Mỹ Mãn: C7_P4: Ngày mai còn phải đi chiến đấu với bố anh

“Khốn kiếp, bố mẹ anh đẻ anh ra đẹp trai thế để làm cái quái gì cơ chứ?”. Giọng nói Mỹ Mãn ẩn chứa tiếng khóc chẳng dễ dàng gì mà che giấu được. Cô đành phải dùng một câu chứa cả ý tục trong đó để đánh lạc hướng anh. Sau khi hét lên, cô lập tức dập điện thoại, chẳng suy nghĩ được nhiều mà lấy tay dụi mắt, vớ lấy cái áo khoác ngoài rồi xông ra khỏi cửa.

Cô tự nhủ rằng điều này chẳng thể hiện cái gì hết, chẳng qua trong mỗi người phụ nữ đều tiềm tàng bản năng nhân từ của người mẹ nên cô mới không nhẫn tâm để anh say mèm đi lung tung ngoài đường…

Càng không nhẫn tâm để anh bị mấy cô gái không rõ nguồn gốc làm “ô nhục”!

Ánh đèn màu các loại đan xen nhau, mọi người say sưa thả mình trong tiếng nhạc, có một vài bóng người đắm đuối trong men rượu cay bên quầy bar. Người pha chế rượu chẳng thấy bóng dáng đâu, chỉ thấy ba cô gái ăn mặc sexy, nóng bỏng đứng bên quầy, mười ngón tay thon thả, lóng lánh trang sức không ngừng rung rinh, uốn éo, ưỡn ngực, hất tóc, làm đủ các động tác quyến rũ khiến người ta khó lòng cưỡng lại được.

Đứng giữa quán bar phức tạp, ồn ã, Mỹ Mãn cảm thấy nổi da gà, lúc này dường như cô đã hiểu tại sao Giả Thiên Hạ lại được yêu thích đến vậy. Đưa mắt nhìn lướt qua, những người đàn ông trông đứng đắn một chút chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay. Đại bộ phận những người khác, đều không thể dùng từ “ổn lắm” mà hình dung, một số ăn vận trông cứ như cây thông Nô en, treo một lô một lốc vòng vàng, bạc, kim cương nặng trịch trên người; một số thì rõ ràng chẳng có tí sức hút nào, nhưng lại cố tình cởi khuy áo phanh ngực rõ sâu, cứ tưởng như vậy sẽ làm nổi rõ khí khái nam nhi. Còn có một vài ông uống nước khoáng nhưng lại làm ra vẻ như đang thưởng thức rượu vang vậy, nhâm nhi rất lâu.

Đúng lúc cô gần như sắp sụp đổ vì chỗ này thì cuối cùng người phục vụ cũng xuất hiện, thì thầm với cô: “Cô Đinh, tôi đã hỏi hộ cô rồi, anh Giả đang ở trong phòng VIP cuối hành lang kia, để tôi dẫn cô qua đó!”

“Cảm ơn cậu!”. Như gặp được cứu tinh, Mỹ Mãn gật đầu lia lịa rồi nhanh chóng đi theo anh phục vụ.

“Cô đến đây chơi sao? Hình như bọn họ đã tàn tiệc rồi, đã có người gọi thanh toán rồi mà”. Vừa đi, anh ta vừa vui vẻ tìm chủ đề bắt chuyện.

“Không, tôi đến đây tìm người.”

“Ha ha, không phải cô đến để bắt gian tình chứ, hôm nay anh Giả rất ngoan ngoãn mà.”

Đúng là các vụ xì căng đan luôn có sức hút lạ kì với mọi người xung quanh, ngay cả anh phục vụ quán bar cũng hỏi han vẻ quan tâm.

Mỹ Mãn cười trừ không nói gì nữa, nếu như nói tiếp, biết đâu anh ta sẽ buột miệng nói ra câu: “Anh Lăng không đến đây cùng cô sao?”.

