Mỹ Mãn: C6_P3: Lại một ngày ồn ã, mệt nhọc trôi qua

“Lúc nào thấy mềm lòng thì hãy nhớ lại những ngày tháng khi mới li hôn, em đã đau khổ, buồn bã đến mức nào! Em còn muốn nếm trải thêm lần nữa sao?”

Câu nói này khiến cho con tim đang rối bời của Mỹ Mãn lại càng không thể yên bình trở lại. Sau khi Lăng Gia Khang đưa cô đến đài truyền hình, cô đã suy nghĩ rất nhiều. Nhưng suy nghĩ nhiều thế nào cũng không đồng nghĩa với việc giải quyết được vấn đề. Sau khi cầm chìa khoá nhà và di động, cô đã đi mà không có mục đích một hồi lâu, mãi cho tới khi mệt mỏi quá độ, hoa mày chóng mặt, mới bất đắc dĩ phải quay về nhà. Vốn tưởng đã tìm được bến đỗ an toàn để nghỉ ngơi hồi sức, thế nhưng giờ đây, ngôi nhà đó lại khiến Mỹ Mãn cảm thấy sợ hãi. Cô sợ phải gặp mặt Giả Thiên Hạ, sợ mình không biết phải làm thế nào để đối mặt với anh, sợ họ lại cãi nhau…

Nhưng có rất nhiều việc mình càng sợ thì lại càng trốn chạy không nổi.

Vào đến nhà, cởi giày ra, vừa ngước mắt lên, cô đã bắt gặp hình ảnh một người đàn ông ngủ say sưa trên sô pha.

Ông trời nhiều lúc cũng thật bất công, có một số người ngay cả khi ngủ gục với dáng vẻ xấu xí nhất thì họ vẫn cứ đẹp trai tới mức khiến ta phải phẫn nộ. Giả Thiên Hạ chính là một trong số đó. Nhìn lướt qua dáng ngủ “bất hủ” ấy, Mỹ Mãn nhẹ nhàng đặt túi xuống rồi rón rén đi về phía phòng ngủ. Khi cửa phòng chỉ còn cách trong gang tấc, cô đang nhẹ nhàng mở cửa thì đằng sau lưng truyền lại một giọng nói: “Đi đâu về thế?”

“Hả?… Làm thêm giờ”. Cô dừng bước, đột nhiên cảm thấy thiếu tự tin.

Nhưng lời nói dối này thật quá sơ hở, dễ dàng bị người ta phát giác.

“Anh đã đến đài truyền hình tìm em.”

“Hử? Lúc… lúc nào cơ? Vậy, vậy có lẽ lúc đó vừa hay tôi đi ra ngoài ăn khuya rồi”. Đã nói dối mở màn thì nhất định phải nói dối thêm vô số câu nữa để hợp pháp hoá. Quả nhiên là vậy, Đinh Mỹ Mãn đành phải liều mạng thêu dệt thêm câu chuyện không tưởng đó.

“THẬT KHÔNG?”. Anh nhíu chặt mắt lại, xem ra thì vẫn chưa tỉnh ngủ hẳn, thế nhưng điệu cười châm chọc đó thì nhìn từ góc độ nào cũng cho thấy nỗi tức giận sục sôi: “Đi cùng Lăng tú ông sao?”

“Anh…”. Có phải con người này lắp máy theo dõi trên người cô?

“Tại sao anh lại biết đúng không?”. Giả Thiên Hạ hoàn thành nốt phần còn thiếu trong câu nói của cô. Cái đó mà cũng phải hỏi sao? Cô tưởng rằng tất cả tin tức liên quan tới cô trong làng giải trí này có thể giấu nổi anh chắc? Gây chuyện oanh oanh liệt liệt xong lại quay về bên anh với vẻ mặt ngây thơ, vô tội thế ư? Nghĩ vậy, anh không ngừng gia tăng sức ép, mãi tới khi Mỹ Mãn không còn đường nào trốn tránh nữa thì mới nói tiếp: “Đừng nói với anh rằng cả đêm qua em ở cùng hắn ta đấy!”

Câu hỏi này đúng là thừa thãi, chỉ nhìn khuôn mặt mệt mỏi vì thiếu ngủ của cô cũng biết không thể nào ăn “bữa đêm” xong lại quay về làm việc được. Nhưng anh vẫn hi vọng mình có thể nhận một đáp án khác, cho dù đó là lời nói dối cũng được.

