Mỹ Mãn: C8_P4: Nhớ cho kĩ! Xin đừng dễ dàng uống rượu say!

“Hừm, thôi bỏ đi!”. Mỹ Mãn liền quay ngoắt sang, nói chuyện với vị tiểu thư đài các kia: “Cô vẫn còn trẻ đúng không? Tôi nói thẳng cho cô biết, cả đời này dù có gả cho gà cho chó cũng được chứ tuyệt đối đừng có lấy Giả Thiên Hạ! Trừ khi cô có thể làm được như tôi, ngày ngày ngoan ngoãn ở nhà nấu cơm nấu nước chờ anh ta về, cho dù mỗi lần anh ta say khướt lại được một cô gái lạ mặt đưa đến trả. Lúc kết hôn lại còn lén la lén lút bởi vì sợ ảnh hưởng đến sự nghiệp của anh ta. Tới ngày li hôn thì chính kẻ thứ ba xen vào phá vỡ hạnh phúc gia đình mình lại lù lù xuất hiện thông báo mối quan hệ với chồng mình. Sau đó, đúng vào ngày kỉ niệm ngày cưới còn phải làm đồng nghiệp bất đắc dĩ nhìn chồng mình lượn qua lượn lại bên các bóng hồng khác. Điều quan trọng nhất là cô còn phải đoạn tuyệt quan hệ với bố mẹ đẻ. Sau tất cả những điều đó, ông già này vẫn cảm thấy cô chưa đủ tốt, chưa đủ tư cách. Chúng ta đều là phụ nữ, cô nói thử xem, như vậy làm sao mà sống nổi?”
Cô vốn rất lí trí, biết chắc mình không thể nào làm được như đồng Nhân dân tệ ai gặp cũng yêu quý. Giả đại lão gia có thể không thích cô, có thể coi thường mọi cử chỉ hành động của cô, có thể nói cô từng ngoại tình, tất cả cô đều nhẫn nhịn được, nhưng ông không được phủ nhận mọi sự hi sinh của cô, càng không thể tuỳ tiện đưa một người phụ nữ đến đây rồi hùng hồn tuyên bố có thể thay thế cho cô.
“… Thật, thật… thật là quá thê thảm…”. Các tiểu thư đài các hầu hết đều ngây thơ, thiếu thực tế, họ luôn tưởng rằng hôn nhân sẽ là được chung sống bên nhau hạnh phúc giống như hoàng tử, công chúa trong truyện cổ tích vậy. Họ càng không thể tưởng tượng rằng hiện thực lại đáng sợ đến thế!
“Cháu đừng có nghe cô ta nói linh tinh!”. Nhìn thấy cô tiểu thư mình đưa tới xem mặt chưa gì đã muốn rút lui, Giả đại lão gia phải cất tiếng ngăn cản.
“Cô ấy đâu có nói gì sai, trên thế giới này chỉ có duy nhất một mình cô ấy có thể nhẫn nhịn được trước một người như con mà thôi”. Giả Thiên Hạ cứ tưởng rằng Mỹ Mãn sẽ im lặng, thậm chí còn chuyển sự chú ý của mình sang bàn ăn đầy món ngon trước mặt. Anh không thể nào ngờ chuyện này lại có thể buộc cô phải nói ra uất ức bao lâu nay của mình.
“Vậy… vậy cháu không làm quen nữa đâu, cháu phải về nhà đây”. Nhân vật nữ chính vơ vội lấy túi xách như muốn đi ngay.
Mặc cho Giả đại lão gia ngăn cản thế nào thì cô nàng vẫn khóc thút thít, chỉ còn thiếu nước nằm lăn ra đất gọi cha gọi mẹ. Đến lúc này thì chính Giả đại lão gia lại do dự, thiếu phu nhân nhà họ Giả sau này mà lại có bộ dạng như vậy sao, nếu bị đồn thổi ra ngoài thì các huynh đệ trên giang hồ sẽ cười ông thối mũi mất. Còn chả bằng được Đinh Mỹ Mãn, ít ra cô ta còn có khí chất, còn dám thét ra lửa.
“Lão gia, vậy phải xử lí thế nào đây?”. Các chàng vệ sĩ đứng chết lặng, chẳng dám ngăn cản mà cũng chẳng dám đuổi theo, chỉ còn biết đứng đó đợi lệnh.
“Mau, mau, mau giúp ta đưa con bé về cho bố nó!”. Lấy khăn tay ra, ông đành lau vầng trán đầy mồ hôi, đưa ánh mắt đầy oán hận nhìn “tên đầu sỏ” phá hoại cuộc gặp gỡ quý giá này. Ông nhất quyết không chịu từ bỏ: “Tiểu Hạ, không sao hết, cô này không được, hôm tới ta sẽ tìm một cô khác cho con. Tóm lại, chỉ cần không phải Đinh Mỹ Mãn là được.”
“Bố, bố đã chơi đùa thoả thích chưa?”
“Chơi? Ta đâu có chơi đùa gì? Tất cả là lo cho chuyện chung thân đại sự của con mà thôi.”
“Con với Mỹ Mãn đang rất tốt, không cần bố phải lo nghĩ gì hết cả!”. Mọi việc đích thực đang diễn ra hết sức thuận lợi, chính anh có thể cảm nhận rõ ràng người phụ nữ anh yêu đang ngày càng mềm mỏng hơn. Nhưng một loạt các hành động của bố anh hôm nay rất có thể sẽ ép cô quay lại cái vỏ sò cứng đờ trước đó, khiến mọi cố gắng gần đây của anh trở thành công cốc.
Bị kẹp giữa hai cha con nhà anh, Đinh Mỹ Mãn vẫn tiếp tục giữ im lặng. Nói một cách chính xác thì sau khi hét xong đoạn oán thán lúc nãy, cô chỉ nhìn chằm chằm vào bộ tách trà trước mặt, không nói thêm bất cứ câu nào. Có nhiều chuyện không nghĩ đến còn cảm thấy thanh thản, nhưng một khi “chọc” lại vết thương cũ thì máu lại tuôn trào, có muốn cầm cũng cầm không nổi, đau đớn đến mức cô chẳng muốn để ý đến bất cứ ai nữa.
“Mày đúng là một thằng điên không biết suy nghĩ! Được, từ nay trở đi ta không thèm để ý, quan tâm đến mày nữa! Nếu như một lần nữa mày bị đứa con gái này ruồng bỏ thì cũng đáng kiếp mày!”. Quát xong câu này, ông tức giận dẫn đám vệ sĩ đùng đùng bỏ đi.
Không nhớ rõ là căn phòng đã im lặng bao lâu, mãi một lúc sau, Mỹ Mãn chẳng còn để ý đến hình tượng của mình nữa, ngẩng đầu khóc oà lên như trẻ con: “Bố anh đúng là đồ thần kinh!”
“Ừ, thôi đừng quan tâm đến bố anh, đợi ông phát bệnh xong là đâu lại vào đấy thôi”. Anh thận trọng kéo cô ngả vào lòng mình, nhớ lại những lời cô vừa thốt ra trước đó, từng câu từng chữ đều như đang trút bỏ tâm sự bấy lâu. Trước giờ anh chưa bao giờ tưởng tượng được cô lại uất ức đến mức độ ấy.
“Tại sao ông ấy lại ghét tôi đến thế chứ? Rõ ràng bố tôi nói trông tôi rất đáng yêu, dễ thương mà…”
“Con mắt thẩm mĩ của ông ấy khá quái dị.”
“Lần sau anh đừng có mà đi xem mặt, đi làm quen gì nữa, những người phụ nữ đó đều kém xa tôi.”
“Anh biết rồi, em đối xử với anh tốt nhất.”
Anh cười mếu máo, nhưng ngẫm cho kĩ thì sự tình cũng không tồi tệ quá mức tưởng tượng. Ít nhất thì anh có thể hiểu được những uất ức, những kìm nén chôn giấu nơi sâu thẳm trái tim Mỹ Mãn.
Tuy vậy, Giả Thiên Hạ cũng không thể nào có đủ khí khái nam nhi vĩ đại, gánh vác hết tất cả mọi sai lầm, đau đớn trong quá khứ được.
“Ngày ngày ngoan ngoãn ở nhà nấu cơm nấu nước chờ đợi anh ta về, mặc cho mỗi lần anh ta say khướt lại được một cô gái lạ mặt đưa đến trả”?
“Đúng vào ngày kỉ niệm ngày cưới, phải làm người đồng nghiệp bất đắc dĩ nhìn chồng mình lượn qua lượn lại bên các bóng hồng khác”?
Tất cả là vì người phụ nữ anh yêu đã nói rằng: “Mơ ước của em chính là chương trình do em dẫn càng ngày càng hay, luôn được yêu thích, tỉ lệ bạn xem đài càng ngày càng tăng cao. Anh có giúp em được không?”
Anh có thể không giúp hay sao? Ông xã đương nhiên phải giúp bà xã vô điều kiện. Những ngôi sao mà các chương trình khác không mời nổi, anh vẫn đi mời cho bằng được, những chương trình khác mời được, anh lại càng phải mời cho được, để trong chương trình của mình, cô có thể tìm được nhiều chủ đề thu hút sự quan tâm của khán thính giả. Lẽ nào làm như vậy không phải vì cô hay sao?

