Mỹ Mãn: C9_P5: Thứ cô ăn không phải là cơm mà là sự cô đơn

“Em không cảm nhận được sao?”. Giả Thiên Hạ hết sức ngạc nhiên, so với việc hiểu lầm và phớt lờ thì việc hoàn toàn không cảm nhận thấy mới thực sự đáng sợ. Thử hỏi cả thế giới này xem, ngoài bố anh ra thì liệu có còn người đàn ông nào từ bé đến lớn giống như anh, chỉ yêu duy nhất một người hay không?
Cô lắc đầu, hoàn toàn tôn trọng sự thật dù phũ phàng!
Anh tự nhủ phải thật bình tĩnh, có lẽ bởi linh hồn cô đã bay bổng nơi nào quá lâu rồi cho nên cô mới hoàn toàn không cảm nhận được đằng sau sự nhún nhường, nhỏ nhẹ, không ghi hận cũ, nhất nhất theo ý cô của anh có hàm ý gì. Hít thở sâu, đừng nổi giận, đây không phải vấn đề không thể giải quyết được! Ví dụ như tiến sát tới, kéo cô lại gần, ép cô phải nhìn vào mắt anh, để cô thấy rõ được trong ánh mắt ấy hiện lên dòng chữ “có công mài sắt, có ngày nên kim”. Nếu như làm vậy mà vẫn chưa thể tâm ý tương thông thì chỉ còn cách “hạ độc thủ” thôi!
“Á, này, á…”. Trông thấy khuôn mặt quen thuộc ngày càng tiến dần sát lại mình, Đinh Mỹ Mãn không ngừng lùi về phía sau. Đến khi không còn đường để lui nữa, cô mở miệng định phản kháng, còn chưa kịp nói gì thì đã bị anh chiếm lĩnh mất rồi.
Không biết liệu nụ hôn này có phải do nổi giận bùng phát lên không, tóm lại là cô vô dụng, không vượt qua nổi những cám dỗ, trong đầu trong tim lúc này chỉ toàn là hơi thở của anh cùng những lời mà trước kia hai người đã từng nói…

“Giả Thiên Hạ, trên ti vi có nói rằng một người đàn ông nếu như thực sự yêu bà xã của mình thì mỗi ngày, sáng tối đều phải hôn cô ấy một lần. Có như vậy, cô ấy mới cảm nhận được rằng cho dù thời gian có trôi qua bao lâu đi nữa thì cô ấy vẫn được yêu thương như thuở ban đầu.”
“Sau này em ít xem mấy bộ phim thần tượng vô vị, ngớ ngẩn đó đi! Bọn họ có thể không đánh răng, không làm việc, không đi vệ sinh, em có thể làm vậy được không?”.
“Đó là những lời nói trong chương trình do anh sản xuất mà!”.

Anh không ngừng hôn cô mãnh liệt hơn, thu nhận hết tất cả mọi luồng khí mà cô hắt ra cứ như đang muốn hợp nhất thành một thể vậy. Mãi cho tới khi cô gần như hết hơi, anh mới chịu buông tha, nói một câu cợt nhả: “Bây giờ thì em đã cảm nhận được tình yêu của anh chưa? Có cần thêm chút nữa không?”.
Câu nói hàm ý giống hệt như trước kia thốt ra khỏi miệng anh, giọng nói chất chứa đầy tình cảm. Đinh Mỹ Mãn tỏ ra hoảng hốt, môi vẫn hơi mấp máy, luồng khí ấm áp tràn ngập lan toả khắp cơ thể cô. Một dự cảm không lành làm cô bất giác tỉnh ngộ. Sự thật một lần nữa lại chứng minh, con người cô luôn hoài niệm, mềm lòng, không hề có khả năng tự kiềm chế. Hơn thế, Giả Thiên Hạ lại nắm rõ điều này hơn cô.
“Rốt cuộc anh định làm gì?”. Mãi một hồi sau cô mới cất tiếng nói nhưng vẫn chẳng thể che giấu được sự kinh ngạc.
“Buông tay để em ra đi là quyết định ngu ngốc nhất trong cuộc đời anh. Bây giờ anh có thể hối hận được không?”
Giọng nói của anh rất dịu dàng, giống như làn gió mang theo ánh sáng mùa xuân lướt qua tai cô, đánh mạnh vào phòng tuyến yếu ớt nơi trái tim cô. Thế nhưng ngay Mỹ Mãn cũng không dự liệu được rằng, bản thân cô lại không hề cảm động. Thay vào đó là nỗi uất ức tuôn trào, trong đó còn ẩn chứa đôi chút hận thù. “Có thể hối hận được không”? Chỉ một câu nói đó, anh tưởng có thể làm cho vết thương xưa lành lặn lại như ban đầu sao? Kết hôn, li hôn, mỗi người mỗi ngả… Những thứ này với anh chỉ là vở kịch sao? Có phải là những đau đớn, khổ sở trước kia của cô đều không nghĩa lí gì, điều quan trọng là bây giờ anh đã hối hận nên cô phải hết sức phối hợp để diễn tiếp vở kịch này?
Đang đùa sao? Anh có đáng để cô phải yêu không hối tiếc như thế không?
“Phải lòng anh, đồng ý lấy anh là quyết định ngu ngốc nhất trong cuộc đời tôi. Xin hỏi, tôi có thể hối hận được không?”
Lúc này, anh vừa mong mỏi thời gian có thể ngưng đọng lại vừa hận thời gian sao lại trôi qua chậm như thế. Lúc nín thở đợi câu trả lời của cô, anh bị giày vò như thể đang trên pháp trường chờ bị lăng trì vậy. Thậm chí Giả Thiên Hạ còn hạ quyết tâm, chỉ cần cô gật đầu, anh có thể từ bỏ mọi thứ, không đắn đo xem có đáng hay không mà lăn xả vào yêu cô, chiều cô. Đáng tiếc, những gì anh nhận được chỉ là nỗi thất vọng vô bờ mà anh không hề liệu trước.
Trước đây anh không bao giờ tin vào cụm từ “càng gian khó càng anh dũng”, thật không ngờ bây giờ đã thấu hiểu hoàn toàn: “Có thể!”
“Cảm ơn anh!”. Rất tốt, coi như đạt được tiếng nói chung.
“Có điều, anh sẽ khiến em không muốn hối hận.”
“Giả Thiên Hạ, tôi nói cho anh biết… tôi cho phép anh được bước vào cuộc đời tôi nhưng điều đó không có nghĩa là cho phép anh được ra ra vào vào!”. Cô hét lên trong bực tức, muốn xuống xe ngay tức thì, đóng cửa và nói lời tạm biệt. Cho dù có chết mệt vì đi bộ xuống núi thì cô cũng quyết không nói thêm bất cứ lời nào với gã đàn ông không biết lí lẽ kia.
Đáng tiếc lúc này tiếng điện thoại của cô bỗng vang lên, cô đưa mắt liếc qua nhìn màn hình di động, tiện thể lườm Giả Thiên Hạ một cái, sau đó mới vội vã nhấc máy.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s