Mỹ Mãn: C7_P3: Ngày mai còn phải đi chiến đấu với bố anh

Hồi trước, mỗi lần Đinh Mỹ Mãn bị bệnh, Giả Thiên Hạ đều dỗ dành nói với cô rằng: “Người Trung Quốc ta có câu nói: “Tái ông thất mã”, chưa biết là hoạ hay phúc. Bị bệnh chẳng những có thể xin nghỉ phép, có thể ngủ nướng cả ngày, lại còn được anh chăm sóc từng li từng tí một.”

Tới tận hôm nay, câu nói này dường như vẫn còn hiệu lực.

Cô đã hạ sốt, thậm chí đã đi làm lại rồi, vậy mà ngày nào anh cũng ép cô phải uống thuốc, sáng tối phụ trách đưa đi đón về, ngoài ra còn làm thêm vô số món ăn tràn ngập tình yêu thương mà anh dành cho cô. Không những vậy, anh cũng là người dự báo thời tiết hết sức chuẩn xác, ngày nào cũng chú ý dặn cô có nên mặc thêm áo khoác ngoài nữa hay không. Nếu như chỉ là mấy bữa ăn thường ngày đơn giản thì cũng đã được lắm rồi, đằng này anh còn biết tận dụng ưu thế, dỗ dành mẹ cô ngày nào cũng nhờ người mang món mướp đắng với thịt kho tàu đến. Cô được ăn uống thoả thích, cảm động tới mức nước mắt nước mũi chảy dầm dề. Tất cả mọi thứ xem ra đều rất thuận lợi tốt đẹp, chỉ còn thiếu nước bố mẹ cô bằng lòng cho cô về nhà ăn cơm nữa thôi!

Những tháng ngày được đón đưa, cơm bưng nước rót tận nơi như thế, Mỹ Mãn chẳng chủ tâm tính toán quá. Chỉ biết là hôm nay anh không về nhà đúng giờ, còn cô thì đột nhiên cảm thấy căn phòng này to lớn, trống trải và quạnh quẽ làm sao.

Trên bàn có một bát mì nóng hổi mà Mỹ Mãn đã nấu khi về đến nhà. Chán nỗi gần đây, cô được ai đó chiều chuộng, hầu hạ thành quen, tất cả những thứ không có mùi vị của anh, cô đều nuốt không trôi, ăn không ngon.

Cảm giác này thật sự rất đáng sợ, giống như làm phẫu thuật cắt bỏ khối u vậy, sau khi điều trị hoá liệu xong mới được biết đó là khối u ác tính, đã hết thuốc chữa.

Cô nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ ở bên cạnh màn hình máy tính. Đã hơn 10 giờ rồi, vào thời điểm này mọi hôm là hai người đang đấu khẩu cãi cọ cho đến nửa đêm, khi thấy mệt rồi mới ai về phòng nấy ngủ. Cô nắm chặt chiếc di động trên tay đến mức khiến cho thân máy lấm tấm mồ hôi. Rõ ràng là cô đang muốn gọi điện hỏi han xem anh đang ở chỗ nào, nhưng… cô lấy tư cách gì để hỏi đây?

Kể cả lúc này anh đang nằm trong vòng tay người phụ nữ khác, thủ thỉ những lời đường mật thì cô cũng chẳng có quyền phát biểu ý kiến gì hết.

Phụ nữ là một loại “động vật cao cấp” vô cùng mẫn cảm, bất cứ chuyện gì cũng đặt dưới kính hiển vi và phóng đại đến mức cực đại. Ngay lúc Mỹ Mãn đang phân vân không biết có nên đặt chuyện của Giả Thiên Hạ dưới kính hiển vi hay không thì bỗng tay cô rung lên, hóa ra là âm thanh từ chiếc di động.

“Alô!”. Gần như ngay tức khắc, Mỹ Mãn nhấc máy, cô cũng cố ý không suy nghĩ xem hành động này mang ý nghĩa gì.

“Tại sao em vẫn chưa ngủ?”

Không làm cô thất vọng, trong điện thoại truyền lại giọng nói khản đặc của Giả Thiên Hạ.

Tiếng anh nghe thật hay, nó gây cảm giác tê tê ở tai, một cảm giác rất kì lạ. Cảm giác này cứ len lỏi trong tim cô: “Đang nhớ đến… À, lên mạng, đang lên mạng!”

Suýt chút nữa… suýt chút nữa cô buột miệng nói ra câu: “Đang nhớ đến anh!”. Mỹ Mãn cảm thấy may mắn vì lí trí của cô vẫn đủ tỉnh táo.

“Alô…”. Tiếng nói từ đầu bên kia cố gắng lên giọng, cho thấy rõ thái độ nghiêm túc của anh trong cuộc điện thoại này. Thính lực anh cũng không tệ, không hề bỏ sót bất cứ từ ngữ nào Mỹ Mãn trót buột miệng nói ra.

“Tôi cũng có một trang blog riêng, còn có cả hội những người ủng hộ nữa. Bọn họ nói nếu sau này Mạc Tường còn dám manh động trèo lên đầu lên cổ tôi thì họ sẽ đồng loạt dắt chó tới cho “bậy” trước cổng nhà cô ta, trút giận thay cho tôi”. Mỹ Mãn hoảng hốt chuyển chủ đề, cô hận không thể cắt lưỡi mình ngay lập tức. Cô càng không muốn thừa nhận chỉ một âm tiết ngắn ngủi của anh đã khiến hơi thở cô thất thường, mặt mày đỏ ửng.

