Mỹ Mãn: C9_P3: Thứ cô ăn không phải là cơm mà là sự cô đơn

Nhưng cuối cùng, bà Đinh dùng một câu duy nhất kết thúc mọi mộng tưởng hão huyền của cô.
“Không kết hôn lại với Thiên Hạ thì vĩnh viễn đừng mong dọn về nhà sống! Thỉnh thoảng cùng nó về đây ăn cơm thì còn được!”
Tất nhiên, bữa cơm đó đối với Mỹ Mãn mà nói chẳng có mùi vị gì nữa. Thứ cô ăn không phải là cơm mà là sự cô đơn…
“Mẹ ơi, vấn đề giữa con và Giả Thiên Hạ thuộc về mặt nguyên tắc, ép buộc con quay lại với anh ấy không khác nào muốn con li hôn thêm lần nữa”. Đinh Mỹ Mãn không kìm được, đặt bát xuống, khác hẳn lúc trước, nỗ lực tranh đấu cho chính mình.
Cô vừa nói xong, không khí bàn ăn bỗng trở nên im lặng như tờ. Giả Thiên Hạ mím chặt môi, không nói gì. Anh không thể nào hiểu nổi rốt cuộc “vấn đề nguyên tắc” đó là thế nào? Cô muốn thứ gì anh cũng có thể cho. Ngay cả “cảm giác an toàn”, cụm từ nghe thật hư vô, võ đoán đó, anh cũng đã bắt đầu học hỏi nghiêm túc rồi. Cô đâu cần thiết phải nói chuyện tuyệt tình đến vậy vào mỗi lần anh tưởng là mối quan hệ giữa họ đang tiến triển tốt đẹp chứ!
Bà Đinh cũng theo đó mà đặt mạnh bát xuống mặt bàn, đưa tay cầm lấy chiếc dép lê dưới chân.
Chính vào lúc Đinh Mỹ Mãn nghĩ rằng chắc chắn sẽ bị đánh cho tơi tả, thì nhìn thấy bà Đinh cầm dép đập chết một con gián, vứt chiếc dép xuống đất, phủi bụi bẩn trên tay rồi thản nhiên nói: “Cô cho rằng người làm mẹ như tôi lại nỡ lòng nào để người ta ức hiếp con gái ruột của mình sao? Cô là do tôi dứt ruột mang nặng đẻ đau chín tháng mười ngày mới sinh ra được. Giả Thiên Hạ đã ở bên cạnh cô hơn hai mươi năm nay rồi, tôi với bố cô cũng ở với nhau được có từng đó thời gian mà thôi. Nó đối xử với cô thế nào chẳng lẽ cô không nhận ra sao?”

