Mỹ Mãn: C9_P2: Thứ cô ăn không phải là cơm mà là sự cô đơn

Trên thực tế, vẫn như trước kia không chỉ có mình bà Đinh mà còn cả ông Đinh nữa.
Vẫn cứ cằn nhằn không dứt như trước.
Căn phòng tràn ngập mùi thơm cây đàn hương (đó chính là nước đàn hương chuyên dùng để rửa tay trước bữa ăn ở các nhà hàng), một bình trà đặc nóng hổi (đây là loại trà Phổ Nhĩ Vân Nam), trong khung cảnh nho nhã, thư thái này, có một người đàn ông trung niên đang thẳng lưng cầm trong tay chiếc bút lông, thảo ra những đường nét uốn lượn, tuyệt đẹp.
Mỹ Mãn đứng lặng trước cửa phòng khá lâu, mãi mà không dám bước vào, cô sợ mình sẽ phá vỡ nhã hứng của bố. Nhưng đồng thời Mỹ Mãn cũng vô cùng háo hức muốn vào xem bố mình có gì thay đổi so với trước kia hay không.

Đêm hôm đó, anh đã làm em tổn thương
Đêm hôm đó, anh nước mắt đầm đìa
Đêm hôm đó, em say khướt vì anh
Đêm hôm đó, anh và em chia tay

