Mỹ Mãn: C7_P6: Ngày mai còn phải đi chiến đấu với bố anh

Phải chăm sóc một người say rượu không phải là chuyện quá hao tâm tổn sức, nhưng phải chăm sóc Giả Thiên Hạ đang bị say thì đúng là cực hình chốn nhân gian. Bởi vì khi ấy, tính cách anh vô cùng khó chịu, không ngừng càu nhàu, không ngừng uống nước, chốc chốc lại sai khiến người ta đi làm chuyện này chuyện kia. Ngoài ra, hành động này mới đáng phàn nàn, đó là tay anh chẳng ngại ngần gì, không ngừng sờ mó lên cơ thể người bên cạnh.
Mỹ Mãn bất giác nghĩ rằng liệu lúc không có cô ở đây, anh có làm như vậy với những người phụ nữ không quen biết nào đó không.
“Mỹ Mãn… ngực em đã to ra nhiều đấy!”
Ngay giây tiếp theo, người đàn ông bên cạnh đã cất giọng khàn khàn, tuy không mấy rõ ràng nhưng lại rất quyến rũ, đưa ra lời phủ định triệt để suy nghĩ trước đó của cô. Anh không thể lúc nào cũng gọi người bên cạnh mình là “Mỹ Mãn” được!
“Ồ… lại còn bị dị ứng rồi này…”
Anh càng không thể nào biết chắc được tất cả phụ nữ kia đều bị dị ứng!
“Em đừng có động tay động chân lung tung, anh mệt rồi, mai vẫn còn phải chiến đấu với bố anh nữa đấy!”
Ngay lúc cô cho rằng Giả Thiên Hạ chẳng qua chỉ đang giả vờ say để giở trò thì anh thốt ngay ra một câu như vậy!
“Ngày mai còn phải chiến đấu với bố anh nữa”???
Người Mỹ Mãn dường như cứng đờ, cô nhớ rằng mỗi buổi tối trước kia, họ đều nhắc lại câu nói này để cổ vũ tinh thần nhau. Nó cũng giống như câu nói “chúc ngủ ngon” của các cặp vợ chồng khác vậy. Nhưng đó là ngày trước, chứ không phải bây giờ! Chí ít là sau khi họ sống lại cùng nhau, chẳng ai còn nói với ai như thế cả. Cô không còn phải “tranh đấu” để bố anh nhanh chóng tiếp nhận cô nữa rồi.
Hiển nhiên là anh đã say, hơn nữa còn say đến bất tỉnh nhân sự, tất cả mọi hành động, lời nói đều phát ra từ vô thức. Đây là người đàn ông sống mãi trong thời quá khứ mà không thể tự mình rút chân ra được.
Cũng giống hệt như cô vậy…
Sâu lắng, trầm lặng, không khí bỗng trở nên ngọt ngào, lúc đầu còn ngồi bên cạnh mép giường anh chờ nghe “chỉ thị”, sau cô đã trèo hẳn lên giường. Cô định sẽ sắp xếp lại những tâm sự đang ngổn ngang trong lòng. Nghĩ mãi, nghĩ mãi rồi mí mắt bỗng nặng chình chịch, Mỹ Mãn đành thuận theo tự nhiên tìm về với chiếc gối, trong lòng vẫn không quên dặn kĩ bản thân phải giữ khoảng cách, giữ chắc phòng tuyến tự vệ cuối cùng của mình. Anh đang ở trong chăn hưởng thụ sự ấm áp, cô sẽ nằm bên ngoài cho tới khi tỉnh táo lại…
Đến khi ý thức cô minh mẫn trở lại thì ánh nắng mặt trời bên ngoài đã nhanh chóng len lỏi qua khe cửa sổ, chói loá đến mức cô không mở mắt ra nổi. Trên người cô lúc này là một chiếc chăn ấm áp, mềm mại, mang theo mùi vị tinh khiết của ánh nắng ban mai. Phía sau lưng cô là một cái ôm chan chứa tình cảm, khiến trái tim cô nóng rực lên dù lúc này mới chỉ là bình minh. Hơn nữa, còn có một hơi thở đều đều ngay sát cạnh tai cô, bàn tay ấm áp đang đặt trên vùng eo cô. Mỹ Mãn lay người mấy cái, thử thoát khỏi sự kiểm soát của anh, nhưng đôi tay ấy như trúng phải bùa chú vậy, càng lay lại càng giữ chặt hơn.
Cô lại tranh đấu thêm một lần nữa, thậm chí còn đánh anh, đạp anh, thúc anh, nhưng Giả Thiên Hạ vẫn nằm im, tiếp tục ngủ rất ngon lành.
Cuối cùng cô đành nói: “Bỏ tay ra ngay, tôi còn phải đi đánh răng rửa mặt để chiến đấu cùng với bố anh!”
Giống như giải được bùa chú, đôi tay ấy bỗng thả lỏng, bỏ phần eo cô ra.
Theo lí mà nói thì tâm trạng tiếp theo của Mỹ Mãn phải vui vẻ mới đúng. Chỉ tiếc là ngay sau khi đi lấy sữa, tiện tay cầm luôn tờ báo buổi sáng thì sắc mặt cô liền trắng bệch lại.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s