“Cô tới đây một mình sao? Anh Lăng không đi tới đây cùng cô ư?”

Thấy chưa, thấy chưa? Không ngờ lại hỏi thật!

Ngay vào lúc Mỹ Mãn không biết phải ứng phó thế nào thì có một giọng nói giải nguy cho cô: “Ấy! Mỹ Mãn, sao trùng hợp vậy? Từ bao giờ em cũng đến chơi quán bar thế? Biết trước thế này đã bảo Giả Thiên Hạ dắt em theo cùng!”

“Đúng thế, đúng thế!”. Cô đáp bừa, lần đầu tiên trong đời Mỹ Mãn cảm thấy Tạ Mục Đường đáng yêu, dễ mến đến vậy.

Khi đã đến nơi, phía trong còn có người mở cửa tiếp đón, thấy không thể nào gặng hỏi thêm được chút tin tức nào, anh phục vụ rắc rối kia cuối cùng cũng đành rời khỏi.

Mỹ Mãn vừa bước vào trong phòng thì mùi rượu nồng nặc xộc ngay vào mũi, cô đưa mắt tìm kiếm khắp nơi, chỉ nhìn thấy hai người đàn ông lạ mặt đang mặc áo khoác ngoài vào. Cô hỏi thẳng luôn: “Giả Thiên Hạ đâu rồi?”.

“Anh ta say, được dìu vào nhà vệ sinh nôn mửa rồi”. Xem ra Tạ Mục Đường còn tỉnh táo hơn.

“Ồ, người mà cả buổi tối nay Giả Thiên Hạ lầm bầm trong miệng mãi không thôi cuối cùng cũng tới rồi”. Một người đàn ông mặc vest chỉnh tề đã ra đến cửa rồi còn đột nhiên dừng lại góp chuyện. Sau khi nhìn thấy ánh mắt ngây ngô của Đinh Mỹ Mãn, ông không ngần ngại tự giới thiệu: “Cô Đinh, cô không nhớ tôi sao? Chúng ta đã gặp nhau rồi mà, lại còn nói chuyện vài câu rồi. Ở một bữa tiệc cao cấp gần đây đó, Tiểu Ái chính là người đại diện phát ngôn cho công ty chúng tôi mà.”

“À… ông chủ Lưu…”. Mỹ Mãn trông có vẻ hoảng hốt tột cùng, cô vẫn chưa nhận ra câu nói của cô chưa kết thúc. Tạ Mục Đường thấy đuôi mép cô giật giật liên hồi.

“Tôi họ Dương mà!”. Người đối diện chỉ còn biết cười trừ, sửa lại nhầm lẫn của cô.

“Như nhau, như nhau cả thôi! Tất cả con cái dân tộc Trung Hoa đều chung một nhà mà.”

“Ồ!”. Tạ Mục Đường chẳng nể mặt vợ bạn mà bật cười thành tiếng, đúng là nay đã khác xưa, Đinh Mỹ Mãn bây giờ đã biết cách làm đẹp lòng đôi bên rồi.

Không khí yên lặng lúc nãy bỗng nhiên ồn ào hẳn lên, ông chủ Dương không để bụng mà cười nói: “Lần trước tôi bận quá, tiếp đón không chu đáo nên không có cơ hội nói chuyện nhiều cùng cô. Lúc nãy nghe Thiên Hạ nhắc tới chương trình mới của cô, tôi cảm thấy nó rất có tiềm năng. Đây là danh thiếp của tôi, nếu như cô cần tìm nhà đầu tư, xin cứ gọi cho tôi nhé!”

“Nhất định, nhất định rồi, cảm ơn ngài nhiều!”. Mỹ Mãn nhanh chóng nhận danh thiếp, có người chủ động đề nghị được đầu tư, những cơ hội thế này mà để tuột mất thì đúng là kẻ ngốc nghếch.

“Vậy mọi người cứ nói chuyện tiếp đi, tôi xin cáo từ trước!”

