Mỹ Mãn: C5_P6: Tình trường gặp địch thủ

Mỹ Mãn nhăn mặt, nhíu mày xem tin tức. Giới truyền thông báo đài đúng là có trí tưởng tượng bay cao bay xa, chỉ vẻn vẹn có mấy câu trả lời đơn giản của anh mà thông qua sự “nhào nặn” của họ đã có sức lôi cuốn người xem đến thế.

“Được biết, đây là lần đầu tiên Giả Thiên Hạ công khai thừa nhận chuyện li hôn, đồng thời cũng ngầm ám chỉ năm xưa chuyện tình cảm hai người đổ vỡ là do Đinh Mỹ Mãn có người thứ ba…”

Nghe xem, người phóng viên này dùng từ đúng là vô cùng chuẩn xác, không còn gì để chê trách! “Ngầm ám chỉ”? Từ này dùng quá chuẩn!

Ít nhiều gì cũng là người trong giới, đã thấy rất nhiều cách biểu đạt phóng đại như trên, từ lâu Đinh Mỹ Mãn đã luyện cho mình thái độ bàng quan trước mọi thứ. Nếu như mục tin tức này không liên quan đến mình, chắc cô chỉ cười nhạt một cái rồi cho qua, trong lòng thầm khâm phục năng lực của giới truyền thông. Vấn đề ở đây là nhân vật chính không ai khác ngoài cô! Bảo cô làm sao để giữ được tỉnh táo chứ? Làm sao mà có thể tin tưởng rằng mấy câu nói này của Giả Thiên Hạ chỉ là vô tình chứ không hề có ác ý gì khác?

“Khốn kiếp, ai để máy tính bừa bãi ở đây hả? Đây là phòng trang điểm, có cho người khác nghỉ ngơi nữa hay không đây?”. Mỹ Mãn quát một câu đầy tức tối.

Đúng vậy, không nhìn thấy thì coi như không biết, nhưng bây giờ mọi thứ bày ra ngay trước mắt thế này, cô có muốn tránh cũng chẳng tránh nổi.

“Là mình…”. Một giọng nói nhẹ nhàng quen thuộc vang lên ngay sau lưng Mỹ Mãn.

Nếu như đổi lại là người khác thì Mỹ Mãn còn có thể tiếp tục mắng nhiếc sỉ vả, đằng này lại là Lâm Ái, bảo cô còn nói thêm gì được nữa? Đành coi là ý trời, Mỹ Mãn bất lực lườm cô bạn yêu rồi nói: “Tiểu Ái, cậu cố tình đúng không? Đã muộn thế này, quay xong rồi sao cậu không về nhà đi, ở lại đây làm gì?”

“Thì muốn đợi cậu rồi cùng đi, hôm nay là ngày đầu tiên ghi hình chương trình, cũng nên có một bữa tiệc ăn mừng chứ nhỉ?”. Tiểu Ái tỏ ra như không có chuyện gì, lẩm bẩm rồi đưa tay kéo chiếc ghế bên cạnh Mỹ Mãn sang để ngồi.

“Quay chương trình, đi ăn đêm thì cậu mang theo máy tính làm gì? Đã mang theo rồi thì thôi chứ, sao còn mở mục tin tức giải trí vớ vẩn đó?”

“Này, dù gì thì mình cũng là một phần trong làng giải trí, kiểu gì cũng phải quan tâm chút ít chứ! Ngộ nhỡ sau này có phóng viên hỏi tin gì đó mà mình không biết thì phải làm sao?”. Tiểu Ái trả lời thản nhiên như không, lúc nhìn ra điều gì đó từ vẻ mặt khác thường của Mỹ Mãn, cô mới hiểu ra ngọn nguồn sự việc: “Tiêu rồi, cậu xem phần tin tức liên quan đến Giả Thiên Hạ rồi à?”

“Cậu nghĩ mình mù chắc?”. Mỹ Mãn mắng lại không khách khí.

