Mỹ Mãn: C5_P5: Tình trường gặp địch thủ

“Anh ta giả chết đấy!”. Ở góc phòng, Giả Thiên Hạ nãy giờ vẫn im lặng, đưa mắt liếc tình địch, cuối cùng cũng không nhịn được phải lên tiếng.

“Anh im ngay đi, vô vị quá đấy, tại sao anh lại có thể trẻ con đến vậy chứ?”. Anh không lên tiếng còn ổn, vừa mở miệng đã chọc cho Đinh Mỹ Mãn phải bực mình.

“Anh ta là Lâm Đại Ngọc chuyển thế chắc? Chẳng qua là có chút thuốc xổ[1] thôi, như vậy mà chết được sao?”. Bĩu môi, cười nhạt, Giả Thiên Hạ lạnh lùng đưa ra lời châm chọc tàn nhẫn, không chút thương cảm nào hết.

Đầu đuôi sự việc như sau: Thiên Hạ thề rằng chỉ rắc thêm chút thuốc xổ lên trên món ăn đưa cho Lăng Gia Khang thôi, thực sự chỉ là một chút, một chút… Không ngờ tên đàn ông mưu mô xảo quyệt này lại tương kế tựu kế, được thể lấn tới, yếu đuối giả chết để đổi lại sự thương xót của Mỹ Mãn. Nếu sớm biết sự việc sẽ như vậy, anh nhất định sẽ tự mình nuốt chỗ thuốc xổ đó, sau đó nhất nhất vu khống đổ tội cho tên Lăng tú ông kia.

“Vấn đề ở đây là Lăng Gia Khang đâu có làm gì đắc tội với anh chứ?”

“Anh ta hại chúng ta li hôn. Thế mà còn không coi là đắc tội sao?”. Thiên Hạ cười, lạnh lùng hỏi lại, chỉ còn thiếu nước nói trắng hẳn ra thôi.

Thế nhưng, khi đến tai Đinh Mỹ Mãn thì câu nói đó lại mang một tầng nghĩa khác. Chuyện đến tận ngày hôm nay mà tên đàn ông xấu xa này vẫn chưa hiểu rõ tại sao hồi đó bọn họ lại li hôn. “Cho dù không có anh ấy thì hai chúng ta vẫn cứ li hôn thôi. Như bố mẹ anh và bố mẹ tôi đã nói, ngay từ đầu chúng ta không nên kết hôn với nhau.”

“Bây giờ em nói những câu này là có ý gì? Hối hận rồi sao?”

“Đúng thế, chính là hối hận đấy! Lúc ấy tôi đúng là có mắt như mù nên mới phải lòng anh.”

“Người mù mắt phải là tôi mới đúng! Đàn bà khắp thế giới này chết hết rồi nên tôi mới phải lòng con người mà lương tâm bị chó gặm như cô.”

“Chỉ cần là giống cái cũng đều tốt hơn tôi, anh đã thoả mãn chưa? Bây giờ anh đi mà tìm, đi mà tìm người khác! Tôi cũng đâu có ngăn cản anh chứ!”

“Câu này là do cô nói đấy nhé, đừng có hối hận!”. Tiếng cửa sập mạnh kèm theo câu nói tức giận của Giả Thiên Hạ vẳng đến bên tai Mỹ Mãn.

Biết rõ đây là cái bẫy do Lăng Gia Khang tạo ra nhưng Giả Thiên Hạ không thể nén được cơn giận, cứ thế bực bội nhảy vào bẫy. Anh để Đinh Mỹ Mãn một mình ở lại trong tức tối, lại còn ngốc nghếch đến mức vứt bỏ cô ngay trước mặt tình địch, cho người ta cơ hội ngàn năm có một để thể hiện phong độ đàn ông.

Mắt mũi trợn tròn nhìn người đàn ông ấy biến mất khỏi phòng bệnh, Đinh Mỹ Mãn tức đến đỏ bừng cả mặt. Cô lại càng tin tưởng hơn vào câu nói ngày xưa của mẹ mình… hai người tính cách quá ngang ngạnh tuyệt đối không thích hợp làm vợ chồng!

Cô ngây thơ không tin lời mẹ, làm chuyện ngốc nghếch đó một lần rồi, có đánh chết cũng quyết không để cho bản thân phạm sai lầm này một lần nữa.