“Chúc mừng em!”

“Bọn họ còn nói là hoa nhài không nên cắm trên bãi phân trâu, khuyên bảo tôi đừng để bãi phân trâu như anh quyến rũ, nên lựa chọn Lăng Gia Khang, họ khen hai chúng tôi là một cặp trời sinh, xứng đôi vừa lứa”. Cô bắt đầu nói linh tinh, cố ý chọn những chủ đề khiến cho bản thân có thể tỉnh táo nhất. Cô ngây thơ cho rằng như vậy là có thể gạt bỏ hết những suy nghĩ không nên có trong đầu mình.

“Bọn họ đúng là thích nhìn thế giới qua lăng kính màu hồng nhỉ?”

“Ừm… Thế là người ủng hộ anh lại bắt đầu phản kích, chửi tôi một trận tơi bời hoa lá, chỉ hận không thể trực tiếp vứt vào chảo dầu sôi sùng sục rồi chiên giòn lên. Bọn họ còn bảo nếu như bây giờ là thời trung cổ thì đã cho tôi vào lồng heo thả trôi sông rồi. Họ bảo tôi là tạo nghiệt, phải bị quả báo…”. Cô bỗng thất thần, nói chuyện đang đà cao hứng thì chợt nhận ra ngay lúc anh và cô bắt đầu cố gắng chung sống hoà bình, hai người họ vẫn là thuỷ hoả khó hoà hợp. “Tôi thực sự muốn đăng kí một cái nick để lên đó nhắn lại với họ rằng gần đây anh thường xuyên bưng bê hầu hạ cho người phụ nữ mà họ muốn cho vào lồng heo thả trôi sông.”

“Bọn họ mắng rất chính xác.”

“…”

“Em ghi lại hết tên những người đó lại, anh sẽ tặng cho mỗi người một bức ảnh khoả thân có chữ kí.”

“…”

“Đừng có hiểu lầm, thân thể của anh chỉ cho riêng mình em xem thôi. Anh sẽ tặng họ ảnh khoả thân của Lăng Gia Khang để họ làm tấm bia ngày ngày luyện phi đao, trừng trị gian phu.”

“Giả Thiên Hạ, theo đúng luật pháp, anh mới chính là tên gian phu đáng ngàn dao đâm ấy!”. Cô đã cố gắng dồn nén sự tức giận lại, mãi tới khi không chịu đựng được nữa mới bột phát ra ngoài, hét lớn. Nhưng cô chợt nhận ra rằng lúc này Giả Thiên Hạ chẳng ở bên cạnh và cũng chẳng “thưởng thức” được trận lôi đình của cô mùi vị thế nào.

Trên thực tế thì là như vậy, Giả Thiên Hạ ở phía đầu dây bên kia hình như chẳng có gì thay đổi so với trước đó. Những câu nói chọc tức của anh chỉ nhằm mục đích bắt đầu cuộc cãi lộn cùng cô, thế nhưng anh bỗng thay đổi khẩu khí, so với hàng ngày thì có thêm chút uể oải: “Anh đang ở hội sở 419.”

“Ồ!”. Lại là ở quán bar, Mỹ Mãn cố che giấu sự thất vọng, không nói thêm câu nào nữa.

“Anh đã ngà ngà say rồi, muốn gặp em lắm.”

Bây giờ Đinh Mỹ Mãn mới biết, những người đàn ông giống như Giả Thiên Hạ cũng có lúc nũng nịu, nhõng nhẽo như vậy. Biết thế nhưng cô vẫn giữ thái độ trước sau như một: “Đừng có gây rối nữa, tự mình tìm cách mà lết về nhà đi, tôi chuẩn bị đi ngủ đây!”

“Anh sợ một lát nữa anh sẽ say tới mức bất tỉnh nhân sự rồi lại được một vài cô gái không quen biết nào đó đưa về nhà, em sẽ cảm thấy không vui.”

Câu nói này thực sự đã chạm vào trái tim nhạy cảm của Mỹ Mãn. Trước kia, Thiên Hạ chưa bao giờ giải thích nhiều về những việc kiểu như thế này. Anh chỉ nói vẻn vẹn một câu: “Em chắc chắn phải hiểu chứ!”. Nhưng thực sự cô không hiểu nổi, giữa hai người họ vẫn chưa tới mức tâm linh tương thông, không cần nói ra cũng hiểu được. Cô cứ tưởng ngoan ngoãn ở nhà đợi anh, không gọi điện quấy nhiễu anh đi mở rộng quan hệ, như vậy đã đủ tốt lành rồi. Nhưng đổi lại chỉ là hết lần này đến lần khác, anh đều say tới mức không đứng vững rồi được mấy cô gái lạ hoắc đưa về nhà. Những lúc đó cô cảm thấy vô cùng uất ức và tức giận.

Mãi cho đến hôm nay, tới giây phút này, cô mới chợt ngộ ra rằng, tình cảm phải do hai người cùng bồi đắp, tạo nên chứ không phải người nào tự làm chuyện của người ấy, cứ cố chấp giữ phần lí về mình, không thèm đặt mình vào địa vị người kia mà suy nghĩ.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s