Tiểu Ái liền bĩu môi, nếu như đã trót xem rồi thì cũng chẳng việc gì phải che che đậy đậy như thế. “Ây dà, Mỹ Mãn, gần đây chuyện này cũng “hot” lắm đấy! Nghe nói Giả đại lão gia tham gia chương trình kinh tế gì đó cũng bị người ta hỏi về vấn đề này, chứ đừng nói đến Giả Thiên Hạ với Mạc Tường. Mà sao chẳng có phóng viên nào đến hỏi cậu nhỉ?”

“Có trời mới biết được, có lẽ vì mình chẳng có giá trị truyền thông nào cũng nên”. Mỹ Mãn nhẹ nhàng nhún vai. Quả thật là cô cũng không hiểu tại sao. Gần đây cô bận rộn, phóng viên các nơi khác không đón đường được thì đã đành, nhưng ngày nào mà cô chẳng phải đến đài truyền hình làm việc, tại sao ngay đến phóng viên mục tin tức giải trí đài nhà nhìn thấy cô cũng coi như không khí vậy?

Sao lại thế nhỉ? Cái tên đàn ông thối tha đó không phải đã nói “Chi bằng đi gặp cô ấy mà hỏi trực tiếp”, đã chỉ rõ đường đi lối lại thế còn gì, sao không có ai nghe theo vậy? Chí ít cũng phải cho cô một cơ hội biện hộ cho bản thân chứ?

“Ây da, khách quý, khách quý, không ngờ anh lại có thời gian rảnh đến thăm chúng em…”.  Đang suy nghĩ thì bỗng nghe thấy câu nói khách sáo của Lâm Ái, xem ra có vẻ rất hân hoan chào đón lại có ý ám chỉ gì đó.

Mỹ Mãn liền ngẩng đầu lên, trông thấy Lăng Gia Khang đang đứng ngoài cửa phòng trang điểm với trợ lí của Tiểu Ái, những suy nghĩ linh tinh trong đầu cô cũng tan biến đi đôi chút. Thấy anh mỉm cười nhìn về phía mình, cô chủ động bắt chuyện: “Anh đến đón Tiểu Ái hả? Vẫn còn chương trình phải làm tiếp sao? Chỗ em coi như xong hết rồi.”

“Là đến đón hai em”. Anh mỉm cười sửa lại.

“Bọn em? Sao lại thế?”. Mắt cô tỏ rõ vẻ ngạc nhiên, sửng sốt, đang nhớ lại xem mình có hứa hẹn gì đó với anh chàng về một bữa tối hay không.

Nhìn thấy khuôn mặt ngây ra ngốc nghếch của Mỹ Mãn, Lăng Gia Khang lắc đầu ngao ngán, nghiêm mặt nói: “Thu dọn xong cả rồi chứ? Có thể đi được chưa? Muộn thêm chút nữa e rằng hai em có muốn cũng không đi nổi đâu.”

“Không… không đi nổi ư? Tại sao chứ?”

“Ở đâu ra lắm câu “tại sao chứ” thế? Đi thôi!”. Rốt cuộc cô không tin tưởng anh tới mức độ nào đây? Trước khi mất hết bình tĩnh, Lăng Gia Khang quyết định đã không làm thì thôi, đã làm thì làm đến cùng, trực tiếp cầm cổ áo cô kéo đi.

Thông thường, những người đàn ông đẹp trai làm những hành động kiểu này hầu như đều khiến cho những người xung quanh ngây ngất tâm hồn. May mà lúc này, người trong phòng trang điểm không nhiều, chỉ có một vài nhân viên trường quay diễn vai ngây ngất vì giai đẹp đó mà thôi. Ai cũng có “đạo đức nghề nghiệp” hết, nhất định hai tay phải đưa lên trước mặt, tỏ ra vẻ thiếu nữ mộng mơ lãng mạn, sau đó kèm thêm mấy tiếng kêu: “Ôi chao, đẹp trai quá, thật là có khí chất đàn ông! Đúng là phải trực tiếp bắt cóc người mình yêu đi như thế này chứ, không hổ danh là Lăng Gia Khang, bá vương, bá vương xuất chiêu rồi!”.