Vừa mới bước ra khỏi bệnh viện, điện thoại của Giả Thiên Hạ bỗng nhiên reo lên. Anh ngây người ra một lúc, nhịp tim vào khoảnh khắc đó đập loạn xạ, chẳng dám rút di động ra nhìn. Có phải là Mỹ Mãn gọi anh không? Như trước kia, mỗi lần cãi nhau xong, cô ấy thường tìm một lí do ngớ ngẩn nào đó để gọi điện thoại cho anh, tìm ra một bậc xuống cho cả hai. Thế là sau đó anh cũng mặt dày mày dạn giả vờ như chưa từng có chuyện gì xảy ra, cùng cô bàn bạc xem tối nay sẽ đi đâu ăn cơm hoặc là trong mấy bộ phim vừa mới phát sóng thì bộ nào hay hơn…

Di động vẫn tiếp tục đổ chuông, anh lấy lại bình tĩnh, từ từ nhìn xuống màn hình điện thoại.

Người ta thường nói hi vọng càng nhiều thì thất vọng càng lớn. Quả nhiên là như vậy… Ngay khi nhìn thấy tên giám đốc đài hiển thị trên màn hình, nỗi tức giận vốn đã bị anh nén xuống được dịp bùng phát lần nữa: “Alô, có chuyện gì?”

Ý muốn trút giận đã quá rõ ràng rồi, thế nhưng giám đốc đài vẫn cố tỏ ra chẳng hiểu chuyện gì cả: “Alô, Thiên Hạ à, trời cũng tối rồi nhỉ, cũng đón vợ xong rồi đúng không? Có phải đã đến lúc chúng ta nên bình tĩnh ngồi lại bàn bạc đôi chút về vị trí làm việc mới của Tiểu Tường không? Cô ấy cũng đã bày tỏ rồi, muốn người ta đến đài chúng ta làm cũng được, nhưng điều kiện là phải được làm chương trình với cậu đó…”

“Được thôi!”

“Hả? Cái gì cơ?”. Giả Thiên Hạ đồng ý quá nhanh khiến cho giám đốc không khỏi nghi hoặc.

“Tôi nói là được thôi, không cần phải đợi Lợi Lợi nghỉ mới bảo cô ấy về làm nữa, kì sau thay đổi nhân sự luôn.”

“Thật hả?”. Giám đốc đài vẫn không dám tin ngay lập tức.

Thế nhưng Giả Thiên Hạ không còn tâm trạng mà lặp lại câu trả lời lần nữa, chẳng thèm nể mặt mà tắt điện thoại luôn, đôi mắt hình viên đạn ngay lập tức chuyển hướng lên toà nhà bệnh viện. Biết rõ rằng không thể tìm chính xác được căn phòng mà Lăng Gia Khang nằm nhưng anh vẫn trợn mắt “phóng đạn” về phía ấy.

Ngây thơ tưởng rằng anh thực sự không tìm được người phụ nữ khác sao? Khốn kiếp, bây giờ anh sẽ tìm cho người phụ nữ không đầu óc kia xem đã mắt luôn!

Giám đốc công ty truyền thông nổi tiếng bị ngộ độc thực phẩm phải nhập viện, đương nhiên là các minh tinh sẽ phải đến thăm nom, muốn che mắt phóng viên cũng khó. Đây đích thị là một tin tức đáng đồng tiền bát gạo khi được đăng tải, nhưng hiệu quả lại không dài cho lắm. Không nguy kịch tới tính mạng nên độc giả cũng không quá chú ý, sau một hồi so sánh thì mục tin tức khác mà các báo đài phóng viên theo đuổi hơn năm nay càng có sức cuốn hút và sức công phá mạnh hơn nhiều.

Cơ bản thì mọi người đều rõ, hơn một năm trước, Giả Thiên Hạ bị “khui” chuyện đã li hôn, chứ trước khoảng thời gian đó, hầu như không có bất kì phóng viên nào biết được anh đã kết hôn. Hồi ấy, xung quanh anh tồn tại không biết bao nhiêu các tin đồn tình cảm và mãi không dứt. Khi hai người họ vẫn còn là vợ chồng thì lại cư xử, hành động hết sức thận trọng, hầu như không tiết lộ cho mọi người về chuyện đã lập gia đình. Hôn lễ của họ cũng chỉ có mấy người bạn thân thiết đến dự. Nếu như không có người cố ý nói ra thì có lẽ chuyện li hôn đã được che giấu thành công rồi.

