.

“Sao lại thế?”. Câu hỏi này không hẹn mà phát ra cùng lúc từ miệng của Giả Thiên Hạ và Đinh Mỹ Mãn.

Phản ứng của đôi vợ chồng đã li hôn này cho thấy rõ họ hiện đang đứng cùng chiến tuyến. Lăng Gia Khang – kẻ bị đẩy ra rìa – cảm thấy vô cùng tức giận. Trước mắt là một đám bòng bong, có thể nói hiện nay anh hoàn toàn có đủ thời gian và không gian để rút lui khỏi “chiến trường”, nói lời tạm biệt với người phụ nữ đầu óc chưa tiến hoá này. Nhưng cũng cùng một câu hỏi như hai người họ, sao lại thế? Người không có lí do gì để thua trận chính là anh, không đánh đã hàng cũng không phải bản tính của anh.

“Chúng ta lâu rồi không gặp, lẽ nào không cần chỗ để ôn lại chuyện cũ sao? Phải chăng cậu sợ hãi trước sự tồn tại của tôi?”. Đã nhẫn nhịn rất lâu rồi, sau khi tư tưởng được khai thông thoải mái, Lăng Gia Khang rốt cuộc cũng cất tiếng mời gọi, nhìn dọc nhìn ngang thì thấy anh giống như đang tham gia diễn xuất bộ phim gia đình, vai những người bạn lâu ngày mới trùng phùng vậy!

“Phí lời!”. Giả Thiên Hạ chẳng thèm suy nghĩ mà đáp trả ngay. Đương nhiên là không cần rồi, lẽ nào anh ta không thấy mình rất chướng mắt hay sao?

“Sợ thua à?”

“Lên xe đi!”. Rõ ràng là kế khích tướng dành cho những người đầu óc vẫn chưa tiến hoá hoàn toàn hữu dụng.

Vậy là có ý gì? Lần này đến lượt Mỹ Mãn thần người ra. Nhìn hành động phối hợp ăn ý giữa họ, một người thì nhanh chóng lên xe, người kia thì khởi động máy, liên tục nhấn còi thúc giục cô nhanh chóng “về đúng vị trí”, cô có một dự cảm không lành. Như vậy không phải đồng nghĩa với việc chuyển chiến trường từ bãi đỗ xe về nhà cô sao? Có gì khác biệt đâu cơ chứ?

Mỹ Mãn giờ mới nhận ra cô chỉ có khả năng “chữa lợn lành thành lợn què” mà thôi, tuyệt đối đừng trông ngóng hai tên đàn ông này nghe lời khuyên của cô. Nhưng cứ đứng đây vẫy vùng thì chi bằng ngoan ngoãn lên xe về nhà cho rồi, cùng lắm là làm một bữa cơm thôi mà!

Hiển nhiên là Đinh Mỹ Mãn đang “lí tưởng hoá” mọi việc lên thôi! Có rất nhiều chuyện không phải chỉ ngồi lại ăn một bữa cơm, ôn lại tình xưa nghĩa cũ là có thể hoá giải mọi mâu thuẫn ân oán được.

Khi Lăng Gia Khang nhận ra Đinh Mỹ Mãn và Giả Thiên Hạ vô duyên vô cớ đã bước vào thời kì “sống thử”, mong muốn phá hoại chuyện tốt của người khác tiềm tàng sẵn trong con người thuộc cung Hổ Cáp[1] bắt đầu nảy nở. Từ trước đến nay, Lăng Gia Khang chưa bao giờ nói yêu cô, thậm chí còn sống tách biệt như những người bạn với nhau, đương nhiên là vì muốn cho cô chút thời gian để lãng quên cái tên Giả Thiên Hạ đó đi. Vấn đề là người phụ nữ ngốc nghếch này một mặt thề sống thề chết bảo đảm với anh sẽ không quay lại với tên họ Giả kia, mặt khác lại vui vẻ chơi trò “cùng sống dưới mái nhà” với gã chồng cũ chết tiệt.

Phải chăng anh nên quay người bỏ đi, giả vờ như chưa bao giờ quen biết Mỹ Mãn? Thế nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt đắc ý, khiêu khích của Giả Thiên Hạ, Lăng Gia Khang quyết định, khi vẫn chưa phân định rõ thắng thua thì kiểu gì cũng phải đấu đến hơi thở cuối cùng!

Thế là bữa ăn tối ôn lại chuyện xưa nghĩa cũ vốn dĩ khiến người ta đau đầu nhức óc của ba người đã chuyển biến sang buổi họp mặt quy mô nhỏ. Gia Khang gọi đến một đống người, không cần để ý là có quen Đinh Mỹ Mãn hay không, tóm lại là kiên quyết không cho Giả Thiên Hạ có cơ hội tận hưởng không khí lãng mạn của riêng hai người.

Người kia thì đang trên đà đông người lấn át khí thế, người này thì bắt đầu gọi cứu viện từ bên ngoài. Không đến lượt Đinh Mỹ Mãn phải vất vả vào bếp, bữa tối phong phú ngon lành nhanh chóng xuất hiện tại nhà bọn họ… Có lẽ cô đang rất cảm động đây!

Thế nhưng nhìn cảnh tượng trước mắt, cô thực lòng không thể nào cảm động nổi.

Trong căn phòng nồng nặc khí ẩm tiêu độc, Lăng Gia Khang nhắm mắt nằm trên giường bệnh, khuôn mặt trắng bệch, tái dại, sắp hoà thành một thể với tấm ga trải giường. Phía ngoài phòng bệnh vô cùng hỗn loạn. Cho dù đây là phòng bệnh cao cấp nhất với tường cách âm hiệu quả nhưng vẫn có thể nghe rõ rệt tiếng trả lời phóng viên qua điện thoại của các nhân viên trong công ty Lăng Gia Khang.

Người đàn ông nằm trên giường bệnh miệng run run, nắm chặt tay Mỹ Mãn, tỏ ra yếu ớt không còn chút sức lực nào.

Sau khi hiểu được mong muốn của anh, Mỹ Mãn cúi người xuống, ghé sát tai bên cạnh miệng anh để nghe rõ hơn anh đang muốn nói điều gì.

“Anh…”. Anh run run thở gấp, rồi tiếp tục. “Anh, anh… chết… là vì em…”

Mặt Đinh Mỹ Mãn tối sầm lại, mồ hôi đầy trán. Người đàn ông này có phải đã xem nghệ sĩ dưới trướng đóng phim quá nhiều rồi chăng? Chẳng phải là đau bụng do ngộ độc thức ăn thôi sao, có cần phải ra vẻ như sắp sinh li tử biệt như thế không?


[1] Cung Hổ Cáp (Scorpio, 24/10-22/11): Người thuộc cung Hổ Cáp rất có sức hấp dẫn trong tình cảm, có cảm giác nhạy bén, cá tính kiên cường, luôn toàn tâm toàn ý, bề ngoài thì lạnh lùng bí ẩn nhưng bên trong lại rực lửa. Họ quan tâm tích cực đến mọi bình diện của cuộc sống, cả những mặt sáng lẫn những mặt tối, vì vậy trong số họ có không ít cả những vị thánh cũng như tội phạm. Họ luôn giữ được sự bình tĩnh, không hoảng hốt, không cuống quýt, vì biết chắc rằng hễ họ muốn điều gì thì sẽ giành được điều đó. Vì vậy Hổ Cáp có một sự tự tin vô biên vào khả năng của bản thân.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s