Đáng tiếc, trong mắt của Đinh Mỹ Mãn thì hành động này chẳng có chút gì liên quan đến khí chất đàn ông hết, nó chỉ khiến cho cô cảm thấy tức tối và không ngừng vùng vẫy: “Bỏ tay, bỏ tay ra mau! Tốt xấu gì thì em cũng đường đường là một nhà sản xuất, bị anh xách cổ lôi đi thế này, mất hết cả tự trọng và hình tượng”.

“Tâm trạng vẫn ổn quá nhỉ, đã đến lúc nào rồi mà em vẫn còn thời gian đi lo lắng cho cái lòng tự trọng chẳng còn thừa lại bao nhiêu đó?”. Anh nhếch miệng cười có ý châm chọc.

“Lăng Gia Khang, đầu óc anh có bị sao không thế?”. Đang yên đang lành tự dưng chạy đến đài truyền hình, chẳng giải thích gì đã nhất quyết kéo cô đi bằng được, đầu óc không có vấn đề thì là gì? Khi đầu Đinh Mỹ Mãn bị giúi vào cửa kính, cô há hốc miệng nhìn xuống phía dưới, ngây người một lúc lâu mới lấy lại được thần trí rồi nói: “Tại sao lại có nhiều phóng viên đến thế? Đến để phỏng vấn Tiểu Ái sao?”

“Xin cậu đấy, dùng não mà suy nghĩ cho kĩ đi, sao có thể đến vì mình được chứ!”. Tiểu Ái nãy giờ vẫn theo sát hai người kia, trước cái logic kì quái của Mỹ Mãn, cô không ngại bày tỏ thái độ phản bác.

“Mình hả?”. Giọng nói của Mỹ Mãn bỗng dưng nâng lên cao độ, mở to mắt nhìn chằm chằm Lăng Gia Khang và nói: “Chắc không phải là do Giả Thiên Hạ nói trước đây em ngoại tình nên các phóng viên dưới đó tưởng em với anh…”

“Chúc mừng em, đoán trúng phóc!”. Anh gật đầu tỏ vẻ tán dương.

Còn Mỹ Mãn thì hoàn toàn không còn tâm trạng nào để đùa cợt: “Họ nghĩ gì vậy? Em và anh hả? Làm sao có thể được chứ?”

“Hừ, bây giờ không phải lúc em nói không thể thì sẽ không có chuyện gì xảy ra. Ngay cả chuyện hơn một năm qua em gần như ngày nào cũng ở với anh đều bị họ tra ra hết rồi, em còn muốn giải thích thế nào đây?”. Các phóng viên chẳng phải đều có khả năng “đào ba tấc đất, lật ba tông tộc” hay sao? Về điểm này thì Lăng Gia Khang không bày tỏ thái độ gì hết. Từ trước đến nay, anh luôn tự tin về khả năng bảo mật thông tin của mình, nhưng cũng sẽ tiết lộ một cách thích đáng một số thông tin đem lại lợi ích cho cả hai bên. Các nghệ sĩ dưới trướng của anh cần phải được lên báo và quan tâm thường xuyên, còn sự hi sinh của anh cũng cần thiết được đền đáp như thế.

Nếu như tình địch đã muốn hiện diện cả trước và sau lưng khán giả thì tất nhiên anh rất vui vẻ chấp nhận, vui thú đem những chuyện vốn dĩ được cất giấu rất kĩ “khui” ra cho mọi người thấy. Quan hệ trước mặt công chúng đã xác định rồi thì quan hệ riêng tư cũng chỉ là chuyện một sớm một chiều mà thôi!

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s