Mỹ Mãn: C7_P5: Ngày mai còn phải đi chiến đấu với bố anh

Họ cố ý nói to như vậy làm cái gì chứ? Sợ cô không nghe thấy chắc? Mỹ Mãn tạm dẹp lại những rắc rối trong lòng, cau mày lườm mấy cô gái kia. Lúc này cô mới chợt nhận ra những người đó không chỉ là cô A, anh B, chị C nào đó đi ngang qua ngứa mồm lên tiếng mà xem ra họ cũng có liên quan tới cô. Đó là ba người phụ nữ ăn vận thời trang kiểu hộp đêm, nhan sắc có thừa, thân hình vô cùng hấp dẫn… Đương nhiên những cái đó không phải điểm quan trọng. Cái chính là người đàn ông mà họ đang hợp sức đỡ đi không ai khác ngoài Giả Thiên Hạ.

“Em, em… em đừng có kích động quá, đừng có hiểu lầm! Gần đây cậu ấy không hề “hái hoa dại ven đường” đâu. Chắc chắn là nôn mửa rồi nằm liệt trong nhà vệ sinh, ba cô này thấy quen quen nên đỡ giúp về đây đấy thôi”. Biết thừa tính cách dễ bị kích động rồi nổi giận đùng đùng của Mỹ Mãn, Tạ Mục Đường nhanh chóng giải thích giúp bạn, cho dù “ba cô người quen” này anh chưa từng gặp mặt và nghe nói bao giờ. Có trời mới biết liệu có phải sau khi say mèm, Giả Thiên Hạ lại ngựa quen đường cũ, lúc chạy đi nôn mửa đã kịp “đánh mắt đưa tình” với mấy cô này không!

“Tôi, tôi… tôi không kích động”. Bàn tay đang nắm chặt vội buông xuống, sau đó nắm chặt lại rồi lại buông ra, cứ như vậy ba, bốn lần, cuối cùng Mỹ Mãn cũng có thể khiến bản thân bình tĩnh lại: “Anh đi qua đó đi!”

“Anh sao?”. Mục Đường qua đó làm cái gì chứ, người ta đã dìu về đến tận phòng rồi còn gì.

“Anh không đi thì tôi sẽ đi!”. Mỹ Mãn dùng hành động để chứng minh mình đang rất bình tĩnh, rất tỉnh táo. Tỉnh táo tới mức cô có thể nhận ra rằng một mình mình không đủ lực để chống chọi với mấy người phụ nữ ghê gớm kia. Nói không chừng lại bị cười nhạo, phỉ báng một trận, chắc chắn không thể nào giúp anh “diệt trừ hậu hoạ” được, cô cần phải làm một cái gì đó thật hoành tráng để “diệt tận gốc, trốc tận rễ” mệnh đào hoa giúp anh.

Tạ Mục Đường ngây người ra một hồi lâu mới lấy lại được hồn vía. Có lẽ cô đã hiểu sai hoàn toàn ý nghĩa của hai từ “bình tĩnh”.

Vội vàng giải thích giúp Giả Thiên Hạ, ra sức áp chế nỗi tức giận sôi sục trong lòng cô, mục đích của anh chính là để Đinh Mỹ Mãn không “so đo, tranh chấp” cùng ba người phụ nữ ấy. Còn bây giờ thì sao, chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo?

Đinh Mỹ Mãn khí thế ngút trời, dưới con mắt của những người không rành rọt chân tướng thì lúc này cô tựa như một vị nữ vương cao quý. Mỹ Mãn bẻ lại cổ áo, đi giày cao gót, chặn ngay trước mặt ba người phụ nữ kia. Chỉ một cái cau mày đã khiến họ tạm thời ngậm miệng lại, tiếp theo đó là một câu nói rất thẳng thắn của Mỹ Mãn: “Giao anh ta lại cho tôi!”

“Cô dựa vào cái gì chứ?”. Sau một vài giây hoảng hốt, sợ sệt, một trong số ba cô nàng kia lấy lại được bình tĩnh đưa ra một câu đầy thách thức. Những nụ cười nhạo và vẻ mặt khiêu khích giống như đang nói với Mỹ Mãn rằng: “Phiền chị hãy nhìn rõ lại thân phận, địa vị của mình rồi hãy đến đòi người!”.

“Dựa vào việc tôi là vợ cũ của anh ta”. Nếu muốn so về vẻ ngoài nóng bỏng, quyến rũ hay khả năng thu hút đàn ông, cô biết thừa mình chẳng bằng ai. Nhưng nếu như đấu về khả năng khẳng định quyền sở hữu người đàn ông của mình thì kinh nghiệm của cô rất phong phú.

“Ha ha, ây dà, chết cười mất thôi! Tự cô cũng biết mình là vợ cũ, bị Mạc Tường nói cho như thế rồi còn chưa đủ, còn muốn thêm vài câu châm chọc của bọn tôi sao? Vậy thì tôi sẽ cho cô được toại nguyện, tôi không ngại nói lại thêm lần nữa, “chồng cũ” là từ chỉ thời quá khứ đã qua. Vợ cũ… vợ cũ thì đã sao chứ?”