Được cái là Đinh Mỹ Mãn không khiến anh thất vọng: “Đương nhiên không thể nào, tôi… nếu như tôi nói, tôi đã đi lang thang ngoài đường mấy tiếng đồng hồ thì anh có tin hay không?”. Ngay bản thân cô cũng cảm thấy điều này thật khó tin, chỉ cần là người có chút trí tuệ thì cũng không thể tin nổi.

“Anh tin”. Thế nhưng Giả Thiên Hạ lại dùng thái độ kiên định này để chứng minh cho cô thấy yêu một người thì trí tuệ là điều dư thừa.

Ngay cả cái này cũng tin thì Đinh Mỹ Mãn không thể bày tỏ bất cứ thái độ nào khác ngoài việc ngây người ra, mất hồn. Nhưng cũng phải nói rằng chính điều đó khiến trái tim cô rung động đôi chút.

“Đã xem qua báo sáng nay chưa?”

“Chưa xem”. Đúng là một câu hỏi chẳng đúng thời điểm tí nào, niềm cảm động vừa chợt nhen nhóm trong lòng Đinh Mỹ Mãn đã vụt tắt trong chốc lát. Cô nhớ ngay tới bức ảnh tình tứ tay trong tay của Giả Thiên Hạ và Mạc Tường. “Có điều dù không xem cũng biết sẽ có những tin tức gì. Chắc anh không định nói với tôi rằng bố anh đột nhiên lại hứng thú chơi trò “bắt cóc” và lần này anh trở thành đồng phạm đấy chứ?”

Nghe dứt câu, Giả Thiên Hạ bất cần cười nhạt. Rất tốt, xem ra anh không hề đánh giá sai khả năng nắm bắt thông tin của Lăng Gia Khang: “Không phải như vậy, bố anh không bao giờ bắt cóc một người liên tục hai lần.”

“Ha! Anh thừa nhận rồi, khốn kiếp, cuối cùng anh cũng thừa nhận. Vậy mà còn ngoa mồm nói không ngoại tình! Giả Thiên Hạ, có phải là phụ nữ trên thế giới này chết hết rồi hay không? Sao anh lại tìm loại rác rưởi đó để diễn trò trước mặt tôi chứ? Đừng có nói với tôi là mãi đến ngày hôm qua hai người mới phải lòng nhau đấy, sau đó anh nhanh chóng nhận ra đó là một nửa mình cần và dắt ngay đến ra mắt bố anh!”

“Hôm qua là sinh nhật bố anh”. Đôi mắt phượng to dài đầy sức cuốn hút đang rơm rớm nước mắt, ngay tức khắc anh mở miệng giải thích, cắt ngang lời cô.

“Xí… Hoá ra không chỉ đơn giản là đưa về ra mắt mà còn đưa về để chúc thọ nữa. Anh yêu cô ta sâu sắc và chu đáo quá nhỉ? Nghĩ ra mọi cách đưa cô ta về để lấy lòng bố chồng. Anh đúng là rất có phong cách! Lúc muốn nghe anh giải thích thì chả thấy “phọt” ra lời nào, lúc không muốn nghe thì lại nói nhiều thế, anh có ý định gì đây? Muốn tôi phải nói gì đây? Chúc các người bách niên giai lão, sớm sinh quý tử, cam khổ tương liên, làm ăn phát đạt, hạnh phúc mĩ mãn… Xì, tôi nhổ vào! Cũng đừng gửi thiệp mời đến cho tôi, sau này chúng ta đừng có bất cứ liên hệ gì với nhau nữa, bây giờ tốt nhất là anh nên thu dọn hành lí và biến đi ngay tức khắc!”

Còn chưa tỉnh ngủ hẳn song Giả Thiên Hạ có thể thấy rõ mặt cô đang đỏ lên vì tức giận, tay chân múa may lung tung. Tuy rằng thời cơ chưa chín muồi nhưng anh vẫn thấy tâm trạng mình khá tốt, muốn than thở từ tận đáy lòng. Đúng là lâu lắm không thấy hành động bất thường này. Nhẹ nhàng thở dài một tiếng, anh đưa tay lên vuốt lại mấy sợi tóc đang rủ xuống ngay trước miệng cô. Chỉ một hành động ngẫu nhiên đó thôi cũng hàm chứa tình yêu thương, chăm sóc như đã thành thói quen của anh. Như có một luồng điện mạnh chạy qua cơ thể hai người, họ ngỡ ngàng.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s