Mỹ Mãn: C9_P7: Thứ cô ăn không phải là cơm mà là sự cô đơn

Người phụ nữ điên vì tình mà họ nói lại phát cuồng lần nữa, sau khi giật lấy li sữa nóng từ tay họ uống vài ngụm thì lại tiếp tục nắm lấy vạt áo của Mỹ Mãn khóc lóc làm loạn: “Mỹ Mãn, bọn mình là bạn bè tốt đúng không? Cậu đã quen biết Tạ Mục Đường lâu rồi, cậu nói thật cho mình biết, rốt cuộc hắn ta có bao nhiêu đàn bà? Cậu nói xem có phải nếu hôm nay mình không đến đây thì chắc là mãi mãi sẽ không biết được sự thật hay không hả? À… cậu biết hắn ta quá đáng đến mức nào không? Đã bị mình bắt quả tang tại trận rồi, dù thế nào đi nữa thì cũng nên giải thích một câu chứ, vậy mà hắn ta lại dám nói: “Hôm nay anh có việc gấp, hôm khác anh sẽ giải thích cặn kẽ lại sau”, sau đó thì… thì… thì lôi con hồ li tinh đó bỏ đi mất!”
Mỹ Mãn tiếp tục im lặng, cô đang suy nghĩ xem có nên nói trắng ra hay không. Tình trạng hiện nay của Tiểu Ái đã rất gay go rồi, nói ra có phải là càng thêm dầu vào lửa không nhỉ?
“Ồ… mọi người nói xem, đợi tới lúc hắn ta tới tìm mình để giải thích, liệu có nên nghe hay không? Nói không chừng hắn ta thực sự có chuyện gì khó nói thành lời, khó có thể giải thích ngay tại trận thì sao? Không phải có câu nói: người đàn ông dù có trăng hoa, lăng nhăng đến đâu thì cũng có lúc si tình, hay yêu thương một người thật lòng ư?”
Một loạt luận điểm mà Lâm Ái đưa ra đã đánh vào đúng chỗ “đau” nhất trong lòng Đinh Mỹ Mãn. Chỉ trong một khoảnh khắc đó thôi, cô cảm thấy dường như đang nhìn thấy chính mình trước đây. Tình yêu đúng là thứ biết cách giày vò con người, ta sẽ chú ý, quan tâm đến từng lời nói, thậm chí từng thay đổi dù nhỏ nhất của người kia, thế nhưng cuối cùng lại không đành lòng, không kiềm chế được mà tha thứ cho họ. Ta luôn tưởng rằng đối với tên đàn ông thối tha đó, mình là đặc biệt, là độc nhất vô nhị, đường đường nghĩ rằng có thể thay đổi được anh ta. Nhưng mãi sau này mới biết, người hoàn toàn bị thay đổi, cải tạo lại chính là mình.
“Cậu ngốc nghếch quá! Lẽ nào cậu chưa bao giờ nghe câu “đi với Bụt mặc áo cà sa, đi với ma mặc áo giấy” sao? Vậy mà mình còn tưởng cậu tinh tường hơn mình chứ! Tạ Mục Đường là “tử đảng”  với Giả Thiên Hạ đó! “Tử đảng” là gì biết không, là bạn thân đến mức không còn gì thân hơn, đó chính là có gái thì cùng tán mà muốn phụ bạc thì cũng rủ nhau cùng phụ bạc, hiểu chưa? Loại đàn ông như thế sao cậu lại có thể yêu chứ? Nói không chừng bất cứ địa điểm nào, thời gian nào cũng có thể có một người phụ nữ lạ mặt tay bế đứa con tìm đến bắt đền cũng nên!”. Càng nghĩ càng tức, Mỹ Mãn chẳng thể nào kìm nén được tức giận, lúc này trông cô còn phấn khích hơn cả Tiểu Ái.
“Cậu hét lớn như thế định doạ chết người à?”. Giật mình vì tiếng hét của bạn, Tiểu Ái cũng quyết không chịu thua kém mà hùng hồn đứng dậy: “Cậu không phải cũng bỏ qua một Lăng Gia Khang tuyệt vời không yêu, cuối cùng lại chạy về lựa chọn Giả Thiên Hạ hay sao?”.
“Hử?”. Chuyện giữa phụ nữ với nhau vốn dĩ Lăng Gia Khang không định chen vào, tuy nhiên Tiểu Ái đã nói chuyện thẳng thừng như thế, anh tất nhiên cũng không thể im lặng không lên tiếng đính chính được: “Anh chưa từng theo đuổi cô ấy.”
Đến lúc này, Mỹ Mãn gần như cứng họng, chẳng nói được gì, cứ nghĩ tới tối nay suýt nữa tự gieo mình vào bể khổ, trong lòng cô không khỏi thấy sợ hãi. Nóng nảy, kích động quả nhiên rất có thể hại chết người. Thế nhưng, cô thực sự có quyền để chọn lựa hay sao? Ánh mắt Mỹ Mãn trở nên hiền hoà hơn, miệng chu ra phản bác: “Tình cảnh của hai chúng ta khác nhau mà! Không phải người ta thường nói, người phụ nữ đã li hôn thì không khác nào hàng giảm giá hay sao? Bây giờ mình chỉ là mặt hàng giảm giá kém chất lượng mà thôi! Cậu thì hoàn toàn khác, gái còn son đương nhiên phải lựa chọn cẩn thận rồi, mắt phải tinh tường, phải nhìn cho kĩ, tốt nhất là mang theo chiếc đèn pha lớn để soi cho chắc!”
