Mỹ Mãn: C6_P5: Lại một ngày ồn ã, mệt nhọc trôi qua

Chẳng còn nhớ rõ là cô trợ lí đáng yêu đã lèm bèm bao lâu, Mỹ Mãn thực sự sốt cao đến mức tê dại thần trí. Đợi đến khi tỉnh lại thì trong mũi cô đã truyền lại mùi khí tiêu độc. Những cảnh tượng hiện lên trước mắt cô thì chỉ ở bệnh viện mới có. May quá, cuối cùng cũng sống sót mà vào được bệnh viện, coi như cũng yên lòng.

“Cậu tỉnh rồi đúng không? Đừng có giả vờ ngủ nữa, thái độ với ân nhân cứu mạng của cậu như thế này sao? Nếu như không phải mình đến ghi hình, kịp thời đưa cậu vào bệnh viện thì dám chắc cô trợ lí thiên tài của cậu thực sự sẽ kiếm một quả trứng để lên mặt cậu xem liệu có chín được hay không đấy!”

Sinh lực tràn trề của Tiểu Ái đối lập hoàn toàn với tình trạng của Mỹ Mãn lúc này. Người ngợm mềm oặt không chút sức lực nào, cô chẳng oán thán ai được. Người ta khoẻ mạnh, hoạt bát là tốt rồi, nhưng có thể nghĩ tới tâm trạng của người đang bị bệnh đôi phần được không? Mỹ Mãn nhắm mắt, không nói gì, tỏ thái độ không muốn tiếp chuyện hay để ý đến bất cứ ai cả.

“Nói đi, tại sao đến lúc sốt sình sịch lăn ra bất tỉnh nhân sự mà miệng cậu vẫn không ngừng gọi tên Giả Thiên Hạ? Rõ ràng người đưa cậu đến bệnh viện là mình, là mình đấy!”. Dáng vẻ hiện nay của Tiểu Ái có thể gọi là thành tâm giáo huấn “bề dưới”, kêu thét bên tai Mỹ Mãn không khác gì Hoạn Thư.

Ồ, xem ra thì đây là phóng khám tư nhân, nếu không thì Tiểu Ái nhất định sẽ không nghĩ tới thân phận và hình tượng của mình như thế… Đợi một chút, đây không phải điểm chính! “Giả… Giả Thiên Hạ”? Không thể nào, chắc là nghe nhầm thôi! Hoặc là nỗi oán hận trong lòng cô đã quá thâm sâu, đến nỗi ngay cả lúc hôn mê vẫn còn không quên mắng anh. Cảm giác đau nhói truyền tới từ hai bên tai khiến cô nhanh chóng lấy lại tâm trí, dồn hết sức lực còn lại trong người mà vùng vẫy: “Đau, đau quá, bỏ tay ra mau…!”

“Không đau làm sao cậu tỉnh được chứ? Mình làm thế vì không nỡ nhìn thấy cậu bị tổn thương thêm lần nữa, nếu đổi lại là người khác, có cho vàng mình cũng chẳng thèm quan tâm!”. Những lời nói này chắc chắn là xuất phát từ tâm can của Tiểu Ái.

Tình trạng sức khoẻ hiện nay khiến Mỹ Mãn chẳng buồn nói thêm lời nào nữa, âm thầm cho rằng Lâm Ái đã bước vào “thời kì trung niên” sớm hơn người cùng độ tuổi. Đến mức mà cùng về vấn đề đó, Tiểu Ái có thể dùng những biện pháp khác nhau để cằn nhằn bên tai cô. Thế mới bảo có lẽ Tiểu Ái đã bước sang tuổi già thật rồi, biện pháp đối phó tốt nhất chính là không nên để ý tới nữa. Mãi một lúc sau, nói chán chê mà vẫn không tìm thấy tri âm, Lâm Ái mới cảm thấy vô vị rồi thôi không nói nữa. Đúng lúc đó, cái điện thoại chết giẫm lại reo chuông làm phiền.

Mỹ Mãn mở mắt ra, ngáp lên ngáp xuống, chỉ có mong muốn duy nhất là được ngủ một giấc yên lành ngay lúc này mà chẳng được yên thân.

“Alô…”. Được Lâm Ái giúp sức, mãi cô mới rút được chiếc di động ra, mệt mỏi trả lời.

“Bệnh rồi hả?”. Người đầu dây bên kia hết sức tập trung vào trọng tâm vấn đề.

“Ờ”. Tuy rằng người đó không khai báo tên họ nhưng Mỹ Mãn vẫn nhận ra Lăng Gia Khang.

“Bác sĩ chẩn đoán ra sao?”

“Chẳng có gì nghiêm trọng, em chỉ bị cảm vặt thôi, truyền dịch xong về nhà đánh một giấc là khỏi ngay ấy mà.”

“Ừ, vậy thì tốt, vị bác sĩ đó rất giỏi chuyên môn, hãy ngoan ngoãn nghe lời nhé…”

“Được rồi, được rồi”. Chẳng đợi anh nói hết câu, Mỹ Mãn đã nhắm mắt lại, đáp bừa.

