Mỹ Mãn: C7_P2: Ngày mai còn phải đi chiến đấu với bố anh

Vừa định xoá mẩu tin nhắn này, Mỹ Mãn mới để ý thấy là cô có rất nhiều tin nhắn chưa đọc.

Có tin nhắn là của giám đốc đài gửi đến an ủi, khá là quan tâm, dặn cô ngày mai cứ ở nhà nghỉ ngơi tĩnh dưỡng thêm, không cần phải vội đi làm; có tin nhắn của Tiểu Ái, nội dung hoàn toàn là những lời mắng nhiếc Tạ Mục Đường… Hai người bọn họ đã quen biết nhau từ bao giờ nhỉ? Chỉ ốm một trận thôi mà Mỹ Mãn cảm thấy hình như mình đã bỏ lỡ rất nhiều, rất nhiều chuyện hay ho.

Còn đang suy ngẫm thì mấy tin nhắn sau đó khiến cô vô cùng kinh ngạc và bất ngờ, mắt chữ A miệng chữ O, toàn thân cứng đờ, đầu óc loạn xạ.

Thời gian: vẫn là tối qua.

Người gửi tin: Giả Thiên Hạ.

Nội dung:

“Nhận điện thoại đi!”

“Là sinh nhật bố anh, đi ăn cùng anh nhé!”

“Bà xã, anh đầu hàng, cùng lắm là sáng ngày mai anh sẽ yêu cầu đổi người dẫn chương trình, chúng ta tạm thời đình chiến được không? Anh đứng đợi em ngoài quán bar nhé! Nếu như em bắt taxi tới thì nhớ ghi lại biển số xe rồi nhắn cho anh, địa chỉ là…”

“Khốn kiếp, em hãy nhắn lại đi, dù chỉ là tin nhắn trắng, để anh đỡ phải lo lắng được không?”

Nếu như tình cảm của phụ nữ mềm mại tựa nước thì của đàn ông lại dữ dội như lửa, khí thế hùng tráng khiến cho người ta khó thoát khỏi. Giả Thiên Hạ cũng là một người như thế, có lẽ anh không giống như mấy người đàn ông nho nhã, điềm đạm khác biết kìm nén tức giận để bày tỏ tấm chân tình của mình. Nhưng chỉ với mấy dòng tin nhắn đó thôi, cho dù có lẫn cả mấy lời nói tục tằn, vẫn đủ lực phá vỡ hoàn toàn bức tường phòng vệ mà khó khăn lắm Đinh Mỹ Mãn mới thiết lập được.

“Lại đây ăn cháo mau!”. Cháo loãng, vài món ăn kèm, không thiếu cái gì hết, Thiên Hạ đã tận tâm, chu đáo chuẩn bị đầy đủ cho Mỹ Mãn, vậy mà ngước mắt nhìn lên lại bắt gặp bộ dạng ngây đơ ra của cô. Đang ưu tư vì điện thoại của Lăng tú ông sao? Tuy rằng rất tò mò nhưng anh cũng không muốn hỏi cặn kẽ. Cô đang ốm, điều duy nhất anh muốn làm lúc này chính là chăm sóc cô thật tốt, còn tất cả các món nợ khác thì cứ để sau này từ từ tính sổ.

“Cái đó…”. Vừa nói chuyện, Mỹ Mãn mới nhận ra giọng mình khản đặc, sau một hồi húng hắng ho, vứt hết những khó chịu kia đi, cô mới tiếp tục nói: “Tối qua anh đã đợi tôi bao lâu?”

Người phụ nữ sáng nay còn mồm năm miệng mười nói không tin tưởng anh, đột nhiên bây giờ lại thay đổi suy nghĩ. Giả Thiên Hạ lắc đầu ngao ngán, đau xót, mắt lướt nhìn chiếc di động trên tay cô, anh liền nhớ lại mấy dòng tin nhắn gửi cho cô tối qua. Chuyện đã qua rồi, anh không muốn nhắc lại thêm nữa, tránh việc lôi Mạc Tường ra rồi lại cãi cọ rắc rối: “Ra ăn trước đi đã!”