Quả nhiên, ngay lúc tờ giấy đó đặt ngay trước mặt mình, Mỹ Mãn mới tỉnh ngộ hoàn toàn, thì ra bố cô vẫn như trước kia, không thay đổi gì, hết sức bình thường nhưng lại muốn tỏ ra mình thoát tục, cao sang.
“Sao? Thế nào?”. Ông Đinh kìm lại cảm xúc, đặt bút xuống, mỉm cười nhìn Giả Thiên Hạ rồi hỏi.
“Chữ đẹp!”. Giả Thiên Hạ rất biết cách lảng tránh trọng tâm câu hỏi.
“Ừm, thế còn bài hát này thì sao? Có cần bố hát lại cho anh nghe không? Bài hát rất hay, giai điệu nhịp nhàng, ca từ dường như ngấm đọng vào sâu bên trong trái tim ta.”
“Bài hát này hay quá!”
Khi câu tán dương này phát ra khỏi miệng Giả Thiên Hạ, Đinh Mỹ Mãn chỉ còn biết im lặng. Đến giờ thì cô đã hiểu được tại sao bố mẹ cô nhất định chọn chàng rể này. Cho dù anh đã phụ bạc con gái của ông bà, họ vẫn chẳng biết phân biệt đúng sai, đổ hết mọi trách nhiệm lên vai cô. Thì ra là bởi vì anh có thể làm hài lòng các cụ dù ở trong bất cứ hoàn cảnh nào.
“Hai bố con mình đúng là ý hợp tâm đầu. Đợi khi nào rỗi rãi bố sẽ hát lại cho anh nghe, bây giờ không phải là lúc vui chơi giải trí”. Vừa nói, ông Đinh vừa nhìn sang Mỹ Mãn, thở dài một tiếng rồi nói: “Còn cô thì sao đây? Ra ngoài chưa được bao lâu, bây giờ ngay cả tiếng “bố” cũng không biết nói à?”
“Bố!”. Cô nhanh chóng ngoan ngoãn đáp lời.
“Ừm”. Trên thế giới này hầu như chẳng có mấy ông bố bà mẹ có thể phớt lờ tiếng gọi nũng nịu của con cái. Ngay cả người luôn tự cho rằng mình nghiêm khắc, công minh như ông Đinh khi nghe thấy tiếng “bố” của Mỹ Mãn cũng bắt đầu mềm lòng: “Ngồi xuống đi, cô hãy ngồi đây và nói cho tôi nghe rõ ràng, tại sao cứ nhất định phải chống đối tôi? Lúc đầu tôi bảo cô đừng có lấy thì cô nhất định sống chết đòi lấy. Đến khi tôi tiếp nhận Thiên Hạ thì cô lại sống chết đòi li hôn. Bây giờ tôi muốn cô làm lại với Thiên Hạ, có phải là cô lại nhất định phải lấy cái anh nào đó… quên mất tên rồi… tóm lại là cái anh gì đó tôi nhìn thấy trên báo, tướng mạo thua xa Thiên Hạ, thân hình cũng không bằng Thiên Hạ, khí chất lại càng kém xa không?”.
“Con đâu có ý định đấy ạ…”. Mỹ Mãn cúi đầu, yếu ớt phản kháng lại. Khách quan mà nói thì bố cô đã quá thiên vị, rốt cuộc Lăng Gia Khang có gì không bằng Giả Thiên Hạ chứ?
“Thật hả?”. Ông Đinh nghi ngờ nhếch mày hỏi lại. Mãi cho tới khi con gái ông gật đầu lia lịa đưa ra một đáp án cuối cùng, ông mới đắc ý vỗ lên vai Giả Thiên Hạ, mặt mày vui vẻ: “Thế nào? Bố đã nói anh chẳng thể nào bằng bố được mà. Những chuyện thế này anh nói trăm câu cũng chẳng bằng bố nói một lời. Bố cũng tưởng con gái lấy chồng rồi thì sẽ như bát nước đổ đi. Bố nói anh biết, Mỹ Mãn nhà mình mãi mãi hướng về bố mẹ đẻ đấy. Hồi xưa nếu như tôi không có kĩ thuật tốt thì làm sao mà có được nó chứ?”
“Dạ đúng quá ạ”. Giả Thiên Hạ khiêm nhường phụ hoạ theo.
Nhìn thấy hai bố con họ kẻ tung người hứng, Mỹ Mãn vô cùng kinh ngạc, cuối cùng cũng hiểu được chuyện gì đang xảy ra. Tên đàn ông thối tha, bỉ ổi này lại dám đem bố mẹ cô để áp chế, bức bách cô, Mỹ Mãn còn tưởng song thân bảo bối của cô đã suy nghĩ thông suốt rồi chứ. Còn lâu, bọn họ vẫn bênh con rể hơn con gái mình. Chỉ cần cô từ đầu đến cuối không làm chuyện gì có lỗi với liệt tổ liệt tông nhà họ Đinh thì cho dù Giả Thiên Hạ có bán cô đi, gia đình họ Đinh vẫn phải mang ân huệ của anh chắc?
“Cô nhìn cái gì mà nhìn? Nếu như không phải Thiên Hạ về đây van xin nài nỉ mãi thì mẹ cô còn lâu mới tha thứ cho hai đứa. Đúng là hết sức nhố nhăng, bố mẹ của cô cũng chỉ là nhất thời nổi giận đuổi cô ra khỏi nhà thôi. Thiên Hạ nó còn biết dăm bữa nửa tháng lại qua đây tạ lỗi. Cô thì hay rồi, quay đầu là chạy theo ngay cái thằng ranh con đó. Con gái ơi, nghe bố nói một câu thật lòng, thế giới hào nhoáng bên ngoài không có gì thú vị đâu. Ông xã ấy mà, cái cần nhất vẫn phải là quen biết lâu mới tốt!”. Cằn nhằn với Mỹ Mãn xong, để tỏ ra mình không thiên vị, ông lại quay sang trách móc Thiên Hạ: “Anh cũng thế, hoang đường hết sức! Hồi đó không phải yêu đến mức chết đi sống lại hay sao? Một đứa thì không cưới ai ngoài chàng, một đứa thì không lấy ai ngoài nàng. Cuối cùng không ngờ lại giống như đang diễn phim vậy, mới lấy nhau được hai năm đã vội chạy đi li hôn. Gì thế hả? Nó ngốc nghếch, anh cũng ngốc nghếch theo nó hay sao? Phụ nữ tất cả đều bùi tai, muốn nghe dỗ dành. Về điểm này thì anh phải học bố đây, nghe bố tỉ tê, mẹ anh ngoan ngoãn biết bao!”
“Chết tiệt, ông đã cằn nhằn, lầm bầm xong chưa hả? Ăn cơm thôi!”. Bà Đinh đột nhiên xuất hiện, dùng tiếng gọi vang dội của mình phản bác lại câu nói vừa rồi của ông Đinh.
“Ồ, được rồi, được rồi! Ăn cơm thôi!”. Ông Đinh tất nhiên là đứng lên thu dọn bàn rồi đáp lại ngoan ngoãn.
Trong ngôi nhà này, rốt cuộc là ai khiến ai phải phục tùng, coi như đã có đáp án rõ ràng rồi.
“Mỹ Mãn à, nghe theo lời khuyên của bố đi! Bố là thầy giáo nhân dân, con chính là con gái của thầy giáo nhân dân. Gái ngoan chỉ thờ một chồng thôi, mau chóng tìm thời gian rảnh kết hôn lại với Thiên Hạ đi! Lần này chúng ta không giấu giếm mọi người nữa, sẽ làm một lễ cưới hoành tráng, công khai. Bố đã bàn bạc hết với Thiên Hạ rồi, váy cưới phải độc nhất vô nhị, hôn lễ phải long trọng, còn người biểu diễn trong hôn lễ thì sẽ mời minh tinh đến. À đúng, mời cái cậu hát bài Đêm hôm đó, tiện thể bố cũng có thể giao lưu, trò chuyện cùng cậu ấy…”
Tất cả những chuyện trên trời dưới bể, ông Đinh luyên thuyên suốt cả buổi tối hôm ấy. Cho dù bà Đinh có ngắt lời đến ba, bốn lần cũng không ngăn cản nổi nhiệt tình tuôn chảy trong ông.
Trong đầu Mỹ Mãn không ngừng tranh đấu, nỗ lực nhắn nhủ bản thân rằng đây không phải bữa tiệc Hồng Môn , bố mẹ cô thực sự đã tha thứ cho cô. Nói không chừng chỉ ngày mai thôi, cô có thể được chuyển về nhà, tiếp tục hưởng phúc ăn uống, chăm lo của bố mẹ.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s