“Kết hôn cũng phải lén la lén lút… thậm chí cho tới ngày li hôn thì chính kẻ thứ ba xen vào phá vỡ hạnh phúc gia đình mình lại lù lù xuất hiện thông báo mối quan hệ với chồng mình…”?
Ban đầu, cha mẹ hai bên đồng ý cho họ kết hôn, yêu cầu duy nhất chính là không công khai để tránh ảnh hưởng đến sự nghiệp của cả hai người. Anh trước đây từng ra sức tranh đấu lại với yêu cầu này, không hề lùi bước. Nhưng cũng chính cô nói như vậy cũng tốt, cô không muốn để mọi người nghĩ rằng cô có thể trở thành người dẫn chương trình nổi tiếng chỉ là nhờ hưởng phúc của anh. Có ai cho anh cơ hội để phản đối không cơ chứ?
Nhưng vị nhạc phụ đáng kính của anh đã nói rằng: “Bà xã luôn luôn đúng”. Để kế thừa và phát huy truyền thống đó, Giả Thiên Hạ quyết định không tính toán đúng sai chuyện trước kia nữa. Nếu như trước giờ Mỹ Mãn cảm thấy bản thân chưa bao giờ được yêu thương chiều chuộng thì từ nay, anh sẽ tận tâm tận lực làm cho cô cảm nhận được.

Advertisements

One thought on “Mỹ Mãn: C8_P4: Nhớ cho kĩ! Xin đừng dễ dàng uống rượu say!

  1. Pingback: Thất ngược khí phi – Chương 35 được vào top post của WordPress « Ƹ̵̡Ӝ̵̨̄ƷĐiệp Tiên CốcƸ̵̡Ӝ̵̨̄Ʒ

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s