Mỹ Mãn: C9_P4: Thứ cô ăn không phải là cơm mà là sự cô đơn

Chỉ là anh không hề muốn đem những chuyện này nói ra cho cô nghe, nên cuối cùng đã đáp lại với giọng nửa đùa nửa thật: “À, là để cho em hiểu được tâm trạng chua đến thấu óc của anh trước kia thôi mà.”
“Chua đến thấu óc? Hừm, chua cái gì mà chua? Dễ dàng bị chua thế sao? Thế ngày ngày anh ở cạnh bên Mạc Tường, thường xuyên thấy cô ta tí tởn bên những người đàn ông khác, chắc là “chua” đến chết đi sống lại luôn ấy nhỉ?”. Có lẽ vì họ đã ở bên nhau quá lâu nên quá đỗi thấu hiểu đối phương. Những lời “có cánh” khiến cho tim phái nữ đập loạn xạ một khi phát ra từ miệng Giả Thiên Hạ thì chỉ khiến cho Đinh Mỹ Mãn cảm thấy giả tạo mà thôi!
“Ai có thời gian mà nhìn cô ta chứ?”. Phải gánh chịu “nỗi oan khuất” ấy lâu quá rồi, anh hoàn toàn có đủ tư cách lên tiếng biện hộ cho mình.
“Không có thời gian? À phải rồi, anh còn bận chứng minh cho các phóng viên người ngày xưa ngoại tình là tôi, không phải là anh chứ gì?”
Năng lực thù dai của người phụ nữ này không hề bị thời gian làm mai một chút nào. Cô không đi làm kế toán thật là uổng phí tài năng. Đã cách một khoảng thời gian lâu vậy rồi mà cô vẫn còn ghi nhớ rõ như in từng mục tội danh của anh. Con người quả nhiên là không nên quá nóng nảy, đây chính là cái giá phải trả cho sự nóng nảy, hấp tấp của mình. Đối mặt với cái giá quá đắt này, anh giải thích một cách yếu ớt: “Em với Lăng tú ông ra chiêu nảy lửa như vậy, anh cũng phải có quyền đáp trả chứ!”
“Anh không vui tại sao lại lôi tôi vào cuộc vậy?”. Không vui là có thể đánh trọng thương cô thẳng thừng vậy sao? Có còn đạo lí gì trên đời này nữa không đây?
“Ít nhất là khi sự việc còn nằm trong tầm kiểm soát của anh, anh đã không cho phép bất cứ phóng viên nào đến làm phiền em.”
“Bốc phét! Vậy số phóng viên đứng chặn tôi trước đài truyền hình là gì chứ?”. Nếu như không phải bị đám phóng viên áp bức quá đáng, cô cũng không đời nào nóng nảy chạy ra ngoài ứng chiến trực diện.
“Lẽ nào em không nhận thấy, là một giám đốc công ty quản lí lớn, Lăng Gia Khang có quan hệ mật thiết với giới báo đài hơn anh sao?”
“… Ý của anh là những phóng viên đứng chặn tôi trước cửa đài truyền hình là do Lăng Gia Khang gọi tới sao? Không thể nào!”. Cô tự hỏi tự đáp, bộc lộ niềm tin tuyệt đối vào bạn mình.
“Đinh Mỹ Mãn, có phải em đã quá thiên vị rồi hay không? Anh giải thích nhiều như vậy lẽ nào vẫn không bằng một câu nói của Lăng tú ông sao?”. Những chuyện nhỏ nhặt kiểu này, trước giờ anh chẳng thèm nói một lời giải thích. Nhưng cô đã phá vỡ quy tắc của anh hết lần này đến lần khác, lúc nào cũng nhìn anh bằng khuôn mặt đầy hoài nghi, nếu như chỉ đơn thuần là việc nghi ngờ thì anh sẽ tiếp tục nhẫn nhịn chịu đựng, nhưng vấn đề ở đây là cô tin Lăng tú ông mà lại không tin anh!
“Anh đã giải thích gì chứ?”. Rất tốt, nếu như đã muốn tính nợ thì cô không khách khí thanh toán từng món từng món một. Nghĩ vậy, cô liền vơ lấy chiếc túi xách, tìm kiếm một hồi lâu mới lôi ra được một cuốn tạp chí nhăn nhúm, vứt ngay trước mặt anh: “Thế cái này thì sao? Cô ta chứng minh ư? Cô ta dựa vào cái gì mà chứng minh? Nếu như hai người chưa làm bất cứ chuyện gì nhố nhăng thì cô ta lấy cái gì ra để chứng minh đây? Lại còn cả bố anh nữa! Tôi còn chưa kịp lại gần thì ông ấy đã thấy như tôi sắp ám sát ông đến nơi. Trong khi đó, Mạc Tường đỡ ông ấy như vậy lại không thấy phản ứng gì. Cha con nhà họ Giả các người cũng thiên vị quá đỗi rồi còn gì nữa!”.