Kẻ cố ý tiết lộ tin tức đó không ai khác ngoài Mạc Tường, thế nên theo lẽ tự nhiên, mọi người cũng suy đoán cô là nguyên nhân chủ yếu khiến cho Giả Thiên Hạ và Đinh Mỹ Mãn chia tay. Nghi án đó đã giúp cô trở thành người dẫn chương trình được quan tâm nhất. Tuy rằng ban đầu mọi người không thể nào chấp nhận được con người mang tội danh “kẻ thứ ba” phá hoại hạnh phúc gia đình người khác nhưng cùng với sự biến mất không tăm hơi của hai người trong cuộc là Giả Thiên Hạ và Đinh Mỹ Mãn, cuối cùng Mạc Tường cũng thành công trong việc khiến khán giả lãng quên chuyện đấy. Thậm chí nhiều người còn nghĩ rằng đó chỉ là hiểu lầm mà thôi. Thế nhưng, sự kiện “lên sóng trở mặt” giữa Mạc Tường và Lâm Ái đã một lần nữa khiến dư luận chĩa mũi nhọn chỉ trích về phía Mạc Tường.

Khi người trong cuộc trước kia quay trở lại tầm ngắm của khán thính giả, chuyện cũ người xưa lại hiển hiện trong đầu óc mọi người. Giữa lúc nước sôi lửa bỏng, đột nhiên Mạc Tường đầu quân cho đài truyền hình nơi Giả Thiên Hạ làm việc, lại còn đảm nhận vị trí người dẫn chương trình của anh nữa chứ!

Giả Thiên Hạ biết thừa quyết định này chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý của giới truyền thông, họ chờ mong sự hợp tác giữa anh với Mạc Tường. Thậm chí ngay cả ông giám đốc đài không ngại đêm hôm khuya khoắt gọi điện thuyết phục kia cũng hiểu rõ rằng thứ ông ấy muốn chính là xì căng đan kiểu này. Khi đối mặt với các phóng viên, kí giả, anh lạnh nhạt, thản nhiên phát biểu những lời đã chuẩn bị từ trước đó: “Cũng chẳng có lí do đặc biệt gì cả, đây đơn thuần chỉ là sự điều chuyển công tác thôi…”

“Nghe nói Mạc Tường do bị Đinh Mỹ Mãn chèn ép quá nên mới lựa chọn ra đi. Vậy liên quan đến việc anh và Mạc Tường hợp tác, phía cô Mỹ Mãn có…”. Cánh phóng viên không phải cứ mời đi là được, họ chẳng ngại ngần đề cập đến vấn đề nhạy cảm đó.

“Tôi với cô ấy đã li hôn rồi. Thiết nghĩ chuyện của tôi, chắc cô ấy không có hứng thú gì đâu.”

“Vậy anh với chị Đinh Mỹ Mãn li hôn có phải vì… có kẻ thứ ba xen vào hay không?”. Nghĩ đến việc người được phỏng vấn không chỉ là một nhà sản xuất chương trình danh tiếng mà sau lưng còn có sự hậu thuẫn của ông bố giàu có, thế lực, thét ra lửa, dễ dàng dùng một câu nói mà khiến người khác mất chỗ làm nên các phóng viên cũng đặt câu hỏi hết sức thận trọng.

“Người thứ ba hả? Chí ít là về phía tôi không có, nhưng biết đâu Đinh Mỹ Mãn lại có thì sao? Hay là các người cứ đến gặp cô ấy rồi hỏi trực tiếp xem!”.

Câu nói ấy đã thể hiện rõ ràng chủ nhân của nó không muốn nói thêm gì nữa và cũng đồng nghĩa với việc buổi phỏng vấn này không thể tiếp tục.

Nhưng người trong cuộc là Đinh Mỹ Mãn lại nhàn hạ hơn rất nhiều. Chương trình của cô hôm nay bắt đầu ghi hình chính thức. Cô không còn sợ Lăng Gia Khang lấy việc cung cấp người dẫn chương trình làm cái cớ để thi thoảng lôi ra áp chế, đe doạ cô, hại cô ngày nào cũng phải lén la lén lút như ăn trộm đi vào bệnh viện báo cáo tình hình. Điều quan trọng nhất là Gia Khang cuối cùng cũng khoẻ mạnh xuất viện rồi.

Ghi hình xong, trong khi mọi người đều bận rộn luôn chân luôn tay thu dọn hiện trường, một mình Mỹ Mãn ung dung ngồi trên ghế, chẳng buồn làm gì. Chiếc máy tính xách tay của một nhân viên trường quay nào đó đang mở, hình như cố ý đặt chễm chệ ngay trước mặt cô. Điều nghiêm trọng hơn là trên màn hình đang phát lại bản tin tối hôm qua, giọng nói đáng ghét quen thuộc của Giả Thiên Hạ oang oang vang lên qua loa vi tính.


[1] Tăng khả năng tiêu hoá, đào thải mọi thức ăn trong bụng.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s