Sau khi ngắt điện thoại, Mỹ Mãn khó lòng hình dung được tâm trạng mình ngay khoảnh khắc này. Mọi người đều nói những người bị ốm thường rất yếu đuối, nhạy cảm, thường mong có người khác ở cạnh bên chăm sóc mình. Cho nên dù chỉ là vài câu quan tâm hỏi han đơn giản đó thôi cũng khiến cô cảm thấy đỡ hơn nhiều.

“Có phải là Lăng Gia Khang không? Là mình gọi điện bảo anh ấy cậu bị ốm đấy! Cậu xem người ta tốt biết bao, không chỉ giúp cậu tìm bệnh viện ngay tức khắc lại còn gọi điện đến hỏi thăm nữa. Cậu có biết mỗi ngày anh ấy đều bận đến mức nào không? Ngay cả việc gọi một cú điện thoại thôi cũng phải sắp xếp lịch đấy…”

“Ây da, mình phải đi bài tiết “độc tố” trong người đây. Mau lên, cầm chai truyền giúp mình, đỡ mình vào nhà vệ sinh!” Sợ cô bạn thân yêu lại dẫn ra một mớ lí luận, Mỹ Mãn tìm ngay cớ “chặn họng”.

“Cậu như vậy là có ý gì thế? Mình đang nói chuyện nghiêm túc với cậu đấy! Mình cũng gọi điện đến cho Giả Thiên Hạ rồi, kết quả thế nào cậu xem đi, ngay một cú điện thoại cũng không có. Đối lập rõ ràng đến thế mà cậu vẫn còn không biết ai mới thực sự tốt với mình hay sao? Theo lí mà nói thì cậu phải đuổi hắn ra khỏi nhà ngay lập tức, có biết thế nào là dẫn sói về nhà hay không hả? Cậu hãy nói thật lòng với mình xem, có phải cậu thực sự chưa dứt tình xưa với hắn không?”. Mặc dù miệng đang mắng nhiếc, trách cứ nhưng Tiểu Ái vẫn nhanh chóng cầm chai truyền lên cho Mỹ Mãn, thận trọng dìu cô vào nhà vệ sinh, tận tình đứng đợi ở phòng kế bên.

“Thoái mái quá…”. Từ buồng về sinh vọng ra tiếng kêu “mãn nguyện” của Mỹ Mãn, tiếp đó cô nói: “Làm gì có chuyện đó, cậu nghĩ mình ngốc sao?”

“Thì cậu chính là đứa ngốc mà! Người ta vấp một lần thì khôn cả đời, còn cậu càng ngã càng hân hoan. Nếu không phải vì tình cũ khó dứt thì có gì mà phải lằng nhằng mãi thế? Mắt cậu mù hay sao, Lăng Gia Khang người ta tốt là thế, dịu dàng, tận tình lại dễ bảo… Chết tiệt, thế mà cậu bơ anh ấy, đi chọn Giả Thiên Hạ. Cậu điên rồi, điên rồi! Lại còn giúp hắn chặn kiếp đào hoa gì nữa chứ? Hây, cậu cũng nhìn thấy rồi đúng không, ngày nào chẳng dính như keo với Mạc Tường, cứ như sợ người khác không biết mối “gian tình” của họ không bằng! Cậu thì giúp hắn chặn kiếp đào hoa còn hắn lại ra sức đi gieo rắc. Đừng nói là năm vạn, kể cả năm chục vạn thì cũng không nên đồng ý kiểu làm ăn “được đằng chân, lân đằng đầu” như thế!”

“Ờ”. Mỹ Mãn yếu ớt đáp lại, chẳng buồn đưa ra lời phản bác nữa. Thực sự thì ngay đêm hôm đó, sau khi bình tĩnh lại, bản thân cô cũng thấy mình thực sự điên mất rồi. Cho dù không phải cô đang ở vào thế bị động, vẫn có thể đi tiếp hoặc có thể lui bước, thế nhưng dù biết rằng phía trước là biển lửa, cô vẫn cứ cứng đầu tiến lên.

“Ờ cái gì mà ờ, đừng có qua quýt cho xong chuyện với mình! Kiểu gì cũng phải đưa ra một lí do cho mình, rốt cuộc lão đại nhà mình có gì không tốt, có chỗ nào không bằng tên Giả Thiên Hạ đó?”. Tiểu Ái không phải dễ dàng đối phó, cô kiên trì muốn cứu vớt con cừu non lạc đường Đinh Mỹ Mãn.

“Được rồi, đừng có nói nữa! Mình đảm bảo sẽ không phải lòng Giả Thiên Hạ lần nữa, tuyệt đối không, được chưa nào?”

Mỹ Mãn hét to đến mức người ngoài hành lang cũng có thể nghe thấy.

Lời tuyên thệ ở phòng vệ sinh nữ có độ tin cậy đến mức nào chứ? Người khác nghĩ như thế nào thì không biết, chỉ thấy Giả Thiên Hạ vừa nghe được tin, tức tốc chạy đến bệnh viện, đang tựa lưng vào tường, sắc mặt trắng bệch, cau mày dữ dằn. Điều đó khiến cho Tạ Mục Đường tò mò đi theo anh cũng im lặng theo. Mục Đường cảm thấy bất bình thay cho người bạn tốt của mình, ngay lúc này anh thực sự chỉ muốn đẩy người phụ nữ xúi quẩy Đinh Mỹ Mãn thay lòng đổi dạ kia vào bồn cầu rồi giật nước xả trôi đi.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s