Nghe dứt câu, Giả Thiên Hạ bất lực tựa lưng vào ghế ngồi, đến lúc này anh mới biết cảm giác “tình ngay lí gian” là như thế nào: “Đây cũng không phải ngày đầu tiên em gia nhập làng giải trí, lời của Mạc Tường đáng tin vậy ư? Cảnh vật trong tấm ảnh, trang phục của bố anh, phiền em nhìn lại cho kĩ đi! Đây chính là cái ngày ông gọi hai chúng ta cùng đi xem mặt. Rõ ràng hai người họ chỉ tình cờ gặp nhau ở đại sảnh của nhà hàng đó thôi, vừa hay bị người ta chụp ảnh lại. Với lại việc bố anh thích cô ta thì liên quan gì tới anh chứ?”.
“Chính là vì anh đã dẫn cô ta tới chúc mừng đại thọ của bố mình nên ông ấy mới càng quý cô ta đến vậy.”
“Đó là do em gây ra mà!”.
“Tôi…”. Mỹ Mãn nghẹn lời, đuối lí nhưng vẫn ngang ngạnh không chịu thua: “Hôm đó tôi quên không mang theo di động. Hơn nữa, ai mà biết được nhìn thấy tôi, bố anh sẽ có những hành động đáng sợ gì chứ? Nói không chừng sẽ tế sống chúng ta ngay tại đó để mừng thọ cũng nên.”
Trí tưởng tượng của bà xã anh cũng thật là phong phú, đa dạng tới mức ngay một đạo lí đơn giản là “hổ dữ không ăn thịt con” mà cũng quên đi mất. “Bố anh không đáng sợ đến mức đó đâu!”.
“Mỗi lần bố anh gặp tôi, lúc nào cũng dữ dằn như kiểu muốn xẻ thịt phanh thây đến nơi, giết người huỷ xác ngay lập tức vậy.”
“Là vì ông không nỡ nhìn thấy những hi sinh, cố gắng của con trai mình bị ai kia hiểu lầm, phớt lờ.”
“Được, mai tôi sẽ cùng anh đi gặp bố anh!”. Mỹ Mãn bỗng nhiên lên tinh thần, đưa ra một quyết định khiến người khác phải ngạc nhiên.
“Hả?”. Giả Thiên Hạ cho rằng liệu có phải đột nhiên lương tâm trỗi dậy trong cô, dự định chung sống hoà bình với bố anh, tạo tiền đề cho cuộc sống hạnh phúc sau này của hai người không.
“Tôi muốn thỉnh giáo Giả đại lão gia xem con trai của ông ấy đã hi sinh những gì? Hi sinh cho ai? Trên thế giới này có người phụ nữ nào ngốc nghếch đến thế, được yêu thương tới mức đó mà lại không cảm nhận được? Liệu có phải ông ấy trước giờ vẫn luôn “hi sinh” kiểu như thế hay không mà tới tận bây giờ vẫn chưa làm lành được với mẹ anh?”. Đinh Mỹ Mãn cảm thấy nếu như khả năng thấu hiểu sự việc của cô không có vấn đề gì hoặc nếu như cô không hề tưởng bở nhận vơ thì liệu có thể coi những lời anh nói lúc này là nói với cô chăng?
Cho dù không phải thì miễn cưỡng cũng có thể coi cô là một trong những nạn nhân đã từng được anh “hi sinh” cho nên hoàn toàn có đủ tư cách để nói ra những uất ức của mình. Có một điểm mà cô không thể không thừa nhận, cô đã từng cảm nhận được rằng Giả Thiên Hạ thực sự muốn cưới cô, muốn chung sống bên cô, chỉ cần như vậy thôi cô đã cảm thấy mãn nguyện rồi. Sau này khi “ếch” bị đá ra khỏi đáy giếng, cảm nhận được bầu trời mênh mông bát ngát bên ngoài, lúc đó cô mới hiểu ra rằng những điều đó không đồng nghĩa với tình yêu.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s