“Không sao cả, chỉ là tôi muốn công bằng thôi”. Cô quay về phía khác, để ngăn cản hết mọi lời lẽ khiêu khích, đả kích, cô hất cằm ra hiệu cho bọn họ nhìn về phía Tạ Mục Đường đang đi dần về hướng này: “Đã nhìn thấy người đàn ông kia chưa? Ngày xưa, tôi quyết định như vậy chính là vì chuyện của anh ta với Giả Thiên Hạ đấy. Tôi không mong muốn tình địch của mình lại là đàn ông. Tình yêu của bọn họ thật quá vĩ đại, vượt qua cả rào cản thế tục, trước giờ họ vẫn đắng cay, ngọt bùi cùng nhau chia sẻ. Ngay bản thân tôi cũng bị họ làm cho cảm động, các người nỡ lòng nào xen vào giữa hai người họ sao? Cố tình tạo ra hiểu lầm để chia cắt đôi uyên ương đó sao?”

“Có… có thật không?”. Giả Thiên Hạ là người đồng tính? Đây chắc chắn là một tin tức rất nhạy cảm và gây chấn động. Nếu như là do người khác tiết lộ thì bọn họ đã cười nhạt cho qua, nhưng người nói, không ai khác, chính là vợ cũ của anh ta. Hơn nữa, vẻ mặt Đinh Mỹ Mãn lại vô cùng nghiêm túc, cho nên giá trị và mức độ đáng tin cậy của tin tức này lại ở một đẳng cấp hoàn toàn khác.

“Đừng có tưởng mọi khi anh ta dính nhiều xì căng đan với phụ nữ là anh ta thích phụ nữ nhé, thực ra đều là tung hoả mù lừa gạt mọi người thôi! Các người không tin sao? Mở to mắt ra mà nhìn!”. Vừa nói, Đinh Mỹ Mãn vừa quay người lại, cười tươi như hoa nhìn Tạ Mục Đường vừa mới đi đến cạnh bên cô: “A Đường, tôi đã kiệt sức rồi, mau qua giúp đỡ lấy Thiên Hạ này!”

A… A Đường?!!!

Cách xưng hô này không hề lạ lẫm, đây cũng không phải lần đầu tiên có người gọi anh như thế, nhưng câu đó lại thốt ra từ miệng Đinh Mỹ Mãn khiến cho anh dựng cả tóc gáy, “đánh hơi” được một âm mưu thâm độc nào đó đang được tiến hành. Sau khi nhìn qua một lượt mấy người phụ nữ trước mặt, điều duy nhất hiện lên trong đầu anh lúc này là giải quyết êm thấm mọi sự. Trước tiên là đi qua đỡ lấy Giả Thiên Hạ, sau đó rời khỏi đây, vậy là mọi thứ sẽ kết thúc tốt đẹp.

Tuy rằng Tạ Mục Đường là một người đàn ông, nhưng muốn đỡ một người đàn ông khác đang say mèm thì không thể nào tỏ ra cao quý, đẹp đẽ được. Một tay khoác lấy vai, tay kia vòng qua eo, những hành động như thế này quá đỗi thông thường. Để xác nhận liệu anh bạn mình có đủ sức đi theo mình được hay không, anh quay qua thì thầm hỏi han, đó cũng là những hành động bình thường thôi mà.

Tạ Mục Đường không thể hiểu nổi tại sao một loạt những hành động thường thấy ở các ông sau một hồi uống rượu say mèm lại có thể gây kinh ngạc đến thế.

Hình ảnh khiến anh càng khó hiểu hơn là ba cặp mắt hình viên đạn nhìn chằm chằm vào anh, sau vài cái gật đầu với nhau, họ bỗng lắc đầu ngao ngán rồi bỏ đi…

“Bọn họ bị bệnh sao?”. Anh chỉ còn cách quay sang than vãn với Đinh Mỹ Mãn.

“Anh có thuốc chữa không?”. Không ngờ người đối diện lại trả lời rất bình thản.

“Là bệnh thần kinh mà!”

“Anh có trị khỏi không?”. Cô mỉm cười, hình như rất hài lòng trước biểu hiện của anh, tiếp tục hỏi lại.

“ … ”

“Được rồi, quay về nhà thôi!”

Mỹ Mãn cảm thấy rất hả hê vì cô biết rằng những tin tức gây chấn động giới truyền thông kiểu này sẽ truyền ra ngoài rất nhanh. Từ giờ, cô tin chắc có thể giúp anh vĩnh viễn thoát khỏi nỗi khổ của kiếp đào hoa. Đây cũng được coi là “nhận tiền của người ta thì phải hết lòng giúp họ”. Cho dù sự tình truyền ra ngoài có gây ra đại hoạ, mọi người đều mang ánh mắt khinh khỉnh để nhìn anh với Tạ Mục Đường thì anh chắc cũng không vì đó mà trách tội cô được.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s