Mỹ Mãn: C6_P2: Lại một ngày ồn ã, mệt nhọc trôi qua

“Hồi đó rốt cuộc anh ấy có ngoại tình hay không thì tôi thực sự không rõ. Cũng như những phụ nữ bình thường khác, tôi không muốn đến lúc chia tay nhau rồi vẫn còn hỏi người ta rằng có yêu mình nữa hay không. Còn về việc anh ấy nói gì, làm gì, tôi không muốn quan tâm và cũng chẳng có ý kiến gì hết. Bây giờ tôi chỉ muốn làm tốt công việc mới của mình. Nếu như các vị quan tâm tôi đến vậy, làm ơn hãy chuyển sự chú ý đến chương trình sắp lên sóng của tôi! Như vậy tôi sẽ vô cùng biết ơn.”

“Vậy cô với Lăng Gia Khang…”

“Bây giờ hai chúng tôi đang chuẩn bị về nhà. Nếu như các vị có hứng thú với mối quan hệ của chúng tôi thì có thể đi theo”. Không cho Đinh Mỹ Mãn cơ hội phủ nhận tin đồn tình cảm, Lăng Gia Khang không còn im lặng mà dùng câu nói nửa đùa nửa thật bày tỏ thái độ, đồng thời coi như đó là lời kết cho đoạn phỏng vấn vừa xong.

Trước biết bao ánh sáng máy ảnh và sự quan tâm đặc biệt của giới phóng viên, anh đường hoàng cầm tay Đinh Mỹ Mãn lên xe. Trước khi cửa xe đóng lại, Tiểu Ái còn nháy mắt tạo dáng trước ống kính như thể nói rằng chuyện chẳng có liên quan gì đến cô vậy. Đồng thời, cô rút lại suy nghĩ lúc nãy. Đinh Mỹ Mãn không hề điên, Lăng Gia Khang lại càng không. Mẩu tin tức này được đăng tải nhất định sẽ thu hút sự chú ý của cái tên Giả Thiên Hạ và ả Mạc Tường kia, như vậy lại càng hay, đối đầu chính diện, chọc cho họ chết vì tức giận.

Nhưng rất nhanh sau đó, Tiểu Ái nhận ra bất cứ việc có lợi nào ắt cũng có cái hại của nó. Lời nói khách khí của Lăng Gia Khang đến tai phóng viên lại thành lời mời chân thành. Làm sao họ có thể tận hưởng bữa tối lãng mạn trước sự đeo bám gắt gao của giới kí giả được? Huống hồ, bản thân cô rất biết phán đoán tình hình, trực giác nhạy bén mách bảo rằng “lão đại” nhà cô chẳng hi vọng có kì đà theo cản mũi. Cho nên sau khi qua vài con phố, lấy lý do muốn đi dạo phố mua ít đồ, Lâm Ái bảo Lăng Gia Khang dừng xe để cô và trợ lí xuống.

Còn Đinh Mỹ Mãn thì…

Đến lúc cô định thần lại thì đã nhìn thấy Lăng Gia Khang cởi chiếc áo vest lịch lãm và chiếc cà vạt ra rồi tiện tay kéo luôn tấm rèm cửa lên. Anh rót nước thản nhiên như không có chuyện gì, ngồi ung dung trên chiếc sô pha, theo thói quen hàng ngày cầm chiếc điều khiển bật ti vi lên. Hai chân anh vắt chữ ngũ tỏ vẻ vô cùng thoải mái, đắc ý trong khi Mỹ Mãn vẫn đang ngây ngô: “Đây, đây là nhà của anh sao?”

“Đúng thế”. Anh trả lời vô cùng ngắn gọn và đủ ý.

“Tại sao lại phải đến nhà anh? Sao không lái xe đưa em về nhà?”. Lảng tránh kí giả mà phải đến mức cô nam quả nữ cùng trốn trong một nơi hiu quạnh vắng vẻ này thì cũng có phần hơi khủng bố, thiên hạ đại loạn mất rồi.

“Em đi vội vã như thế, có mang theo chìa khoá nhà hay không?”