“Đinh Mỹ Mãn, cậu từ triều đại phong kiến nào vượt thời gian đến đây thế?”. Tiểu Ái không nhịn được, phải hét lên. Lại còn tự xưng là hàng giảm giá, kém chất lượng chứ! Bây giờ đã là thời đại nào rồi, ai còn có suy nghĩ cổ hủ, lỗi thời ấy nữa!
“Mình đã bao giờ nói là sẽ quay lại với anh ta đâu! Tại sao cậu lại lôi mình vào chuyện này? Người bị thất tình bây giờ là cậu cơ mà!”. Lúc nói ra câu này, Mỹ Mãn vẫn không che giấu nổi sự chột dạ. Nếu như Tiểu Ái không thất tình đúng lúc này thì nói không chừng cô đã làm chuyện ngốc nghếch rồi.
“Đúng thế, mình thất tình rồi! Hu hu… Thất tình rồi… Ngày mai phải sống thế nào đây?”. Dẫu là một nữ nhân sự nghiệp lẫy lừng hay là một phụ nữ lí trí khi nói về chuyện tình cảm thì kiểu gì trong đời cũng có một vài lần mù quáng vì tình yêu. Cho dù đó là Lâm Ái, người đã từng hùng hồn phát biểu đanh thép rằng chẳng có ai rời khỏi ai mà sẽ sống không nổi cũng không nằm ngoại lệ, cũng đành phải suy sụp trước mặt một người yếu đuối như Mỹ Mãn mà thôi. “Lúc mới chia tay Giả Thiên Hạ, cậu đã nghĩ gì?”
Ai nói Lâm Ái là người điên vì tình? Riêng Lăng Gia Khang lại cảm thấy khác, rõ ràng lúc uống rượu say, cô trở nên sâu sắc hơn nhiều. Không những lời lẽ thẳng thắn mà ngay cả những câu hỏi cũng hết sức nhạy bén, khí thế.
“Lúc đó mình đã nghĩ chỉ có một mình thì làm thế nào mà thay được bóng đèn”. Mỹ Mãn trả lời rất thẳng thắn. Sau này cô mới biết, thì ra chỉ cần mua một chiếc thang về là có thể giải quyết được vấn đề này.
“Hử… Vậy sau đó thì sao?”. Chưa có được câu trả lời thỏa mãn, Tiểu Ái quyết không thoả hiệp, càng ngày càng tò mò hơn.
“Thì làm cách nào để mua được nước mắm ngon, rốt cuộc loại mới cất hay cất lâu rồi có gì khác biệt chứ?”
“… Ồ, vậy thì tình cảnh của chúng ta đúng là hoàn toàn khác nhau đấy, hu hu… hu hu… Ngày mai tôi phải làm thế nào để sống tiếp đây?”. Tiểu Ái đành từ bỏ, hai con người có chỉ số IQ ở hai mức độ chênh lệch không thể nào nói chuyện cùng “ngôn ngữ” được.
“Trước tiên hãy đưa cô ấy về nhà đi!”. Đưa tay day nhẹ lên thái dương có phần đau nhức, Lăng Gia Khang nhìn về phía cô trợ lí của Tiểu Ái, đặc biệt dặn dò: “Nhất định phải cẩn thận đám phóng viên đấy nhé!”
“Dạ.”
“Đợi… đợi chút đã!”. Nghĩ tới việc về nhà quá sớm lại phải đối mặt với Giả Thiên Hạ, lại sợ mình sẽ không kiềm chế được, Mỹ Mãn nhất nhất ngăn cản cô trợ lí đó: “Cứ giao cho chị! Để chị đưa Tiểu Ái về nhà cho!”
“Đưa cô ấy về bằng xe đạp của em ư?”. Lăng Gia Khang không ngại nhắc nhở.
Hôm nay cô không hề đến đây bằng xe đạp.
“Em còn sợ trợ lí của Tiểu Ái không chăm sóc tốt cho cô ấy à?”
Anh chỉ còn thiếu nước nói thẳng ra, người ta là chuyên nghiệp, em sao mà sánh được nữa thôi.
Bị chặn họng một lần nữa, Mỹ Mãn đành đứng giương mắt nhìn cô trợ lí cẩn trọng đưa Tiểu Ái rời khỏi hội sở 419.
Ai cũng biết rõ lúc này “lão đại” nhà họ đang muốn có được không gian riêng, trước tiên là đưa Tiểu Ái đang điên vì tình đi, sau đó đến lượt bọn họ phải tự biết thân biết phận mà rời khỏi. Thế là đợi đến lúc Đinh Mỹ Mãn tỉnh táo lại, cô mới hoảng hồn phát hiện ra, trước đó nơi đây vẫn còn đông đúc, náo nhiệt mà giờ chỉ còn lại một mình cô và Lăng Gia Khang. Cô bỗng cảm thấy không khí tự nhiên, thoải mái giữa hai người họ trước kia hình như không còn nữa, phải chăng do họ đã quá lâu rồi không gặp nhau?

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s