Đèn điện trên đường lung linh huyền ảo, điểm xuyết vào màn đêm tĩnh mịch làm cảnh vật trở nên đầy bí ẩn.
Đây đích thực là thời cơ tốt để làm tình cảm thắm thêm một bước, chính là câu “thiên thời, địa lợi, nhân hoà” mà người ta vẫn hay nói. Cho nên, sau khi rời khỏi nhà của ông bà Đinh xong, Thiên Hạ không đưa Mỹ Mãn về ngay nhà mà đến nơi xưa chốn cũ chỉ thuộc về riêng hai người.
Trong mười từ gợi nhắc kỉ niệm yêu đương nhiều nhất chắc chắn phải có cụm từ “nơi xưa chốn cũ”!
Thông thường cụm từ đó tượng trưng cho một hồi ức tuyệt đẹp làm ta phải xúc động, nơi lưu giữ những dấu tích mà chúng ta từng đi qua và chắc chắc cũng là một địa điểm vô cùng lãng mạn.
Nơi xưa chốn cũ của Đinh Mỹ Mãn và Giả Thiên Hạ cũng không ngoại lệ. Chỗ này nằm trên đỉnh núi nên thường ngày lượng người qua đây không nhiều lắm. Trước đây, mỗi lần tâm trạng của một trong hai người không ổn, họ đều thích đem theo thức ăn đêm, lái xe lên trên đỉnh núi để có thể ngắm mặt trời mọc đồng thời cũng có thể trút bỏ tâm sự nặng nề.
“Ôi trời, cái cây đó bây giờ cao lên nhiều quá!”
“Là do em bị thu nhỏ lại thôi.”
Người phụ nữ bên cạnh hứng khởi nắm lấy tay anh, dường như quên đi mọi thứ. Thiên Hạ không nhẫn tâm dội gáo nước lạnh lên đầu cô. Nhưng ít nhất anh cũng muốn cho cô hiểu biết thêm một số kiến thức quá đỗi thông thường, thời gian hơn một năm trời đối với một cái cây mà nói thì giống như đã qua nhiều năm vậy.
“Có anh mới bị teo nhỏ ấy!”
“Em có muốn đọ sức thử xem sao không?”. Teo nhỏ? Liệu có phải đã làm tổn thương lòng tự trọng của một người đàn ông quá rồi chăng?
Lời nói này chất chứa nhiều ý nghĩa khiến cho Đinh Mỹ Mãn không biết đối đáp lại thế nào, đành tự mình vui vẻ tận hưởng phong cảnh tuyệt đẹp bên ngoài.
Chiếc đài trong ô tô phát ra tiếng nhạc nhẹ nhàng, êm ả, nhiều cảnh vật, hồi ức năm xưa cũng theo đó mà tràn về. Cô vẫn còn nhớ lí do khiến họ tới đây lần đầu tiên. Hồi đó, trên truyền hình nói sẽ có mưa sao băng, Mỹ Mãn nằng nặc đòi anh phải tìm bằng được một nơi ngắm sao băng tốt nhất. Sau đó, đương nhiên, vẫn không khác gì mọi lần, họ vừa xem vừa cãi nhau. Tại sao lại cãi nhau cô cũng chẳng còn nhớ nữa, chỉ nhớ câu nói của anh sau đó là: “Anh yêu em nhiều như thế, thỉnh thoảng em biểu hiện chút ít tình yêu dành cho anh thì sẽ chết sao?”
Chuyện đến ngày hôm nay, cô đành phải nói là: “Người thì không chết được, nhưng trái tim thì chưa chắc!”…
“Anh không hề có ý định đem bố mẹ em ra để chèn ép em”. Một lúc sau, anh bỗng giải thích.
Mỹ Mãn không thèm để ý đến anh, vẫn tiếp tục ngẩng đầu lên ngắm nghía cái cây kỉ niệm cách đó không xa.
Anh vẫn còn nhớ, vào một buổi tối cũng như thế này, có một cô bạn gái nhờ cô chuyển thư tình cho anh, hai người họ đã đánh nhau một trận. Sau đó, cô cũng giống như bây giờ, ngồi im lặng bên gốc cây ngẫm nghĩ chuyện “thế nhân”. Trước giờ Thiên Hạ chưa từng nói với cô lần đó tại sao anh lại đánh nhau với cô. Anh tức giận vì cô đã nhét bức thư đó vào tay anh.
“Vì lần trước nghe em than thở có nhà mà không thể quay về, cho nên anh đã bàn bạc với bố mẹ em dẫn em về vào dịp Tết trung thu…”. Anh than ngắn thở dài, hiếm khi thu lại được cái giọng điệu đùa cợt thường ngày như thế, chỉ vì muốn giải trừ nỗi sầu muộn trong lòng cô bấy lâu.
Vẫn còn chưa nói hết thì đã bị Mỹ Mãn ngắt lời: “Cảm ơn anh.”
“Nếu như em thực sự có chút nào đó cảm động, phiền em có thể biểu hiện rõ ràng cảm xúc của mình hơn chút nữa được không?”. Mỗi một câu “cảm ơn anh” ngắn gọn, cụt lủn, cô định thể hiện cảm kích với cậu thanh niên nhường chỗ cho mình trên xe buýt hay sao?
Không nói “cảm ơn anh” thì còn muốn cô làm gì nữa đây? Lấy thân báo đáp sao? Mỹ Mãn quay sang liếc anh một cái, rồi cầm lấy lon coca anh để ở bên cạnh lên uống vài ngụm. Mùi vị ngọt ngào quen thuộc cộng thêm vị chua thanh khiết, cô kinh ngạc trợn tròn mắt, nhìn kĩ lại lon coca trên tay mình: “Chà, bên trong còn có cả lát chanh này.”
Nhìn thấy bộ dạng hứng khởi lúc này của cô, anh cũng bất giác cười mãn nguyện. Một ai đó đã nói, hai con người ở cạnh nhau một thời gian dài sẽ dần dần bị nhiễm thói quen của người kia, sau đó sẽ càng ngày càng trở nên giống nhau. Câu này thật quá chí lí! Từ lúc nào anh đã ghi nhớ tất cả mọi sở thích, mong muốn của cô, ngày tháng không ngừng tích lũy, dần dần anh đã quen với việc ngày ngày mang thuốc chống dị ứng theo người, quen với việc uống coca nhất định phải cho thêm một lát chanh, quen với việc dùng mật mã thẻ rút tiền y hệt như của cô… Cũng giống như đã quen với cuộc sống nhất định phải có cô rồi vậy!

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s