Được người ta nhắc cô mới chợt nhận ra hai tay mình trống rỗng. Lúc đi cứ như đi chạy giặc, còn đầu óc đâu mà nhớ tới việc phải cầm theo túi xách nữa? Tất nhiên cũng không có chuyện mang theo một số đồ vật cần thiết như chìa khoá, di động… Tuy nhiên, cho dù là như vậy thì đó cũng chưa đủ để coi là một lý do xác đáng: “Không có chìa khoá thì cũng vẫn có thể quay về nhà, Giả Thiên Hạ vẫn đang ở đấy mà …”

“Hừ…”. Anh không khách khí, bĩu môi châm chọc, ngắt lời cô để cho cái miệng xinh xắn đáng ghét kia không kịp thốt ra những lời nói anh không thích nghe: “Em cho rằng lúc này anh ta có nhà sao?”

“Hử?”. Lời nói của anh chắc như đinh đóng cột khiến cho Đinh Mỹ Mãn không khỏi tò mò mà nhếch mày, dường như có chuyện gì đó anh biết chắc chắn nên mới nói như vậy.

Quả nhiên, ngay giây sau, Lăng Gia Khang xem tin nhắn trên di dộng, tiếp đó vẫy tay gọi cô đi về phía anh. Chiếc máy tính xách tay trên bàn uống nước được chuyển ngay đến trước mặt cô.

“Có một tin tức nếu như không có người nào cố tình bỏ tiền ra giấu đi thì chắc chắc sẽ thành tin “hot” nhất vào sáng ngày mai. Anh nghĩ em nhất định rất tò mò muốn biết.”

Cái được gọi là tin tức “hot” thực ra mới chỉ là vài tấm ảnh, tuy không ẩn chứa nội dung “nhìn hình đọc thoại” nhưng cũng đủ khiến người ta liên tưởng này kia. Thế thôi đã đủ để Đinh Mỹ Mãn mặt mày trắng bệch, thậm chí có thể tưởng tượng ra ngay rằng chỉ cần thêm một vài dòng chú thích nữa là có thể coi đó là một mục tin tức “hot” nhất hiện nay. Tiêu đề của mục tin tức đó có thể là “Nhà sản xuất chương trình danh tiếng đưa người mới đến ra mắt bố mẹ. Họ sắp làm đám cưới?”.

Lần trước nhờ ông chú Giả Vượng Bảo gây rối mà Mỹ Mãn vừa hay chứng kiến được “đại hội thẩm vấn con dâu” kia, nếu lần đó thực sự là do Giả đại lão gia ngang tàng đó bắt cóc, ép buộc thì lần này phải giải thích thế nào đây?

Bức ảnh tuy rằng có phần mờ do chụp trộm nhưng vẫn có thể nhận ra hai nhân vật chính trong đó là Giả Thiên Hạ và Mạc Tường đang tay trong tay đi vào quán rượu rồi đi vào một phòng riêng nào đó. Ngay vào khoảnh khắc trước khi cửa phòng đóng lại, máy ảnh đã chộp được hình ảnh những người có mặt trong đó, có Giả đại lão gia và một số tuỳ tùng của ông.

Mỹ Mãn xem ảnh một hồi lâu, mắt gần như sắp bắn ra “máu”. Cô dường như vẫn không tin được vào mắt mình, vớ lấy chiếc điện thoại ở bên cạnh, bấm một dãy số vô cùng quen thuộc.

“Xin lỗi, số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được…”. Những lời cô không mấy trông đợi vang lên.

Cô đặt điện thoại xuống, khẽ chớp mắt, sau mấy phút lại tỏ ra bình thản như không. Phóng viên lúc nào cũng nắm rõ tình hình, hành trạng của Giả Thiên Hạ hơn cô. Sau khi kết hôn đã vậy, sau khi li hôn lại càng như thế, không phải sao? Hai người chẳng qua chỉ là quan hệ vợ chồng cũ mà thôi, chẳng ai có quyền hay tư cách để hỏi hành tung của người còn lại. Cô cũng chẳng có quyền tức giận thì có gì mà phải tính toán, so đo nữa chứ?