Mắt tít lại, chính xác thì ông chủ Dương đã dắt theo một người đàn ông lạ mặt khác đi khỏi đó với nụ cười tươi rói. Khác hoàn toàn so với ông chủ Dương hôm trước cô gặp ở buổi tiệc, lúc đó người ta bận tới mức chẳng buồn nhìn cô lấy một lần. Tuy được Tiểu Ái dắt tới giới thiệu nhưng ngay sau khi nghe cô nói muốn kêu gọi đầu tư, ông ta đã tìm ngay một cái cớ rút lui.

Mải nhìn theo bóng dáng rời đi của người đàn ông giàu có đó, mãi một lúc sau Mỹ Mãn mới định thần lại, cười tươi như hoa: “Con người này thay đổi nhanh như chong chóng, lần trước còn chẳng thèm nhìn tôi lấy một lần.”

“Thế em tưởng mọi chuyện dễ thế sao? Thiên Hạ đã bị người ta trút bao nhiêu rượu mới đổi lại được món tiền đầu tư này cho em đấy!”. Tạ Mục Đường tựa vào mép cửa, kể lể rằng Giả Thiên Hạ đã dùng trăm phương ngàn kế, nào là mĩ nhân kế, mối quan hệ, hi sinh cả chương trình của mình… để lấy lòng người ta. Đinh Mỹ Mãn thực sự phải biết chồng cô quan tâm và tình cảm đến mức nào.

Cô ngạc nhiên tới mức há hốc miệng, chẳng biết phải nói thêm điều gì.

Thông tin này thật sự nằm ngoài dự kiến của cô, cho dù có là người lòng lang dạ sói cũng không cách nào tỏ ra như không có chuyện gì được. Mỹ Mãn cảm thấy tim đập loạn nhịp, cảm giác xót xa, nhức nhối lan tràn trên từng ngóc ngách cơ thể cô. Mũi cô hơi cay cay, tê tê. Tình yêu năm xưa vốn dĩ gần đây đã không yên phận mà tràn lên trong tim nay được dịp bỗng dâng trào tuôn chảy, như cơn lũ không thể nào khống chế, kím nén xuống được. Cảm giác này khiến cho cô thực sự muốn khóc ngay tại đây.

Những xao động dữ dội kích thích dòng lệ trong cô không đơn thuần chỉ vì cảm động mà còn bởi cô đang cảm thấy trái tim mình bị giằng xé. Nếu như anh vẫn luôn tốt với cô đến vậy, tại sao đến bây giờ cô mới nhận ra? Còn nếu như gần đây, lòng tốt đó mới nảy sinh trong anh, thì tại sao lại chọn đúng thời điểm khi họ đã chia tay nhau mà thể hiện chứ? Những chuyện đã xảy ra trong quá khứ chẳng thể nào xoá nhoà đi được, cô chẳng thể giống như trước kia, không màng bất cứ thứ gì, ngốc nghếch chỉ biết yêu mình anh thôi. Nhưng cô cũng không thể nhẫn tâm coi như không nghe không thấy, nói cho cùng thì trái tim con người cũng là máu thịt, cũng biết đau đớn, biết yêu thương mà!

Mỹ Mãn còn đang chìm trong suy nghĩ thì phía trước truyền tới giọng nói chói tai của mấy cô gái xa lạ: “Người đằng kia không phải là Đinh Mỹ Mãn sao? Cô ta tới đây làm gì? Hừm, đeo bám cũng gắt gao quá nhỉ!”

“Ha, chắc là bị Lăng Gia Khang “đá” rồi, bây giờ lại quay lại tìm Giả Thiên Hạ đây. Đúng là con người mà, đều tầm thường như vậy thôi!”

“Ây dà, vậy thì anh Thiên Hạ cũng phải chấp nhận cô ta thì mới được chứ!”

“Cũng đúng nhỉ! Nếu như coi trọng cô ta thì anh ấy còn tới quán bar làm gì?”

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s