“Lúc nãy anh gọi điện thoại cho giám đốc đài bên anh vì muốn thay Mạc Tường sao?”. Khi Đinh Mỹ Mãn cố chấp thì rất đáng sợ, không phải tuỳ tiện nói vài câu là cho qua chuyện được.

“Ờ”. Anh gật đầu coi như thừa nhận.

“Tại sao chứ?”

“Không phải em không thích cô ta sao?”. Một nhân tố luôn ngăn cản anh “theo đuổi lại bà xã” tất nhiên cần phải được loại bỏ ngay.

“Đúng, vô cùng ghét cô ta!”. Đinh Mỹ Mãn cảm thấy điểm này rất quan trọng, cần phải “thẩm vấn” làm rõ vấn đề. “Không phải anh từng nói: “Tôi và cô ấy đã li hôn rồi, tôi nghĩ những chuyện liên quan đến tôi, cô ấy chắc chẳng có hứng thú gì đâu” sao? Quan hệ giữa hai chúng ta chẳng qua chỉ là vợ chồng cũ mà thôi. Tôi không nên để tâm đến những chuyện liên quan đến anh, vì vậy anh cũng không cần phải giải thích hay làm gì cho tôi hết! Đương nhiên cũng không cần phải vì tôi mà đổi bằng được cô ta.”

“Đinh Mỹ Mãn! Trái tim của em chắc chắc đã bị chó gặm mất hai phần ba, một phần ba còn lại chỉ chuyên dùng để ghi nhớ tội trạng của anh đúng không? EM KHÔNG MỆT MỎI À?”

“Còn anh thì bị chó ăn hết toàn bộ trái tim rồi, sau đó anh lại đi ăn cả tim của chó. Nói tóm lại anh chính xác là lòng lang dạ sói. Thêm vào đó không có mắt chọn phụ nữ.”

“Anh chưa bao giờ ăn tim của em hết.”

“Anh… anh… cứ cái gì tôi không thích thì anh lại càng chọc sâu vào đúng không? Nào lại đây, đấu tiếp đi, lẽ nào tôi lại sợ anh chứ? Giả Thiên Hạ, anh cứ đợi đấy mà coi!”

“Dừng lại, không cãi nhau nữa, ăn cháo trước đi đã!”. Anh ngao ngán bịt cái miệng đang không kiềm chế được mà thốt ra biết bao lời cay độc của cô, vì những lời nói ra chẳng thể nào thu lại được. Anh cố gắng thử diễn lại lần nữa “vở kịch ôn hoà điềm đạm”.

Khi tay anh chạm vào đôi vai cô, Mỹ Mãn quay ngoắt sang một bên, tránh khỏi anh. Chỉ vì những lời lẽ đáng ghét kia của anh mà bạc đãi bản thân mình thì thật là không đáng. Hơn nữa, suy nghĩ kĩ lại trận cãi cọ ngày hôm nay thì đúng là do cô gây sự. Nếu như Giả Thiên Hạ đã mở miệng nói đình chiến, thì cô cũng chẳng hẹp hòi tính toán chi li thêm nữa. Người ta đã “xây” hẳn bậc hạ đài cho mình thì cứ thế bước xuống thôi.

Ngồi vào chỗ, nâng bát, chẳng buồn ngẩng đầu lên, một hơi húp bát cháo nóng hổi, Mỹ Mãn cảm thấy một ánh mắt dịu dàng chăm chú dõi theo mình từ nãy tới giờ. Dù vẫn cố tình không ngước lên nhưng cô cũng chẳng ngăn được khuôn mặt mình đỏ ửng. Trong lòng cô biết rõ mình không nên có suy nghĩ và phản ứng như vậy, nhưng sự quan tâm, chăm chút từng li từng tí của anh vẫn lẩn quẩn trong đầu cô, khiến cô suýt chút nữa quên mất cả những nỗi đau anh đã gây ra cho cô trước đây.

Những cảm giác này khiến cô muốn trốn tránh.

 

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s