“Có ổn không?”. Quay qua bắt gặp khuôn mặt sửng sốt của cô, Lăng Gia Khang nhẹ nhàng bày tỏ sự quan tâm.

“Hả?”. Mỹ Mãn nhanh chóng định thần lại, ngẩng đầu lên, miễn cưỡng nở nụ cười: “Em rất ổn, có thể có chuyện gì được chứ? Cũng chẳng phải tin tức liên quan đến em.”

“Có thật không?”. Anh thừa nhận mình có phần ép người quá đáng, nhưng với một số người nếu không dùng biện pháp mạnh thì đừng mong họ tỉnh táo giải quyết sự việc.

“Thật chứ!”

“Đã quên anh ta rồi sao?”

Bị dồn đến mức không trốn nổi vào đâu nữa, cô đành im lặng.

“Rốt cuộc em coi anh là cái gì?”. Anh không thể nào kiềm chế được bực bội trong lòng, thà rằng cô cứ cứng miệng đến cùng còn hơn.

“Là bạn bè.”

Anh mím chặt môi, tránh nhìn vào cô, chẳng còn tìm thấy đâu tình yêu thầm kín trong anh như mọi khi. Mỹ Mãn nói ra thản nhiên đến thế, xem ra cảm thấy rất hài lòng về mối quan hệ giữa họ. Chuyện tình cảm giằng co này từ đầu đến cuối đều do anh một mình diễn tấu, cuối cùng thì người đàn ông khiến cô buồn phiền, bực bội vẫn chẳng phải là anh.

Nhưng Lăng Gia Khang cũng không vội vã bày tỏ nỗi niềm của mình, anh nheo mắt hỏi tiếp: “Thế giữa bạn bè thân thiết chẳng phải là cái gì cũng chia sẻ hay sao? Trước mặt anh mà em cũng phải đeo mặt nạ như thế hả?”

“Em…”. Mỹ Mãn vẫn cứ cứng đầu, nhất quyết phải chối cãi đến cùng. Thế nhưng ngay khi bắt gặp ánh mắt của Lăng Gia Khang, cô bất giác gỡ bỏ mọi phòng bị, bất lực than thở, cúi đầu, mệt mỏi nói: “Em không thể kiên cường được như đã tưởng tượng, những tưởng rằng mình đã quên rồi, cho dù có gặp lại thì cũng có thể thản nhiên đối mặt như khi ở cùng anh vậy…”

“Lúc nào em thấy mềm lòng thì hãy nhớ lại những ngày tháng khi mới li hôn em đã đau khổ, buồn bã đến mức nào! Em còn muốn nếm trải thêm lần nữa sao?”. Anh chẳng còn chút hứng thú nào để nghe cô giãi bày. Thản nhiên, tự tại ư? Hừ, người trên khắp thế giới này gần như biết hiết rồi, chỉ có mình cô vẫn còn ở đây mà nói với anh về chuyện “thản nhiên, tự tại”!!!

Anh những tưởng kinh nghiệm tình trường của người phụ nữ đó quá ít, khuyết điểm duy nhất là khù khờ, chậm chạp trong nhận thức một chút thôi, bây giờ xem ra không hề đơn giản như vậy. Cô không nhận ra tình cảm và điểm tốt ở anh vì trái tim đã bị người đàn ông khác chiếm lĩnh từ lâu mà không hay.

Sau khi nói ra những lời thật lòng đủ làm cô tỉnh táo, Lăng Gia Khang cảm thấy mình không cần thiết phải nói chuyện tiếp. Tất cả sự nhẫn nại của anh đều bị cô tiêu huỷ hết rồi, anh không muốn dấn sâu vào vũng bùn này nữa. Trước mắt, điều duy nhất anh muốn làm là đưa cô ra khỏi tầm ngắm của anh. Mắt không thấy thì tim không đau. Thậm chí anh còn tin tưởng rằng chỉ cần không nhúng tay vào việc của cô, anh có thể dễ dàng rút ra khỏi thứ “tình bạn” ngược đời, ngán ngẩm này!

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s